Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1095: Tìm Nhầm Đối Tượng

Bối Nhĩ Liên nghe vậy thở dài, bất đắc dĩ nói:

- Lão ấy vẫn chưa tới...

Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc hỏi:

- Nếu như Thử Bỉ các hạ vắng mặt thì có gây ảnh hưởng gì đến việc tổ chức Hội Nghị Thánh Địa không?

- Chắc không có vấn đề gì.

Bối Nhĩ Liên lắc đầu.

Đao khách Thử Bỉ chỉ là một trong những người sáng lập Hội Nghị Thánh Địa, chỉ cần Tây Phổ Hoa và Toa Đóa Na có mặt là đủ, mọi người vẫn có thể tiến hành Hội Nghị Thánh Địa như những lần trước.

- Vậy hôm nay Hội Nghị Thánh Địa vẫn sẽ được tiến hành như thường lệ.

Mục Lương nói với giọng điệu bình tĩnh.

- Hôm nay ta tới đây chính là để nói chuyện này.

Bối Nhĩ Liên gật đầu đáp.

Mục Lương đặt đũa xuống bàn, ánh mắt bình tĩnh, nói:

- Ừ, cứ dựa theo kế hoạch đã định trước đó, đúng mười giờ tổ chức Hội Nghị Thánh Địa ở sảnh chính Đại Hội Trường.

- Được.

Bối Nhĩ Liên đáp, đôi mắt xinh đẹp của cô chớp vài cái.

Không biết bắt đầu từ khi nào mà quyền chủ đạo Hội Nghị Thánh Địa đã rơi vào trong tay Mục Lương, tổ chức hay không đều do một tay anh quyết định.

Mà điều càng khiến Bối Nhĩ Liên cảm thấy kỳ quái chính là bản thân mình lại không hề cảm thấy chán ghét chuyện này, thậm chí cảm thấy đây là chuyện đương nhiên.

- Thật là một thế giới cường giả vi tôn....

Bối Nhĩ Liên nhẹ giọng lẩm bẩm một câu.

- Ngươi nói gì cơ?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi.

- Không có, không có gì.

Bối Nhĩ Liên gạt ra một nụ cười nhạt, tiếp tục nhấm nháp mỹ thực trước mặt.

Khóe miệng của Mục Lương nhấc lên, Hội Nghị Thánh Địa thật khiến người ta mong chờ.

………..

Ngao ô ngao ô~~

Trước quảng trường cung điện, bầy Sói Mặt Trăng ngẩng đầu lên trời tru một tiếng, sau đó lôi kéo xe ngựa chạy về phía khu Trung Ương.

Trong xe có ba người đang ngồi, Mục Lương, Nguyệt Thấm Lan và Hồ Tiên.

- Đây là lần đầu tiên ta tham gia Hội Nghị Thánh Địa đấy, thật là khiến người ta mong đợi.

Ngón tay mảnh khảnh của Hồ Tiên cuộn lấy lọn tóc quanh thái dương, ánh mắt rơi vào trên người Mục Lương.

- Ngươi có khẩn trương không?

Mục Lương cười hỏi.

- Khẩn trương?

Hồ Tiên che miệng cười quyến rũ.

Cô liếc nhìn anh, khẽ cười duyên nói:

- Tại sao ta phải khẩn trương chứ?

- Đây là sân nhà của chúng ta, mọi người sẽ không khẩn trương.

Nguyệt Thấm Lan bổ sung một câu.

Mục Lương cười khẽ một tiếng, nhớ tới lời mà Bối Nhĩ Liên đã nói.

Nội dung của Hội Nghị Thánh Địa sẽ được tiến hành xoay quanh bốn điểm trọng tâm: Hợp tác, liên minh, chia sẻ, hỗ trợ.

Bầy Sói Mặt Trăng lôi kéo xe ngựa lao vùn vụt tới khu Trung Ương, hướng về phía Đại Hội Trường.

Không lâu sau, tốc độ của Sói Mặt Trăng dần dần giảm xuống, cuối cùng chậm rãi dừng trước cửa chính Đại Hội Trường.

Hộ vệ Trung Ương xoay người nhảy xuống Sói Mặt Trăng, canh giữ hai bên toa xe.

Cửa buồng xe được mở ra, Mục Lương và hai cô gái từ trên xe bước xuống.

Anh ngước mắt nhìn Đại Hội Trường rồi cất bước đi vào trong.

Hồ Tiên và Nguyệt Thấm Lan làm bạn bên cạnh hắn, hai người đồng thời lùi lại nửa bước, đi theo sau Mục Lương.

Bên trong Đại Hội Trường, các thành chủ khác đã đến đông đủ, tất cả vẫn ngồi ở vị trí như hội đấu giá hôm qua.

Lệ Ngõa Cương lộ ra thần sắc không vui, trầm giọng chế nhạo:

- Hình như các hạ tới có hơi muộn thì phải?

Mục Lương nghe vậy nâng mắt nhìn về phía đồng hồ quả lắc treo trên cao trong Đại Hội Trường, lúc này là chín giờ bốn mươi phút.

Anh khinh thường trả lời đối phương.

- Chẳng lẽ không ai nói cho ngươi biết Hội Nghị Thánh Địa sẽ bắt đầu lúc mười giờ sao?

Hồ Tiên lạnh lùng hỏi.

Lệ Ngõa Cương rùng mình một cái, cất cao giọng nói:

- Những người khác đều đến sớm, chỉ có các hạ tới muộn nhất.

Hắn muốn một cái ra oai phủ đầu, như vậy có thể giành được quyền chủ động trong hội nghị hợp tác.

- Ha ha!

Hồ Tiên không khỏi bật cười thành tiếng.

- Các hạ, ta cảm thấy đầu óc của ngươi có chút vấn đề rồi.

Cô cao ngạo ngẩng đầu, lạnh nhạt nói:

- Nước Mắt Thiên Sứ cấp 10 ngày hôm qua thích hợp với ngươi hơn, nó có thể chữa trị đầu óc bị hỏng.

- Ha ha ha! Ta cũng cảm thấy rất thích hợp hắn.

Hải Điệp cười đến run người.

Kim Phượng đồng dạng cười ra tiếng, trong đôi mắt màu vàng kim xinh đẹp lộ ra thần sắc trêu trọc.

- Gia hỏa xui xẻo muốn lập uy lại tìm nhầm đối tượng, tại sao nhất định phải đi trêu chọc Mục Lương chứ?

Bố Vi Nhân bĩu môi, cảm thấy buồn cười đối với hành vi ‘đầu đất’ của Lệ Ngõa Cương.

Phải biết rằng, Mục Lương là người đã một mình tiêu diệt toàn bộ sào huyệt Hư Quỷ, Lệ Ngõa Cương chỉ là cao thủ cấp 8, thế mà lại dám khiêu khích đối phương, thật sự là tự tìm cái chết.

- Ngươi!!

Lệ Ngõa Cương tức giận quát lên.

- Nếu còn nói thêm câu nào nữa, ta sẽ ném ngươi ra bên ngoài.

Mục Lương lạnh lùng đe dọa.

Đôi mắt màu đen của anh thâm thúy tựa như vực sâu không đáy, khiến cho người khác không tài nào thở nổi.

- Khẩu khí thật lớn.

Lệ Ngõa Cương trợn mắt nhìn.

Mục Lương chớp mắt, khí thế của bản thân lập tức khuếch tán ra ngoài rồi nhanh chóng vọt về phía ba anh em Lệ Ngõa Cương.

Cơ thể của Lệ Ngõa Chương run rẩy, hai tròng mắt đột nhiên co vào, toàn thân không cách nào động đậy.

Phanh!!!

Không gian bắt đầu vặn vẹo, chỗ ngồi dưới thân ba anh em Lệ Ngõa Cương nổ tung, ba người bị khí thế của Mục Lương đè sấp xuống đất.

Khụ khụ khụ!!!

Sắc mặt của cả ba đại biến, khuôn mặt bọn họ trắng bệch, tiếp đó đột nhiên phun ra mấy ngụm máu tươi.

Cót két….

Xương cốt trên người ba anh em phát ra tiếng kẽo kẹt rợn người, cho người ta một loại cảm giác chúng sẽ đứt gãy bất cứ lúc nào.

Bên trong Đại Hội Trường, bầu không khí trầm trọng như ngưng kết lại, khí tức ngột ngạt bao phủ tất cả mọi người.

Trên mặt Hải Điệp lộ ra vẻ hoảng sợ, mặc dù khí thế của Mục Lương không có tác dụng trực tiếp lên trên người cô ấy, nhưng nó vẫn khiến cô ấy cảm thấy rất khó chịu.

- Khí thế thật là mạnh mẽ, không, phải nói là mạnh mẽ quá mức!!

Cơ thể của Ái Nhĩ run rẩy, hai tay đè chặt chỗ ngồi mới không để cho bản thân tê liệt ngã xuống đất.

- Hắn còn mạnh hơn trước đó nữa!!

Cát Tư cắn răng, trong đôi mắt của lão hiện lên sự sợ hãi.

Phong Vũ đồng dạng cảm thấy căng thẳng, mới mấy tháng không thấy thế mà thực lực của Mục Lương lại tăng vọt gấp mấy lần.

- Một cái tát của hắn tuyệt đối có thể chụp chết ta.

Bờ môi của Bạch Trạch run rẩy, đáy lòng sinh ra ý niệm chạy thoát khỏi nơi này.

Hắn muốn trở về nói cho những người khác ở Nghiêu Thiên, tuyệt đối không được đắc tội thành Huyền Vũ ở ngoài sáng, càng không được trêu chọc Mục Lương, bằng không chắc chắn phải nhận lấy cái chết.

- Xem ra các ngươi còn chưa nhớ kỹ bài học lúc trước rồi.

Mục Lương đưa tay ra, năm ngón tay giơ lên trên.

Ba anh em đảo cốc Táng đang hộc máu không ngừng đột nhiên bay lên khỏi mặt đất, sắc mặt ai nấy đều tái nhợt như bột mì, khí tức uể oải, suy sụp.

- Mấy tên gia hỏa não cá vàng này…..

Bối Nhĩ Liên giơ tay đỡ trán.

Cô chịu đựng áp lực đứng lên, thành khẩn nói:

- Mục Lương các hạ, bắt đầu Hội Nghị Thánh Địa quan trọng hơn.

Mục Lương nhìn thoáng qua Bối Nhĩ Liên, sau đó thu hồi khí thế tản mát ra ngoài, ba anh em Lệ Ngõa Cương lập tức rơi mạnh xuống đất.

Khụ khụ khụ!!

Lúc này, sắc mặt của Lệ Ngõa Cương tái nhợt, tiếp tục ho ra mấy ngụm máu tươi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận