Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1613: Các Ngươi Học Được Nói Dối Từ Lúc Nào Thế?

P/S: Cầu đầy kim phiếu, đề cử 2 bộ mới của team mình là Lãnh Chúa Toàn Dân: Binh Chủng Của Ta Biến Dị (Dịch) và Lãnh Chúa Toàn Dân: Bắt Đầu Xây Dựng Tiên Vực Bất Hủ (Dịch)

- Thấm Lan, ngươi đưa Tố Cẩm đi nghỉ trước đi.

Mục Lương nói với giọng rõ ràng.

- Biết rồi.

Trong lòng Nguyệt Thấm Lan thở dài một hơi, nhìn Mục Lương đi vào chính sảnh với ánh mắt sâu kín.

Cô xoay đầu nhìn về phía Tố Cẩm, nhã nhặn nói:

- Tố Cẩm các hạ, mời đi theo ta.

- Được.

Tố Cẩm cất bước đi tới trước.

Nhưng mới đi được vài bước thì cô chợt nhớ tới cái gì đó, thế là quay đầu nhìn về phía Hi Bối Kỳ, nói:

- Đúng rồi, ta mang theo một phần lễ vật cho Mục Lương nhưng để quên trên phi thuyền vận chuyển rồi.

Hi Bối Kỳ hồn nhiên nói:

- Ta sẽ thông báo Hạ Lạc một tiếng, khi nào cô ấy trở về sẽ giúp ngươi mang tới đây.

- Cám ơn.

Tố Cẩm mỉm cười.

Mọi người giải tán, Ly Nguyệt trở về sân huấn luyện ở tầng sáu.

Mục Lương trở lại thư phòng, vừa mới ngồi xuống thì Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ chen lấn đi vào.

- Ngồi xuống đi.

Mục Lương giơ cằm lên, ra hiệu tiểu hầu gái bưng trà nóng tới.

Không bao lâu, tiểu hầu gái bưng một khay trà nóng tới, hơi nóng bay lên.

Nguyệt Phi Nhan bưng ly trà tinh thần rồi nhấp một ngụm, mọi sự mệt nhọc đều được quét sạch sành sanh.

- Tình huống ở căn cứ trung chuyển thế nào rồi?

Mục Lương hỏi.

- Ta đã viết ra tất cả, có một vài vấn đề nhỏ, nhưng nhìn chung là vẫn ổn.

Nguyệt Phi Nhan lấy một cuốn sổ rồi lật ra đưa cho Mục Lương.

Sắc mặt của Hi Bối Kỳ trở nên nghiêm túc, bắt đầu báo cáo công việc:

- Căn cứ trung chuyển ở thành Phượng cũng đang hoạt động tốt và các nhà xưởng đã mở rộng rất nhiều.

Mục Lương vừa lắng nghe vừa lật xem sổ tay của Nguyệt Phi Nhan, trong đó ghi chép cặn kẽ về chuyến đi lần này.

Loạt soạt ~~

Cô gái tóc đỏ viết tổng cộng sáu trang, dù chữ viết nhỏ và rậm rạp nhưng hắn chỉ lật vài lần là đã đọc xong.

- Lần này ra ngoài không gặp phải nguy hiểm chứ?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ liếc nhau, sau đó lắc đầu cùng một lúc, nói:

- Không có, rất an toàn.

Trước đó hai người đã trao đổi với nhau là sẽ không nói cho Mục Lương biết về việc đã phát sinh trong kênh Sương Mù, để mọi người khỏi lo lắng.

- Đại nhân, các cô ấy nói dối.

Diêu Nhi vừa đi vào thư phòng thì phản xạ có điều kiện mà vạch trần lời nói dối của hai cô gái.

-.....

Lông mày của Nguyệt Phi Nhan nhảy dựng.

- A? Các ngươi học được nói dối từ lúc nào thế?

Mục Lương hơi nhướng mày, bình tĩnh nhìn hai cô gái.

- Chuyện không liên quan đến ta, Phi Nhan không cho ta nói.

Hi Bối Kỳ vội vàng bán đồng đội.

- Hi Bối Kỳ!

Khuôn mặt xinh đẹp của Nguyệt Phi Nhan đỏ lên, cô tức giận trừng mắt nhìn về phía cô gái Ma Cà Rồng.

Một giây cũng không chịu đựng nổi sao? Tình bạn của chúng ta yếu ớt như thế sao?

Cô gái Ma Cà Rồng quay đầu, bày ra dáng vẻ ta không nghe thấy, không nhìn thấy gì cả.

Mục Lương gõ ngón tay xuống bàn, nghiêm mặt nói:

- Thẳng thắn sẽ khoan hồng, chống cự sẽ nghiêm trị, thành thật khai báo chuyện gì đã xảy ra.

………..

- Mục Lương...

Khóe miệng Nguyệt Phi Nhan cong xuống, nhìn về phía anh với ánh mắt đáng thương.

Động tác gõ bàn của Mục Lương dừng lại, vạch trần cô gái tóc đỏ:

- Thế nào, có phải đang suy nghĩ làm cách nào để che giấu đúng không?

- Không có.

Nguyệt Phi Nhan vội vàng trả lời.

- Vậy thì nói đi.

Mục Lương lộ ra vẻ mặt nghiêm túc.

Nguyệt Phi Nhan nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn cô gái Ma Cà Rồng, tiếp đó thành thật kể lại chuyện mọi người chạm trán ma thú biển cấp 8 trong kênh Sương Mù.

- Gặp ma thú biển cấp 8?

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, sắc mặt của anh trở nên nghiêm túc hơn.

Nguyệt Phi Nhan vội vàng nói:

- Phi thuyền vận chuyển không có việc gì, chỉ là tổn thất một chút đạn pháo và tên nỏ thôi.

- Tình huống thương vong như thế nào?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

- Không có ai tử vong.

Nguyệt Phi Nhan nghiêm túc đáp.

Mục Lương nhíu mày, hỏi:

- Có người bị thương không?

- Cái này...

Giọng điệu của Nguyệt Phi Nhan trở nên ngập ngừng, không biết nên mở miệng như thế nào.

- Ngươi? Hay là Hạ Lạc?

Mục Lương hỏi với giọng chắc nịch.

Với sự hiểu biết của anh về cô gái tóc đỏ, nếu bị thương là người khác thì cô ấy cũng sẽ không ấp úng đến như vậy.

- Cô ấy.

Hi Bối Kỳ trả lời thay cô gái tóc đỏ.

-... Hi Bối Kỳ.

Nguyệt Phi Nhan nghiến răng lên tiếng.

Anh nhàn nhạt nói:

- Ngươi nói tiếp đi.

- Là ta.

Nguyệt Phi Nhan cúi đầu, trên mặt tràn đầy xấu hổ.

Da mặt của Mục Lương co giật, nhíu mày hỏi:

- Bị thương như thế nào?

- Ngươi yên tâm, ta đã khỏi rồi.

Nguyệt Phi Nhan vội vàng nói.

- Thật sao?

Mục Lương nghiêm túc nhìn cô gái tóc đỏ.

- Đúng vậy, thật sự đã khỏi rồi.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu lia lịa, nói xong còn nhìn về phía tiểu hầu gái.

- Không có nói dối.

Diêu Nhi hồn nhiên đáp.

- Ngươi bị thương tại sao không nói sớm hơn hả?

Mục Lương đứng lên đi tới trước mặt cô gái tóc đỏ, giơ tay chọc vào đầu cô.

- Mục Lương, không phải bây giờ ta đã không có việc gì sao....

Nguyệt Phi Nhan nói đùa một câu.

- Hừ, vậy nếu như xảy ra chuyện gì thì sao?

Mục Lương khiển trách.

- Nếu vậy thì nói cũng vô dụng, người chết không thể sống lại, hơn nữa lúc đó ngươi vẫn còn ở thành Huyền Vũ.....

Nguyệt Phi Nhan nhỏ giọng nói.

- Ai nói là vô dụng?

Mục Lương giơ tay gõ đầu cô gái tóc đỏ.

Anh có Nước Suối Sinh Mệnh, chỉ cần thi thể hoàn chỉnh, chết không quá một ngày thì anh vẫn có thể làm cho người ta sống lại.

Về vấn đề khoảng cách, ANH có thể tiến hóa Vịt Chạy Nhanh đến cấp 10, thậm chí có thể nghĩ biện pháp tiến hóa nó đến cấp 11.

Tiếp đó lại dùng năng lực Chạy Nhanh được truyền thừa để chạy hết tốc lực tới Kênh Sương Mù, không cần mất bao lâu thì anh có thể đến nơi.

- Ta sai rồi.

Nguyệt Phi Nhan dứt khoát cúi đầu nhận sai.

Mục Lương tức giận nói:

- Nếu như mẹ ngươi phát hiện việc này thì cô ấy sẽ đánh mông ngươi nở hoa.

- Không thể nói cho mẹ, ta không muốn để cho mẹ ta lo lắng.

Nguyệt Phi Nhan vội vàng nói.

- Nếu biết Thấm Lan sẽ lo lắng thì ngươi nên chú ý an toàn.

Mục Lương xoay người ngồi xuống.

- Đây là tai nạn bất ngờ mà.....

Nguyệt Phi Nhan mếu máo nói.

- Tới đây.

Mục Lương thở dài, đưa tay vẫy vẫy.

Cô gái tóc đỏ chớp mắt, Mục Lương muốn làm gì?

Nguyệt Phi Nhan do dự một chút, cuối cùng vẫn thành thật đi tới trước mặt anh rồi chậm rãi nhắm hai mắt lại, chuẩn bị chịu phạt.

Mục Lương thầm than một tiếng, giơ tay ngưng tụ nguyên tố sinh mệnh rồi vỗ nhẹ vào đầu cô gái tóc đỏ.

Thân thể của Nguyệt Phi Nhan run lên, cô cảm giác tinh thần sảng khoái, toàn thân như được tẩy lễ, các vết thương ẩn trong cơ thể đã được giải quyết hoàn toàn.

- A ~~~

Nguyệt Phi Nhan khẽ kêu lên một tiếng, sau đó kinh ngạc mở mắt ra.

- Ngươi cảm thấy thế nào?

Mục Lương quan tâm hỏi.

- Rất thoải mái, có thể lại tới thêm một lần nữa không?

Nguyệt Phi Nhan hưng phấn nói, ánh mắt sáng rực.

-.....

Mục Lương co giật khóe miệng, giơ tay gõ đầu cô gái tóc đỏ, tức giận nói:

- Ta đang hỏi vết thương ẩn trên người của ngươi đã hết chưa?

- A, làm sao ngươi biết trong cơ thể ta có vết thương ẩn?

Đôi mắt đỏ của Nguyệt Phi Nhan trừng lớn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận