Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1750: Ngươi Nhớ Mục Lương Rồi?



Khu buôn bán xây ở khu vực chỗ ở của Quý tộc, mướn thợ ở nơi này là rất khó, phải đến chỗ bình dân chiêu mộ người mới được, lương bổng cũng rẻ hơn rất nhiều.

Ny Cát Sa và Bối Nhi Nhân nghỉ ngơi một lúc, sau đó lại bắt đầu xây dựng nhà lầu.

Dựa theo bản thiết kế, rạp chiếu phim, Trung tâm Huyền Vũ, nhà tắm công cộng vân vân, đều được phân biệt để xây dựng lên.

Thời gian luôn trôi qua nhanh trong lúc bận rộn, lúc sắc trời đã xám xuống, khu đất trống ban đầu đã có hai mươi mấy tòa lầu, cao cao thấp thấp đều có.

Tòa nhà cao nhất là ba mươi mét, đứng sừng sững ở trung tâm của Khu buôn bán, đó là Trung tâm Huyền Vũ, chia thành mười tầng.

Bên cạnh tòa nhà cao tầng này chính là rạp chiếu phim mới, thiết kế sáu tầng, chiến diện tích chỉ khoảng nửa bãi sân bóng.

- Mệt quá đi.

Ny Cát Sa xoa huyệt thái dương, đặt mông ngồi xuống dưới đất, nhưng khi nhìn vào một dãy tòa nhà, cảm giác thành tựu ở trong lòng lại nhộn nhịp lên.

Sắc mặt của Bối Vi Nhân cũng không tốt lắm, thở sâu một hơi nói:

- Xây nhà cao tầng là một chuyện rất hao tâm tốn sức.

Yết hầu của Ny Cát Sa giật giật, giọng nói khàn khàn:

- Bình thường nhìn thấy Mục Lương cải tạo thành Huyền Vũ nhẹ nhàng như thế, hóa ra đều là biểu hiện giả.

- Đúng vậy đó~~~

Trong đầu của Bối Vi Nhân hiện lên dáng vẻ của Mục Lương, từ trong thâm tâm bắt đầu bội phục.

- Phần còn lại thì để ngày mai làm đi, ta mệt quá rồi.

Ny Cát Sa phun ra một hơi, tay chống xuống mặt đất chậm rãi đứng lên.

- Ừm, tiếp theo chính là lắp đặt thiết bị và xanh hóa thôi.

Bối Vi Nhân cảm thấy đau đầu, có rất chuyện cần phải làm, một tháng tiếp theo cũng không thể nghỉ ngơi rồi.

- Quay về nghỉ ngơi thôi.

Ny Cát Sa vẫy vẫy tay áo, bước chân loạn xạ đi ra bên ngoài.

Bối Vi Nhân đi theo, hai người đỡ lẫn nhau.

Bởi vì thoát lực, mà tư thế của hai người trở nên rất xấu, đi một bước thì đụng vào mông một chút.

- Thôi đi, pha một chút trà Tinh Thần uống, khôi phục thể lực rồi lại đi...

Ny Cát Sa buồn bực dừng bước chân lại.

Cô lấy ra một lon lá trà Tinh Thần từ bên trong Ma cụ không gian, lại lấy ra ấm nấu sôi, thuần thục đun nước pha trà. Bối Vi Nhân vui mừng uống chén trà rồi lại đi, thế là lại ngồi xuống trên mặt đất, nói chuyện phiếm câu được câu không với cô gái tóc xanh.

- Không biết bây giờ Mục Lương đang làm gì?

Cô nhẹ giọng mở miệng.

- Ngài ấy rất bận rộn, như thế nào cũng không phải là đang ngủ.

Ny Cát Sa thuận miệng nói một câu.

- Ai nói không thể nào chứ.

Vi Bối Nhân bĩu môi.

Nhớ đến sự xinh đẹp của Hồ Tiên, có Hồ Ly Tinh kia đang ở đó, ngày ngày đi ngủ cũng đều có thể.

Ny Cát Sa lắc đầu, khuôn mặt nghiêm túc nói:

- Mục Lương sẽ không đâu, thành Huyền Vũ đã đến thành Y Lê, sẽ có rất nhiều chuyện cần phải làm, có thể mấy ngày rồi ngài ấy cũng chưa ngủ giấc nào.

- Chuyện này cũng phải.

Bối Vi Nhân ngáp một cái.

Ny Cát Sa thần xui quỷ khiến hỏi một câu:

- Ngươi nhớ Mục Lương rồi?

- Sao có thể chứ?!

Lông mày của Bối Vi Nhân giật giật.

Cô quay đầu sang chỗ khác, lẩm bẩm:

- Ta nhớ hắn làm gì chứ?

- Cũng phải.

Ny Cát Sa thu hồi ánh mắt lại, tiếp tục pha trà.

Ùng ục ùng ục ~~~

Nước nhanh chóng sôi lên, nàng ném một nắm lá trà vào trong ấm, sau đó đập nắp lên trong vòng một phút.

Cạch ~~~

Bối Vi Nhân cầm lấy chén trà, cầm lấy chém nước trà mà cô gái tóc xanh đổ ra, mùi trà thanh mát xông vào mũi, lập tức khiến cho cô có tinh thần hơn rất nhiều.

Cô nhẹ nhàng thổi thổi nước trà, sau đó nhấp một miếng, một cỗ khí xông thẳng lên não, xua tan đi nhiều mệt nhọc.

- Thật là thoải mái.

Ny Cát Sa mở hí nửa đôi mắt, cảm nhận nước trà từ yết hầu chảy thẳng xuống. Bối Vi Nhân đặt chén trà xuống, cảm thán nói:

- Ta bắt đầu nhớ thành Huyền Vũ rồi.

- Ta cũng vậy, nhanh chóng làm xong là có thể sớm trở về rồi.

Ny Cát Sa lại rót cho mình một ly trà nóng.

Bối Vi Nhân lắc đầu, thở dài nói:

- Không nhanh như thế đâu, xây Khu buôn bán còn khó hơn so với trong tưởng tượng của ta, có lẽ thời gian một tháng cũng không đủ.

- Vậy thì hai tháng, sớm muộn gì cũng có thể xây dựng xong.

Ny Cát Sa giải sầu nói.

- Cũng chỉ có thể như thế thôi.

Bối Vi Nhân chậm rãi gật đầu, đứng lên, vỗ bụi ở trên tay và trên quần áo, hô lên:

- Đi thôi, quay về.

- Được.

Ny Cát Sa thu ấm nước và chén trà vào trong không gian chứa đồ.

…………..

Phía trên biển mây mênh mông, Phi thuyền Vận chuyển đang bay với tốc độ đều đều.

Phi thuyền khổng lồ được bao phủ bởi vỏ ngoài Lưu Ly, ngăn chặn khí cực lạnh của trời cao ở trên cao, đồng thời cũng khiến cho máy hơi nước tản ra nhiệt độ mát mẻ, tận hết khả năng để bảo vệ bên trong chiếc thuyền.

Trên boong thuyền, hai tay Cầm Vũ chống lên lan can, đôi mắt xinh đẹp đang nhìn về phía trước, ánh nắng lúc này có chút chói mắt.

Đạp đạp đạp~~~

- Đại nhân Cầm Vũ, buổi chiều là có thể đến thành Y Lê rồi.

Nhân viên công tác đi lên phía trước báo cáo công việc.

- Đã biết.

Cầm Vũ nhẹ nhàng gật đầu, rồi suy nghĩ một chút, hơi nghiêng đầu ra lệnh:

- Thông báo xuống dưới, tất cả mọi người tiến vào tình trạng báo động, trước khi đến thành Huyền Vũ đều phải duy trì cảnh giác.

Sắp đến thành Y Lê, tất cả mọi chuyện đều phải cẩn thận.

- Vâng.

Tinh thần của nhân viên công tác chấn động, cung kính đáp lại.

Đông đông đông~~~

Trống trận bị gõ lên, tiếng trống đinh tai nhức óc quanh quẩn ở trên Phi thuyền.

Thành Phòng Quân đang nghỉ ngơi liền vội vàng mặc khôi giáp vào, cầm trong tay tên nỏ và trường cung, đâu vào đấy đi đến trên boong thuyền.

Cầm Vũ nhìn vào Thành Phòng Quân đang bắt đầu chạy đến, trong lòng sinh ra một cảm giác tự hào, những chuyện này đều là do bản thân cô bồi dưỡng ra.

Trong vòng mấy phút ngắn ngủi, nhóm Thành Phòng Quân và các binh sĩ Không quân đã bày trận sẵn sàng đón quân địch, có thể ứng phó nguy hiểm phát sinh tùy lúc. Cầm Vũ hài lòng gật đầu, tiến hành một vòng nói chuyện.

Thời gian chậm rãi trôi qua, mặt trời đã chậm rãi ngả về hướng tây.

Cùm cụp cùm cụp~~~

Lúc này, Cầm Vũ liếc nhìn qua thời gian, lúc này là ba giờ chiều, mặt trời vẫn to lớn như trước, nhưng đứng trên boong thuyền lại không cảm thấy nóng, thậm chí còn có chút mát lạnh.

Binh sĩ giơ ống nhòm quay đầu lại hô lên:

- Đại nhân, phía trước mơ hồ có thể nhìn thấy biển khơi rồi.

Cầm Vũ trầm giọng nói:

- Giảm độ cao xuống, xuống dưới phía tầng mây.

- Vâng.

Người phụ trách Phi thuyền cung kính đáp lại, xoay người đi về phía khoang điều khiển. Không lâu sau, tiếng ồn ào của Phi thuyền Vận chuyển trở nên lớn hơn, bắt đầu giảm độ cao xuống.

Cầm Vũ vẫn đứng ở đầu thuyền như cũ, cảm giác mất trọng lượng từ dưới chân truyền đến, ngay sau đó mây mù cắn nuốt lấy chiếc Phi thuyền.

Cũng không qua bao lâu, phạm vi nhìn trước mắt của cô đã khôi phục lại rõ ràng, nhìn thấy biển lớn ở phía xa xa và đại địa mênh mông. Không lâu sau đó, cô nhìn thấy những ngọn núi ở phía trước thành Y Lê, đồng thời cũng nhìn thấy Huyền Vũ ở trên biển rộng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận