Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2565: Tối Qua Cả Đêm Không Ngủ.

"Đi đi, chơi vui nhé."

Nguyệt Thấm Lan xoa đầu thiếu nữ.

Cô nhìn về phía tiểu hầu gái, ưu nhã nói:

"Nếu còn thừa thời gian thì có thể dẫn các nàng đến Khu Vui Chơi, buổi tối trở về cũng không sao."

"Vâng."

Tiểu Mật nghe vậy đôi mắt sáng lên, cô chỉ mới đến Khu Vui Chơi một lần, hiện tại có thể đi lần nữa, trong lòng vẫn là rất vui vẻ.

"Chúng ta đi thôi."

Cô quay đầu kêu gọi ba người An Kỳ rồi bước nhanh rời đi cung điện, dùng Thang Vận Chuyển đi xuống tầng một.

An Kỳ và Khắc Lai Mạn, Tây Ni tò mò ngắm nhìn bốn phía, hết thảy đều khiến bọn họ rất là tò mò.

Mấy người rời đi khu Trung Ương, đi tới Khu dân cư Chủ Thành.

An Kỳ ngạc nhiên nói:

"Thật sạch sẽ, trên mặt đất không hề có một chút rác rưởi."

Tiểu Mật giải thích:

"Ở vương quốc Huyền Vũ, nếu vứt rác bừa bãi thì sẽ bị phạt tiền."

"Vậy thì chúng ta phải vứt rác ở đâu?"

Khắc Lai Mạn đồng dạng cảm thấy kinh ngạc, đây là lần đầu tiên cô gặp được một tòa thành sạch sẽ như vậy.

"Có rất nhiều thùng rác được lắp đặt ở ven đường, chỉ cần bỏ rác vào trong thùng là được. Mỗi ngày đều có công nhân bảo vệ môi trường phụ trách dọn dẹp đường phố, như vậy mới có thể bảo trì sạch sẽ và vệ sinh."

Tiểu Mật nói tiếp.

Ba người An Kỳ nghe vậy nhìn sang bên cạnh, quả nhiên thấy từng cái thùng rác cách nhau một đoạn, xa xa còn có công nhân mặc quần áo làm việc đang ở dọn dẹp thùng rác.

"Thì ra là như vậy."

Tây Ni khen ngợi không thôi.

Tiểu Mật cười tủm tỉm nói:

"Chúng ta đi ăn sáng trước đi, ăn no lại dẫn các ngươi đi xem chỗ ở."

"Vâng, làm phiền ngươi."

Tây Ni cảm kích nói.

"Không có việc gì, nhờ các ngươi mà ta mới có thể thả lỏng một ngày."

Tiểu Mật cười thanh thúy, dẫn ba người đi ngang qua quảng trường Chủ Thành, đến cửa hàng bánh cuốn.

Ba người Tây Ni nhìn thấy đường phố phồn hoa, thỉnh thoảng lại không nhịn được mà lên tiếng thán phục.

Sau khi các cô ăn bánh cuốn thì tiếng thán phục càng nhiều.

Nửa giờ sau, bốn người ăn uống no đủ rời đi cửa hàng bánh cuốn, Tiểu Mật dẫn đường đi đến Khu dân cư ở đường Giáp Thứ Ba.

……………

"Bệ hạ, chào buổi sáng."

Mục Lương vừa đi vào nhà ăn thì thu được lời chào hỏi từ nhóm tiểu hầu gái.

"Chào buổi sáng."

Anh đáp lại bằng một nụ cười rồi ngồi xuống chủ vị, Thanh Vụ bưng một chén sữa thú nóng và đặt trước mặt hắn.

Nguyệt Thấm Lan, Hồ Tiên và những người khác đều ở nhà ăn, chỉ có Ly Nguyệt là không xuất hiện.

"Ly Nguyệt đâu rồi, vẫn chưa thức dậy sao?"

Nguyệt Thấm Lan vừa hỏi vừa liếc xéo Mục Lương.

Mục Lương có chút chột dạ dời ánh mắt sang chỗ khác, sau đó đáp với vẻ mặt không thay đổi:

"Tỉnh rồi, cô ấy đang rửa mặt."

"Chị Thấm Lan nhớ ta à?"

Giọng nói êm ái vang lên, Ly Nguyệt mặc Khôi Giáp U Linh đi vào nhà ăn rồi ngồi xuống bên cạnh Nguyệt Thấm Lan.

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan lưu chuyển, cười duyên nói:

"Ha ha ~ Đúng rồi, cả đêm không thấy ngươi đâu cho nên ta rất nhớ ngươi."

Nguyệt Phi Nhan bất mãn nói:

"Mẹ, sao ta không thấy ngươi nhớ ta chứ?"

"Nhớ ngươi làm gì?"

Nguyệt Thấm Lan hỏi ngược lại.

Nguyệt Phi Nhan cắn môi dưới, giả vờ ủy khuất nói:

"Quả nhiên là đứa con nhặt được sẽ không được sủng ái, những gì trong phim đều là sự thật."

"... Được rồi, nếu không muốn bị ăn đòn thì tốt nhất là câm miệng cho ta."

Nguyệt Thấm Lan cảm thấy nhức đầu, không biết có nên cấm con gái xem mấy bộ phim tình tình ái ái ngốc nghếch trên TV hay không.

"Ngươi đe dọa ta, quả nhiên là không thương ta nữa rồi!"

Nguyệt Phi Nhan giả vờ ai thán một tiếng, thất vọng gục đầu xuống.

Đôi mắt xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan híp lại, uy hiếp nói:

"Ngươi mà còn không trở lại bình thường thì hôm nay ta sẽ đưa ngươi đến mẹ Thấm Di, để ngươi đóng phim suốt một năm."

"Không cần, không cần đâu, ta sai rồi."

Nguyệt Phi Nhan chấn kinh, lập tức nhận sai.

Ngải Lỵ Na và những người khác bật cười, bầu không khí sáng sớm trở nên sinh động.

"Ba người An Kỳ đâu rồi?"

Mục Lương cười hỏi một câu.

Nguyệt Thấm Lan giải thích:

"Ta bảo Tiểu Mật mang các em ấy ra ngoài đi dạo một chút, thuận tiện mang Khắc Lai Mạn và Tây Ni đến chỗ ở."

"Ừm, thế cũng tốt."

Mục Lương gật đầu một cái, không có hỏi nhiều.

Hồ Tiên quay đầu nhìn về phía Mục Lương, hỏi:

"Cả ngày nay ngươi sẽ ở cung điện à?"

Mục Lương bình thản đáp:

"Không, ta vừa trở về, cần ra ngoài dò xét tình hình xung quanh một chút."

Trước khi rời đi thì anh đã sắp xếp rất nhiều chuyện, bây giờ trở lại thì phải đi nhìn xem tiến độ, ví dụ như việc sản xuất hàng loạt Cung Phức Hợp.

Cung Phức Hợp đã tiến vào giai đoạn sản xuất hàng loạt, trước đó có Ly Nguyệt và Nguyệt Thấm Lan hỗ trợ giám sát, hiện tại anh đã trở về, phải đi nhìn một hồi mới có thể yên tâm.

Trừ cái đó ra thì còn có chút vũ khí mới đến nay còn chưa nghiên cứu ra được, anh cũng phải đi xem một lần.

Hồ Tiên quyến rũ nói:

"Được rồi, ta còn đang định sai thuộc hạ mau chóng vận chuyển tinh thạch ma thú về đây, nếu ngươi có kế hoạch thì buổi tối lại nhìn vậy."

"Ừm, ta không vội."

Mục Lương ôn hòa nói.

"Vâng."

Hồ Tiên cười quyến rũ gật đầu.

Nửa giờ sau, bữa sáng kết thúc.

Nguyệt Thấm Lan đã rời đi trước một bước đến Cục Quản Lý Chủ Thành, Ngải Lỵ Na và những người khác cũng lần lượt ra ngoài làm việc, chỉ còn lại Ly Nguyệt cùng đi với Mục Lương đến Phường Công nghiệp Quân Sự.

Đến chiều thì Nguyệt Thấm Lan mới có rảnh theo Mục Lương đi thăm nhà xưởng còn lại và Vệ Thành.

Mười phút sau, xe hơi do Ly Nguyệt an bài xuất phát từ tầng tám khu Trung Ương, chạy như bay về phía Phường Công nghiệp Quân Sự.

Trong xe, Mục Lương dựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần.

"Mục Lương."

Ly Nguyệt nhẹ giọng mở miệng.

"Có chuyện gì vậy?"

Mục Lương hơi mở mắt, quay đầu nhìn cô gái tóc trắng bên cạnh.

Khóe môi của Ly Nguyệt hơi cong lên, ôn hòa nói:

"Không có gì, đột nhiên muốn gọi tên ngươi thôi."

"Ừ."

Mục Lương cười một tiếng, nhẹ nhàng nắm tay cô gái tóc trắng.

Ly Nguyệt nghiêng đầu dựa vào vai Mục Lương, tầm mắt hơi rũ xuống.

Mục Lương ôn hòa hỏi:

"Tối hôm qua cả đêm không ngủ, ngươi chợp mắt một lúc đi."

Tối hôm qua hai người quá bận rộn, tới sáng mới ngủ được một chút.

"Được."

Ly Nguyệt đúng là rất buồn ngủ, chỉ chốc lát sau đã tiến vào mộng đẹp.

"Giảm tốc độ một chút."

Mục Lương nhìn về phía A Thanh lái xe.

"Vâng."

A Thanh lên tiếng, điều khiển xe hơi chạy chậm lại.

Nửa giờ sau, xe hơi mới dừng lại ở bên ngoài Phường Công nghiệp Quân Sự, hộ vệ Trung Ương canh gác ở hai bên trái phải, chờ đợi chỉ thị tiếp theo của Mục Lương.

A Thanh quay đầu liếc nhìn Mục Lương, Ly Nguyệt còn đang ngủ say, vì vậy cô không có lên tiếng dò hỏi.

"Đợi một lúc."

Mục Lương nhàn nhạt nói.

A Thanh gật đầu, xoay người lại nhìn ra cửa sổ xe hơi, an tĩnh chờ đợi.

"Anh ~~~ "

Qua một hồi lâu, Ly Nguyệt mới chậm rãi mở mắt ra, vẻ mê man trong mắt đã tan biến.

Bạn cần đăng nhập để bình luận