Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2055: Cuộc Sống Sẽ Càng Ngày Càng Tốt Hơn



Nặc Mạn hưng phấn gật đầu lia lịa:

- Nguyện ý, chỉ cần kịch bản của ta có thể dựng thành phim, để mọi người xem được.

- Đương nhiên rồi, dựng phim vốn dĩ là để mọi người xem mà.

Nguyệt Thấm Lan cười một tiếng.

Cô lấy ra một phần hợp đồng rồi đưa cho cô gái tóc xám, nói:

- Đây là hợp đồng mua kịch bản, nếu cảm thấy không thành vấn đề thì kí tên ở đây.

- Vâng!

Nặc Mạn tiếp nhận hợp đồng, nhìn từ đầu tới đuôi.

Nội dung hợp đồng rất đơn giản, ý tứ đại thể là Cục Quản Lý Chủ Thành mua kịch bản để dựng thành phim, tác giả không được phép bán kịch bản cho bên thứ ba cũng như để lộ bí mật ra bên ngoài.

Khi Nặc Mạn nhìn thấy giá cả giao dịch trong hợp đồng, không nhịn được kinh ngạc thốt lên:

- Năm chục ngàn đồng Huyền Vũ?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Đúng vậy, đây là giá cả giao dịch mà ta căn cứ vào chất lượng kịch bản của ngươi.

Thành Huyền Vũ thiếu khuyết nhân tài viết kịch bản, vật hiếm thì quý, năm chục ngàn đồng không coi là nhiều.

- Xin hỏi… Giá tiền này có phải là quá cao không?

Nặc Mạn do dự hỏi lại, trong lòng vẫn có chút không dám tin tưởng.

Lương bổng mỗi tháng của cô chỉ có ba trăm đồng Huyền Vũ, đối với cô năm chục ngàn đồng này là con số cực lớn.

- Không cao, kịch bản của ngươi đáng giá con số này.

Nguyệt Thấm Lan bình tĩnh đáp lại.

Phim điện ảnh sở dĩ thành công, điều kiện tiên quyết là có một kịch bản tốt, có kịch bản tốt thì mới có thể cho ra phim hay, như vậy có thể mang đến thu nhập mấy triệu đồng, thậm chí cả tỷ đồng cho thành Huyền Vũ.

-...

Đôi môi hồng của Nặc Mạn khẽ nhếch, sửng sốt tới mức không nói nên lời.

- Nếu như không có vấn đề khác thì có thể kí tên.

Nguyệt Thấm Lan khe khẽ gõ mặt bàn một cái, làm cho cô gái tóc xám đang sững sờ phục hồi tinh thần lại.

- Không có, không thành vấn đề!

Nặc Mạn hít một hơi thật sâu, cầm bút lên ký tên ở cuối góc hợp đồng.

- Bây giờ, hợp đồng đã có hiệu lực, nếu vi phạm điều lệ trên hợp đồng thì sẽ bị phạt tiền.



Nguyệt Thấm Lan thu hồi hợp đồng rồi nhắc nhở một câu.

- Ta hiểu rõ.

Nặc Mạn vội vàng gật đầu.

- Cầm lấy, tốt nhất là nên kiểm tra lại một chút.

Nguyệt Thấm Lan cầm hợp đồng rồi đứng lên, lấy ra mấy xấp đồng Huyền Vũ đưa cho cô gái tóc xám.

- Vâng, cảm ơn!

Giọng nói của Nặc Mạn run nhè nhẹ, nhìn từng xấp một trăm đồng Huyền Vũ tuyệt đẹp, khóe miệng vô thức cong lên.

Nguyệt Thấm Lan nhìn mấy tờ giấy chi chít chữ trên mặt bàn, hỏi:

- Đây là kịch bản mới sao?

Nặc Mạn nắm chặt đồng Huyền Vũ, gật đầu nói:

- Đúng vậy, đây là tập thứ hai của Kỳ Ngộ Trong Sách.

Kỳ Ngộ Trong Sách là quyển kịch bản đầu tiên mà cô viết, nó cũng là cuốn được Nguyệt Thấm Lan chọn trúng, Mục Lương và những người khác đều nói là kịch bản tốt.

- Ta có thể nhìn một chút sao?

Nguyệt Thấm Lan thanh thúy hỏi.

- Đương nhiên là được.

Nặc Mạn gật đầu không chút do dự, tâm trạng lại có chút khẩn trương.

Lúc này, Nguyệt Thấm Lan mới cầm lấy bản sơ thảo dang dở, đọc từ đầu đến đoạn mới nhất.

Nặc Mạn khẩn trương, lưu ý cảm xúc trên mặt Nguyệt Thấm Lan.

Hơn mười phút sau, đôi mắt màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan loé sáng, chậm rãi áp xuống sự kinh ngạc trong lòng, ngước mắt nhìn về phía cô gái tóc xám, bình luận:

- Ừm, câu chuyện rất thú vị, nhưng còn chưa được hoàn thiện, có vài tình tiết còn lỗ thủng, vài câu đối thoại hơi dư thừa.

- Đúng vậy, đây chỉ mới là bản sơ thảo mà thôi.

Nặc Mạn gật đầu thật mạnh.

Nguyệt Thấm Lan buông bản sơ thảo xuống, ánh mắt lưu chuyển, hỏi:

- Nếu viết xong rồi thì ngươi có định đóng góp nữa không?

- Đương nhiên rồi!

Nặc Mạn hưng phấn gật đầu.

- Nếu ngươi có thể viết xong cuốn kịch bản thứ hai của Kỳ Ngộ Trong Sách thì ta sẽ mua nó.

Nguyệt Thấm Lan vén tóc mai ra sau lỗ tai, bình tĩnh nói thêm:

- Nếu như viết quá kém, vậy coi như ta chưa nói gì cả.



Hiện tại chỉ có Mục Lương sẽ viết kịch bản, cho nên cô muốn bồi dưỡng Nặc Mạn, để cô ấy chia sẻ công tác sáng tác kịch bản với anh.

Nặc Mạn nói với biểu cảm chân thành:

- Ta sẽ chăm chỉ viết, không để cho thư ký đại nhân thất vọng.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã cười:

- Thành chủ đại nhân đã đọc kịch bản của ngươi, ngài ấy cũng rất thích, hy vọng ngươi không để cho ngài ấy thất vọng.

- Thành chủ đại nhân cũng xem kịch bản của ta sao?

Nặc Mạn kinh ngạc hỏi, vẻ mặt lại trở nên kích động.

Mục Lương là người mà cô sùng bái và kính ngưỡng, biết kịch bản phim điện ảnh và phim truyền hình nóng nhất hiện tại đều xuất từ tay của thành chủ đại nhân, việc này có đăng trên báo.

Cô gái tóc xám từng xem một bộ phim điện ảnh, tốn rất nhiều tiền, vẫn nhớ như in sự chấn động mà phim điện ảnh mang tới cho mình, đến nay vẫn không cách nào quên được.

Nguyệt Thấm Lan ôn hòa nói:

- Ừm, ngươi phải nghiêm túc một chút, viết ra kịch bản tốt hơn, thành chủ đại nhân đều sẽ đọc.

Đôi mắt đẹp của Nặc Mạn sáng lên, nói:

- Vâng, ta biết rồi.

Lúc này cả người cô tràn ngập động lực, âm thầm thề phải viết ra kịch bản tốt hơn nữa.

Nguyệt Thấm Lan mỉm cười, xoay người chuẩn bị rời đi, rồi chợt dừng lại, quay đầu đề nghị:

- Đúng rồi, ta kiến nghị ngươi có thể nghỉ công việc hiện tại, chuyên tâm ở nhà viết kịch bản, thu nhập sẽ nhiều hơn so với việc ngươi đi làm tại nhà xưởng.

- Ta sẽ cân nhắc.

Nặc Mạn cung kính nói.

- Ừ!

Nguyệt Thấm Lan hài lòng gật đầu, xoay người rời đi.

Nặc Mạn bước nhanh ra ngoài cửa, nhìn Nguyệt Thấm Lan đi xa, kiềm chế tâm tình kích động mà trở lại phòng, lần này đã nhớ khóa cửa lại.

- Ha ha ha ha, thật tốt quá!

Cô ôm mấy xấp một trăm đồng Huyền Vũ vào lòng, trên mặt lộ ra nụ cười ngây ngô, kích động nhảy cẫng vài cái, hai tay cầm tiền quơ múa trên không trung, có vài tờ bay xuống lại vội vã khom người nhặt.

- Cho dù Tiệm Cắt Tóc tăng giá thì ta cũng có thể mỗi tháng đến một lần!



Nặc Mạn hưng phấn hôn xấp tiền trong tay, chợt khựng lại, nói thầm một câu:

- Không được, mỗi tháng nên đi hai lần, không hớt tóc thì gội đầu cũng rất tốt.

Nặc Mạn kích động hồi lâu mới cất tiền vào trong tủ.

Cô gái tóc xám ngồi trở lại ghế gỗ, nhìn chằm chằm bản sơ thảo trên mặt bàn, tâm trạng kích động dần dần bình phục lại, cầm bút lên, đốc xúc bản thân:

- Không thể để cho thành chủ đại nhân thất vọng, ta phải viết ra kịch bản tốt hơn nữa!

Cô cúi đầu nhìn văn tự trên giấy, an tĩnh đọc một hồi, cuối cùng vẫn là đặt bút xuống, trên mặt lại nở nụ cười ngây ngô.

- Không được rồi, ta quá kích động, tĩnh tâm không nổi, không viết được nữa.

Nặc Mạn đứng lên đi vòng quanh trong nhà, rồi dừng lại, vịn bàn suy tư chuyện sau này.

Nặc Mạn lộ ra biểu cảm kiên định, lẩm bẩm:

- Thư ký đại nhân nói đúng, ta phải nghỉ công việc hiện tại để tập trung viết kịch bản, chỉ cần viết ra kịch bản tốt thì không sợ không kiếm được đồng Huyền Vũ.

Nghĩ tới đây, cô quyết định ngày mai đi tới Xưởng May, nói với người quản lý về việc xin nghỉ.

- Cuộc sống sẽ càng ngày càng tốt.

Trong mắt của Nặc Mạn lộ vẻ khao khát, trong lòng càng cảm kích Mục Lương hơn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận