Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1639: Mời Chào Dụ Dỗ

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Họa Kích Phương Thiên là ma cụ cao cấp siêu đẳng, hai triệu đồng Huyền Vũ mới có thể mua được nó.

- Hai triệu đồng Huyền Vũ!

Trinh Hoán ngẩn ngơ, hoài nghi lỗ tai của mình xảy ra vấn đề.

- Cái giá này cũng quá đắt rồi?

Xảo Nhi đứng bật dậy, hoảng sợ nói.

Mục Lương không nói gì mà chỉ giơ tay lật một cái, lấy ra một thanh trường đao ma cụ cao cấp bình thường từ trong không gian tùy thân rồi ném xuống mặt bàn.

Lúc này hắn mới nhàn nhạt nói:

- Ngươi có thể so sánh sự khác nhau giữa hai bên.

Trinh Hoán cầm trường đao, cầm trên tay nặng trĩu, đúng thật là ma cụ cao cấp, nhưng nếu so sánh với Họa Kích Phương Thiên và trường thương thì nó chỉ là cặn bã.

Cổ họng của Trinh Hoán nhấp nhô, khàn giọng nói:

- Họa Kích Phương Thiên và trường thương tốt hơn.

- Chỉ là tốt hơn thôi sao?

Mục Lương hơi nhướng mày.

- Tốt hơn gấp mấy lần.

Trinh Hoán cười khổ một tiếng, hiện tại cô đã biết sự khác biệt giữa bình thường và siêu đẳng mà Mục Lương nói.

- Hai triệu Huyền Vũ, không cao.

Mục Lương mỉm cười nói.

- Nhưng ta không có hai triệu!

Trinh Hoán buồn bực cúi đầu.

Hai triệu Huyền Vũ tương đương với hai viên tinh thạch ma thú cấp 9 hoặc bốn viên tinh thạch ma thú cấp 8.

Đương nhiên, cũng có thể dùng hai mươi viên tinh thạch ma thú cấp 7, bốn mươi viên tinh thạch ma thú cấp 6, hai trăm viên tinh thạch ma thú cấp 5 để đổi.

Xảo Nhi nhỏ giọng nói:

- Lão đại, chúng ta đi đoạt vài chiếc thuyền hải tặc là đủ rồi.

- Đúng rồi, đây là biện pháp tốt.

Đôi mắt đẹp của Trinh Hoán sáng lên.

-.....

Khóe mắt của Mục Lương nhảy lên.

Mục Lương ho nhẹ hai tiếng, bình tĩnh nói:

- Khụ khụ, thật ra còn có một biện pháp khác, thậm chí ngươi có thể nhận được Họa Kích Phương Thiên miễn phí.

- Biện pháp gì?

Trinh Hoán chớp mắt, khi nghe được hai chữ miễn phí thì cô vô thức trở nên cảnh giác.

- Ta có thể hỏi ngươi một vài vấn đề trước được không?

Mục Lương mỉm cười hỏi.

- Đương nhiên rồi, ngươi hỏi đi.

Trinh Hoán phóng khoáng nói.

Mục Lương hỏi:

- Ngươi đã làm hải tặc bao nhiêu năm rồi?

- Làm sao ngươi biết ta là hải tặc?

Trinh Hoán sửng sốt, con ngươi cô co rút lại.

- Chuyện này không quan trọng.

Mục Lương cười một tiếng.

Trinh Hoán bĩu môi, buồn bực trả lời:

- Mười năm.

Mục Lương lại hỏi:

- Ngươi chỉ ra tay với hải tặc thôi sao?

- Đúng thế, chính xác mà nói là ra tay với kẻ ác.

Trinh Hoán ngẩng đầu ưỡn ngực, nói một cách ngạo nghễ.

…………….

Xảo Nhi ngạo nghễ nói:

- Chúng ta chưa bao giờ ra tay với các tàu buôn, cũng không ức hiếp kẻ yếu.

- Đúng vậy, chúng ta chỉ ăn cướp kẻ ác mà thôi.

Trinh Hoán nghiêm túc đáp.

Mục Lương khẽ cười một tiếng, bình tĩnh nói:

- Xem ra các ngươi rất có nguyên tắc.

Trinh Hoán kiêu ngạo nói:

- Đó là đương nhiên, chúng ta sẽ không vi phạm nguyên tắc của mình.

Mục Lương ôn hòa hỏi:

- Vậy sau này ngươi vẫn luôn làm hải tặc à?

- Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì đúng vậy.

Trinh Hoán lập tức đáp không chút nghĩ ngợi.

Cô không có kế hoạch đối với tương lai, từ trước đến nay đều là đi bước nào thì tính bước đó.

Mục Lương suy nghĩ một chút rồi quyết định nói thẳng ý định của bản thân:

- Ta có thể tặng cho ngươi thanh Họa Kích Phương Thiên này, nhưng ta hy vọng ngươi có thể gia nhập thành Huyền Vũ, huấn luyện Hải Quân thay ta.

- Ta gia nhập vào thành Huyền Vũ?

Trinh Hoán ngẩn người.

Hai mắt của Xảo Nhi trừng lớn, trong lúc nhất thời không biết đáp lại cái gì.

- Đúng vậy, gia nhập vào thành Huyền Vũ.

Mục Lương bình tĩnh lặp lại lần nữa.

- Vì sao?

Trinh Hoán nhíu mày.

Cô khó hiểu hỏi:

- Ta chính là hải tặc đấy.

- Mặc dù ngươi là hải tặc, nhưng lại là hải tặc tốt, không có làm chuyện thương thiên hại lý.

Mục Lương bưng ly trà nóng lên rồi nhấp một miếng, lắc đầu, tiếp tục nói:

- Huống chi ta chiêu mộ ngươi không liên quan tới việc ngươi có phải là hải tặc hay không?

-...

Trinh Hoán nhìn thanh Họa Kích Phương Thiên trong tay, trong lòng do dự.

- Lão đại...

Xảo Nhi cắn môi dưới, khẩn trương nhìn đối phương.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Nếu ngươi gia nhập vào thành Huyền Vũ thì mỗi ngày có thể uống rượu ngon và ăn các món ăn mỹ vị.

Ánh mắt của Trinh Hoán lóe lên, cô bắt đầu có chút dao động.

Mục Lương nói bổ sung:

- Khi gia nhập vào thành Huyền Vũ, sau khi có chiến công thì có thể nắm giữ khôi giáp ma cụ cao cấp.

- Thật sao?

Trinh Hoán bỗng nhiên ngẩng đầu lên.

- Đương nhiên, ta chưa từng bạc đãi người một nhà.

Mục Lương mỉm cười nói.

Trong lòng Trinh Hoán lại dao động lần nữa.

- Lão đại, không phải chúng ta đã hứa sẽ cùng nhau trừng ác dương thiện sao?

Xảo Nhi phồng má nói.

Mục Lương bình tĩnh lên tiếng:

- Sau khi gia nhập vào thành Huyền Vũ thì các ngươi vẫn có thể đối phó hải tặc, thậm chí còn dễ dàng hơn trước.

Lấy thực lực của thành Huyền Vũ, hơn chín phần hải tặc đều phải e ngại, cái gọi là lưng tựa đại thụ có thể hóng mát chính là ý này.

- Nói thì nói như thế...

Trinh Hoán nhìn về phía Xảo Nhi, trong lòng giãy giụa không thôi.

Mục Lương lại bổ sung:

- Các thuộc hạ hải tặc của ngươi chỉ cần không làm ác thì đều thể gia nhập vào thành Huyền Vũ.

- A, ta cũng có thể gia nhập sao?

Đôi mắt đẹp của Xảo Nhi lập tức sáng lên, vội vàng truy hỏi:

- Vậy ta cũng sẽ có ma cụ cao cấp sao?

Mục Lương mỉm cười hỏi lại:

- Ngươi cũng là cao thủ cấp 8 à?

- Không phải, ta mới cấp 6 thôi.

Xảo Nhi bĩu môi, hiểu rõ ẩn ý trong lời nói của Mục Lương.

Mục Lương suy nghĩ một chút, bổ sung thêm:

- Nếu đồng ý gia nhập vào thành Huyền Vũ thì ngươi sẽ có một kiện ma cụ trung cấp.

- Thật sao?

Cảm xúc thất lạc của Xảo Nhi lập tức bị quét sạch sành sanh, cô lập tức xốc lên tinh thần.

Ma cụ trung cấp cũng là hàng hiếm.

Mục Lương gật đầu nói:

- Đương nhiên, ta không nói dối ai bao giờ.

Trong lòng Trinh Hoán chấn động, cô cho rằng Mục Lương đưa ma cụ trung cấp cho Xảo Nhi là vì để mời chào mình.

Xảo Nhi há to miệng, cô quay đầu nhìn về phía Trinh Hoán, nghiêm túc nói:

- Lão đại, ngươi tự quyết định đi, ta nghe theo ngươi!

- Khi gia nhập vào thành Huyền Vũ thì ta cần phải làm gì?

Trinh Hoán cẩn thận hỏi.

- Phụ trách việc huấn luyện cho binh sĩ Hải Quân cũng như các nhiệm vụ tác chiến trên biển và những chuyện tương tự như vậy.

Mục Lương nói với giọng rõ ràng.

- Ta hiểu rồi.

Xảo Nhi như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu một cái.

Trinh Hoán suy tư năm phút sau đó ngẩng đầu lên, nói với vẻ mặt trịnh trọng và nghiêm túc:

- Ta có thể gia nhập vào thành Huyền Vũ, về phần các thuộc hạ của ta có nguyện ý hay không thì phải do chính các cô ấy quyết định.

- Được thôi.

Khóe môi của Mục Lương hơi nhếch lên, thực lực Hải Quân thành Huyền Vũ lại có thể gia tăng thêm một bậc rồi.

- Tiểu thư Trinh Hoán, thành Huyền Vũ hoan nghênh sự gia nhập của ngươi.

Nguyệt Thấm Lan đứng lên, cười nói một cách tự nhiên và phóng khoáng.

Trinh Hoán đáp lại bằng một nụ cười lễ phép, tiếp đó ôm Họa Kích Phương Thiên không muốn buông tay.

Mục Lương đứng lên nói:

- Trời sắp tối rồi, hôm nay các ngươi nghỉ ngơi ở khu Trung Ương đi, ngày mai lại sắp xếp chỗ ở và những chuyện khác.

- Được.

Trinh Hoán gật đầu không chút để ý.

Bạn cần đăng nhập để bình luận