Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2385: Ý Tưởng Mới.

Tạp Giai cảm thán nói:

- Ít nhiều nhờ có bệ hạ mà chúng ta mới có thể trở lại cuộc sống bình thường, nếu không cứ tiếp tục đi theo Hắc Phượng Hoàng, có lẽ bây giờ đã bị tống vào Ngục Giam cùng với cô ta rồi.

Ánh mắt của Lạp Nhã lóe lên, nói:

- Vậy thì chúng ta nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ lần này một cách hoàn mỹ mới được.

- Ta cảm thấy chuyện này không đơn giản, khi nào đến thành Y Lê thì chúng ta nên đến tìm Tô Lâm Y Tư trước.

Tạp Giai đề nghị.

- Đương nhiên rồi, chờ khi nào hỏi rõ ràng tình huống thì lại đi tìm người.

Lạp Nhã lên tiếng, có ma pháp bói toán, tìm kiếm Thiệu Tông không phải là vấn đề lớn.

- Vậy thì bây giờ chúng ta sửa soạn hành lý đi.

Tạp Giai đứng lên.

- Ngươi làm giúp ta đi.

Lạp Nhã lười biếng nằm phất tay.

Tạp Giai liếc nàng một cái, lập tức từ chối:

- Không được, ngươi phải tự làm chứ!

Lạp Nhã làm nũng:

- Ai nha, Giai Giai tốt bụng nhất, giúp ta soạn hành lý đi mà ~~~

-...

Tạp Giai cạn lời nhìn bạn tốt.

- Tạp Giai yêu dấu ~

Khóe môi của Lạp Nhã cong lên, kêu tên đối phương bằng giọng nói ngọt đến phát ngấy.

- Í da ~~~

Tạp Giai rùng mình một cái, vội vã hô lớn:

- Ngươi câm miệng đi, ta giúp ngươi là được chứ gì!

- Hì hì, ta biết ngươi tốt nhất mà.

Lạp Nhã cười hì hì, ánh mắt lộ ra tia giảo hoạt.

- Câm miệng!

Tạp Giai tức giận nói.

- Được rồi, ta sẽ ngoan ngoãn nhìn ngươi sửa soạn hành lý ~

Lạp Nhã thoải mái vặn eo bẻ cổ, dáng vẻ lười biếng kia khiến Tạp Giai không khỏi trợn trắng mắt.

…….

- A cáp~

Vưu Phi Nhi vươn vai ngáp một cái, chân trần bước ra Thiên Điện, trạng thái ngái ngủ đi về phía phòng bếp.

- Tiểu thư Vưu Phi Nhi, chào buổi sáng.

Cầm Phi Nhi đi ngang qua ngọt ngào chào hỏi.

- Chào buổi sáng.

Vưu Phi Nhi hữu khí vô lực lên tiếng.

Cầm Phi Nhi săn sóc hỏi:

- Tiểu thư Vưu Phi Nhi muốn tìm ăn hay tìm uống thế?

Vưu Phi Nhi giơ tay lên gãi tóc, ngây thơ nói:

- Ta khát nước.

Cầm Phi Nhi cười hỏi:

- Phòng bếp có nước táo, ngươi muốn uống sao?

- Tốt, nhớ cho thêm một chút đá, ta thích uống lạnh.

Vưu Phi Nhi dặn dò.

Cầm Phi Nhi chớp mắt, nhắc nhở:

- Bệ hạ nói sáng sớm nên uống nóng hoặc uống ấm sẽ tốt hơn.

Vưu Phi Nhi suy nghĩ một chút, nghiêng đầu nói:

- Vậy thì uống ấm đi.

- Được rồi, tiểu thư Vưu Phi Nhi chờ một chút.

Cầm Phi Nhi lên tiếng rồi xoay người vào phòng bếp.

Không bao lâu, tiểu hầu gái bưng một ly nước táo ấm đặt ở trước mặt cô gái tóc vàng.

Vưu Phi Nhi cầm ly lên rồi nhấp một miếng, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức nhăn lại thành một nắm, nhìn về phía tiểu hầu gái với ánh mắt u oán.

- Nước táo ấm sẽ hơi khó uống một chút ….

Cầm Phi Nhi nhỏ giọng nói.

Vưu Phi Nhi hít một hơi thật sâu, tự an ủi bản thân, cô có thể uống thuốc độc mà mặt không hề đổi sắc, chỉ cần coi nước táo như thuốc độc thì cũng không phải là khó tiếp thu.

- Ực ực ực ~~~

Cô gái cột tóc hai chùm ngưỡng mặt lên, uống một hơi cạn sạch nước táo ấm, cuối cùng còn ợ một cái.

Vưu Phi Nhi để ly xuống, nhíu mày hỏi:

- Đúng rồi, Mục Lương có ở đây không?

Cầm Phi Nhi hồi đáp:

- Bệ hạ đã đi ra ngoài từ rất sớm, nói là muốn đến Vườn Trái Cây nhìn một chút, chắc buổi tối mới trở về.

- Buổi tối mới trở về à...?

Nghe vậy, đôi mắt màu vàng của Vưu Phi Nhi dần dần sáng lên.

Cô nghĩ tới điều gì đó, tay trái nắm lại đập vào lòng bàn tay phải, xoay người hào hứng chạy trở về Thiên Điện.

Cầm Phi Nhi hô một tiếng:

- A, tiểu thư Vưu Phi Nhi, sắp đến giờ ăn bữa sáng rồi.

- Ta không ăn đâu, không cần chờ ta!

Vưu Phi Nhi hô to mà không quay đầu lại.

Cô muốn thừa dịp Mục Lương không ở đây chạy tới Sở Nghiên Cứu tiếp tục công việc còn đang dang dở.

- A? Sắp đến giờ ăn rồi mà, sao lại chạy đi chứ?

Cầm Phi Nhi nhỏ giọng thầm thì.

Diêu Nhi xuất hiện ở sau lưng thiếu nữ, thần bí nói:

- Vậy là ngươi còn chưa hiểu biết nhiều về tiểu thư Vưu Phi Nhi rồi.

- Ngươi nói thế là sao?

Cầm Phi Nhi nhìn đối phương với ánh mắt xin giúp đỡ.

Diêu Nhi cười tủm tỉm nói:

- Có thể khiến tiểu thư Vưu Phi Nhi vội vàng rời đi như thế thì chỉ có hai nguyên nhân thôi, ngươi đoán thử xem?

- Có hai nguyên nhân à....?

Cầm Phi Nhi nghiêng đầu nghĩ ngợi một hồi lâu, rồi phồng má, sau đó lắc đầu nhìn Diêu Nhi, nói:

- Ta không biết.

Diêu Nhi vươn hai ngón tay rồi quơ qua lại, nói:

- Có thể khiến tiểu thư Vưu Phi Nhi để ý thì thứ nhất là bệ hạ, thứ hai là nghiên cứu bí dược.

- Thì ra là như vậy.

Cầm Phi Nhi chợt hiểu ra, hỏi với giọng điệu bát quái:

- Tiểu thư Vưu Phi Nhi cũng thích bệ hạ nhỉ?

Diêu Nhi ngắm nhìn xung quanh một vòng rồi nhỏ giọng hỏi ngược lại:

- Ai mà không thích bệ hạ chứ?

- Điều này cũng đúng, tất cả mọi người đều thích bệ hạ.

Cầm Phi Nhi bật cười khúc khích.

Diêu Nhi thanh thúy nói:

- Được rồi, ngươi đi chuẩn bị hộp đồ ăn, một chút nữa mang bữa sáng tới cho tiểu thư Vưu Phi Nhi.

- Ừ

Cầm Phi Nhi ngoan ngoãn gật đầu, xoay người vào phòng bếp tìm kiếm hộp đồ ăn.

Khi cô chuẩn bị xong bữa sáng mang đến Sở Nghiên Cứu thì Vưu Phi Nhi đang lôi kéo Y Xà thảo luận phương án tỷ lệ pha trộn bí dược mới.

Vưu Phi Nhi nghiêm mặt nói:

- Ta có một ý tưởng, chúng ta thử chế tạo một loại bí dược đặc biệt làm cho cảm nhiễm Hư Quỷ trong cơ thể mất đi hoạt tính, gián tiếp đạt được mục đích chữa trị cảm nhiễm?

Y Xà trầm tư một lúc rồi bình tĩnh phân tích:

- Ta cảm thấy có thể thực hiện, nhưng áp dụng sẽ rất khó.

- Thử xem, dù sao thì cũng phải thí nghiệm mới biết được kết quả.

Vưu Phi Nhi thanh thúy nói.

- Vậy thử xem, nước thuốc có thể khiến huyết dịch Hư Quỷ hoàn toàn bị phá hủy ta nhớ là nước thuốc số mười hai, số tám mươi lăm....

Y Xà nghĩ ngợi rồi nói:

- Nếu kết hợp những loại nước thuốc này với nhau thì hiệu quả sẽ tốt hơn không?

Những loại nước thuốc được đánh số này đều là thành quả nghiên cứu của Y Xà và Vưu Phi Nhi lúc rảnh rỗi, tất cả đã được thí nghiệm với máu của Hư Quỷ, chúng nó có thể khiến cho làn da, cơ bắp và huyết dịch của Hư Quỷ hoàn toàn bị phá hủy.

Vưu Phi Nhi nghiêm túc nói:

- Không được đâu, mấy loại nước thuốc mà ngươi nói có vài loại chứa dịch của cỏ mận, hoa ba sọc và lá liễu, những thứ này không thể trộn lẫn với nhau được.

- Cũng đúng, ngươi không nói thì ta suýt quên mất.

Y Xà nhớ lại, vội vã cầm lấy sổ tay ghi chép lại.

- Nước thuốc số hai mươi sáu và số một trăm năm mươi bốn cũng không thể kết hợp, sẽ tạo thành thuốc độc.

Vưu Phi Nhi tiếp tục nói:

- Nước thuốc số tám và số chín mươi lăm có thể pha trộn, đặt được hiệu quả một cộng một lớn hơn hai.

-...

Tiểu hầu gái đứng bên cạnh nghe không hiểu gì sao, các cô ấy vẫn đang nói ngôn ngữ của đại lục này à?

Cầm Phi Nhi thử dò xét:

- À này, tiểu thư Vưu Phi Nhi, tiểu thư Y Xà, hai người dừng tay ăn chút điểm tâm trước đi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận