Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2145: Tuyên Án Tử Hình! Tịch Thu Tài Sản!



Nguyệt Thấm Lan đi tới vị trí quan tòa rồi ngồi xuống, Lỵ Lỵ ngồi ở bên cạnh, những người khác cũng lần lượt ngồi xuống.

- Xôn xao ~~~

Chỗ bàng thính náo động một mảnh, mọi người châu đầu ghé tai trò chuyện cái gì đó.

- Mời những người có mặt tại hiện trường tòa án giữ yên lặng.

Nguyệt Thấm Lan giơ tay lên ra hiệu.

Tiếng bàn tán huyên náo dần dần nhỏ xuống, tầm mắt mọi người đều rơi vào trên người Nguyệt Thấm Lan.

Cô gái ưu nhã quay đầu nhìn Lỵ Lỵ, nàng hiểu ý gật đầu.

Lỵ Lỵ đứng lên, lạnh nhạt nói:

- Cho mời tội phạm lên đây.

- Cọt kẹt ~

Cửa hông tòa án mở ra, Khải Kha Phu bị hai gã cảnh sát tòa án kéo vào trong, ngồi ở trên ghế thẩm vấn.

Gân cốt tay chân của hắn ta đã bị chặt đứt, mất đi năng lực hành động, gông cùm Thép Tím trên tay và chân đã đủ trói buộc hắn.

Lỵ Lỵ nhìn Khải Kha Phu, giọng nói trong trẻo lạnh lùng tuyên bố:

- Hiện tại, bắt đầu buổi công thẩm đối với Khải Kha Phu.

- Đông đông đông ~~~

Cô gái tóc xanh nâng búa gỗ gõ ba cái, buổi công thẩm chính thức bắt đầu.

Lúc này, tinh thần của Khải Kha Phu rất uể oải, hắn ta ngồi ở trên ghế thẩm vấn, ánh mắt ác độc âm u nhìn đám người Nguyệt Thấm Lan. Sau lưng hắn ta là sáu gã cảnh sát toà án, phía sau nữa là hàng ghế bàng thính, hai bên là ký lục viên và các nhân viên công vụ khác.

- Bây giờ tiến hành xem xét án kiện.

Lỵ Lỵ lên tiếng, vừa dứt lời thì một nam nhân viên đứng lên, cầm tư liệu bắt đầu đọc.

- Tội phạm Khải Kha Phu, hai ngày trước lúc chín giờ sáng, thèm nhỏ dãi nhân viên bán hàng Kỳ Lộ làm việc ở cửa hàng bánh bao cho nên tiến lại gần đùa giỡn và quấy rầy cô ấy, sau khi bị từ chối thì cưỡng chế bắt cóc người hại Kỳ Lộ.....

- Khi chúng ta phát hiện Kỳ Lộ thì cô ấy đã bị sát hại một cách tàn nhẫn, cổ bị cắt đứt...

Thành viên quan tòa nói với giọng điệu nghiêm túc, làm cho mọi người tại đây đều túc mục.

Nguyệt Thấm Lan bình tĩnh nhìn Khải Kha Phu, hỏi:

- Khải Kha Phu, những lời này có oan uổng ngươi sao?

- Không có.

Khải Kha Phu thấp giọng đáp.

Hắn ta bị các loại tra tấn hành hạ đến mức tinh thần hỏng mất, lúc này chỉ ước gì có thể giải thoát sớm một chút.

Lỵ Lỵ lạnh lùng nói:

- Tội nhân Khải Kha Phu đã nhận tội, kế tiếp bắt đầu định tội và cân nhắc mức hình phạt.

- Căn cứ những lời vừa rồi, đối chiếu hiến pháp của vương quốc Huyền Vũ, Khải Kha Phu phạm vào tội cố ý giết người, tội cố ý gây hấn, tội vũ nhục nhân cách.....

Nguyệt Thấm Lan lạnh lùng nói, gõ búa gỗ:

- Tòa tuyên án, tử hình Khải Kha Phu, đồng thời phạt một trăm triệu đồng Huyền Vũ, có thể thay thế bằng tài sản hay bất động sản lúc còn sống với giá trị tương đương.

Khải Kha Phu nghe được hai chữ “tử hình” ngược lại thở phào nhẹ nhàng, chết với hắn ta mà nói giống như giải thoát.

Đám người bàng thính lại xôn xao không thôi.

- Vương quốc Huyền Vũ thật sự dám giết hắn?

Một vị bá tước chắt lưỡi nói.

- Khó mà nói được, tuyên án lại không có nói là giết ngay bây giờ, có thể chỉ nói cho chúng ta nghe thôi.

Một tên quý tộc khác bĩu môi nói.

Một nữ quý tộc lên tiếng:

- Cô ta nói tịch thu bất động sản và tài sản của Khải Kha Phu lúc còn sống, hắn ta là quý tộc của vương quốc Mỹ Á, cô ta muốn tịch thu thế nào chứ?

Duy Lệ Á nghe vậy bĩu môi, lấy thực lực của Mục Lương và vương quốc Huyền Vũ, loại chuyện này không khó khăn.

- Ngày mai sẽ cử hành tử hình Khải Kha Phu, địa điểm là bên ngoài Chủ Thành.

Trước khi rời đi thì Nguyệt Thấm Lan bỏ lại một câu khiến cho những người sinh lòng hoài nghi đều ngẩn ra.

- Nghe ý của cô ta là, khi chấp hành tử hình thì chúng ta cũng có thể đứng ngoài quan sát?

Có người nói một cách không xác định.

- Ngày mai đi Ngoại Thành sẽ biết thôi.

Có quý tộc lộ ra ánh mắt mong đợi.

- Ta đi, chuyện này thật là thú vị.

- Ta khá tò mò, không biết vương quốc Mỹ Á sẽ có phản ứng như thế nào?

Khi bọn hắn còn đang ồn ào thì cảnh sát toà án đã áp giải Khải Kha Phu đi rồi.

Cửa chính tòa án hoàn toàn mở rộng, nhân viên công vụ giơ tay lên ra hiệu:

- Buổi công thẩm đã kết thúc, mời người không phận sự rời sân!

Duy Lệ Á đứng lên, theo dòng người rời đi Tòa Án.

Khu vực làm việc không mở ra cho người ngoài trong Tòa Án.

Nguyệt Thấm Lan bước đi uyển chuyển, trong đầu suy nghĩ báo ngày mai nên viết như thế nào mới có thể cảnh cáo những phần tử ngoài vòng luật pháp hữu hiệu nhất, tuyên thệ tầm quan trọng của hiến pháp vương quốc Huyền Vũ, có như vậy thì mới có thể bảo vệ nhiều người hơn.

Lỵ Lỵ không nhịn được mà tò mò hỏi:

- Đại nhân, chúng ta làm thế nào để tịch thu tài sản của Khải Kha Phu?

- Đương nhiên là phái người đi tịch thu rồi.

Nguyệt Thấm Lan thuận miệng giải thích một câu.

Lỵ Lỵ không hiểu nói:

- Thấm Lan đại nhân, vương quốc Mỹ Á ở sâu trong đất liền, rất xa kênh Sương Mù, khi người của chúng ta đi qua thì người nhà của Khải Kha Phu đã di dời toàn bộ tài sản của hắn rồi.

Nguyệt Thấm Lan nhìn thoáng qua cô gái tóc xanh, ưu nhã nói:

- Yên tâm, người của chúng ta nhanh hơn, hiện tại chắc đã đến nơi rồi.

- A, người của chúng ta đã xuất phát rồi sao?

Lỵ Lỵ sửng sốt một chút.

- Đương nhiên, hơn nữa đây còn là người mà ngươi tuyệt đối không tưởng tượng nổi.

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan lóe lên.

Khoảng hai ba ngày trước, Phân Thân của Mục Lương đã rời đi kênh Sương Mù, một mình đi tới vương quốc Mỹ Á.

Lấy thực lực của Mộc Phân Thân, có thể đánh quốc vương vương quốc Mỹ Á tè ra quần, tịch thu tài sản chỉ là việc nhỏ.

Quốc vương của vương quốc Mỹ Á là một gã cao thủ cấp 9 đỉnh phong, không phải là đối thủ của Mộc Phân Thân.

Lỵ Lỵ chớp chớp đôi mắt màu xanh sẫm, dù còn mờ mịt nhưng mà vẫn gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Yên tâm đi, việc này không cần ngươi lo lắng đâu.

- Vâng.

Lỵ Lỵ ngoan ngoãn gật đầu.

- Lỵ Lỵ, chừng nào thì ngươi trở nên biết điều như vậy?

Một giọng nói kinh ngạc vang lên, Mễ Á bước ra bóng tối trong góc tường.

- Mễ Á, lần nào thấy ta ngươi cũng phải đâm chọc một câu mới chịu nổi đúng không?

Lỵ Lỵ không khỏi lườm nguýt bạn tốt một cái.

- Ừm, cái này mới đúng là dáng vẻ thật sự của ngươi.

Khóe môi của Mễ Á cong lên.

- Ai cần ngươi lo.

Lỵ Lỵ trừng mắt với cô gái tai mèo.

Nguyệt Thấm Lan buồn cười hỏi:

- Ngươi tới đây có chuyện gì không? Mục Lương bảo ngươi tới à?

Mễ Á gật đầu nói:

- Đúng vậy, bệ hạ bảo ta mang ngươi trở về Trung Ương một chuyến, chị Thấm Di sắp đột phá rồi.

- A, ngay bây giờ sao?

Nguyệt Thấm Lan nghe vậy lập tức chấn động tinh thần.

- Đúng vậy, chúng ta trở về trước rồi nói sau.

Mễ Á đưa tay nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan.

Cô gái ưu nhã không hề do dự, nhanh chóng bắt lấy tay của cô gái tai mèo, ngay sau đó bị kéo vào trong bóng tối, hai người biến mất ngay tại chỗ.

- A, đi vội vàng như vậy sao?

Lỵ Lỵ ngạc nhiên thốt lên, đôi môi hơi hé mở.

Bạn cần đăng nhập để bình luận