Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2695: Ta Tự Nguyện Làm Như Vậy

Sau khi bữa tối kết thúc, Mục Lương và Hồ Tiên trở lại Thiên Điện, chuẩn bị cho việc đột phá.

- Ngươi ăn một quả Tinh Thần trước đi.

Mục Lương lấy ra một quả Tinh Thần cấp 9 rồi đưa cho cô gái đuôi hồ ly.

- Ừm.

Hồ Tiên lên tiếng, chậm rãi ăn quả Tinh Thần, cười tủm tỉm nhìn chằm chằm Mục Lương.

Mục Lương hơi nhướng mày, nhớ tới lời nói của cô gái đuôi hồ ly ở nhà ăn, thì ra là mình suy nghĩ nhiều.

- Mục Lương, tại sao ngươi có thể càng ngày càng đẹp trai thế?

Hồ Tiên đột nhiên hỏi.

Cô nhớ lần đầu gặp Mục Lương, tuy lúc ấy cô cũng cảm thấy hắn đẹp trai nhưng mà so sánh với hiện tại thì hoàn toàn không bằng được.

- Đại khái là lúc đó ngươi không phát hiện ra mị lực của ta.

Mục Lương buồn cười nói.

Hồ Tiên quyến rũ cười, ánh mắt lóe sáng:

- Ngươi vẫn luôn rất có mị lực, khiến người ta không thể dời mắt sang chỗ khác được.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, hơi nghiêng người tới trước.

Lông mi nhỏ dài của Hồ Tiên run lên, hô hấp của hai người càng ngày càng gần, tim của cô cũng dần đập nhanh hơn.

- Không được, ta sắp đột phá rồi.

Giây kế tiếp, cô ngồi ngay ngắn, năng lượng bắt đầu dâng lên.

- ....

Mục Lương thở dài một tiếng, ngồi thẳng người, lưu ý tình huống của cô gái đuôi hồ ly.

- Ông ~~~

Trong cơ thể Hồ Tiên tuôn ra một luồng năng lượng, bắt đầu cường hóa cơ thể, khí thế tản mát ra cũng từ từ dâng lên.

Mục Lương vươn tay, ngưng tụ ra một đoàn nguyên tố sinh mệnh đánh vào trong cơ thể của cô gái đuôi hồ ly.

Hồ Tiên nhắm mắt, lông mi nhỏ dài run lên. Khí thế mà cô tản ra từ từ ổn định lại, đuôi hồ ly sau lưng cô cũng nhẹ nhàng đong đưa, đuôi hồ ly thứ chín đã mọc ra được một đoạn. Khi cái đuôi hồ ly thứ chín mọc hoàn toàn thì cũng là lúc cô bước vào cấp 9.

- Ong ong ~~~

Hồ Tiên khoanh chân ngồi, khí thế tản ra dần dần ổn định ở cấp 8 trung cấp.

Mục Lương yên lòng, cô gái đuôi hồ ly đột phá thành công, kế tiếp chỉ cần củng cố cảnh giới là tốt rồi.

- Phù ~~~

Hồ Tiên mở mắt, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch phun ra một ngụm trọc khí.

- Ngươi cảm thấy thế nào rồi?

Mục Lương vươn tay kéo cô gái đuôi hồ ly vào lòng.

Hồ Tiên thuận thế tựa vào ngực Mục Lương, quyến rũ nói:

- Ta ổn, hơi mệt chút thôi.

- Vậy thì trở về nghỉ ngơi thôi.

Mục Lương nắm vòng eo của cô gái đuôi hồ ly.

Hồ Tiên cười quyến rũ một tiếng:

- Tốt.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, mang theo cô gái đuôi hồ ly biến mất khỏi Thiên Điện.

Bên ngoài Thiên Điện, khi Tiểu Mật nghe được động tĩnh bên trong thì nhỏ giọng thầm thì một câu rồi xoay người rời khỏi.

- A, Tiểu Mật, tại sao ngươi trở lại rồi, bệ hạ đâu?

Diêu Nhi kinh ngạc hỏi.

Tiểu Mật thanh thúy nói:

- Bệ hạ và Hồ Tiên đại nhân đi về nghỉ ngơi rồi.

- Ồ ~~~

Nhóm tiểu hầu gái gật đầu lý giải.



Cung điện.

Bên trong phòng làm việc, Mục Lương tiếp tục nghiên cứu "linh khí in ấn ma pháp trận".

Tài liệu để chế tạo linh khí đều đã được xử lý hoàn tất, tiếp theo là khắc họa ma pháp trận ở trên tài liệu và tinh thạch ma thú, từ đó hình thành một vòng khép kín. Mạch lộ bên trong tài liệu ma thú cũng đã xây dựng tốt, thông qua đặc tính cường hóa tài liệu của ma pháp trận, mạch lộ và ma pháp trận đã hòa hợp vào nhau.

- Hy vọng lần này có thể thành công.

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, bắt đầu khắc ma pháp trận ở trong tinh thạch ma thú.

Hắn hít sâu một hơi, tĩnh khí ngưng thần, điều động ma lực và lực lượng tinh thần trong cơ thể, ngón tay chạm vào tinh thạch ma thú, bắt đầu khắc ma pháp trận phức tạp.

Ma pháp trận mà Mục Lương muốn khắc đạt đến cấp Thánh, cho nên phải sử dụng tinh thạch ma thú cấp Vương, nếu như hắn có thể khắc ma pháp trận thành công thì có nghĩa là việc chế tạo linh khí in ấn ma pháp trận này đã thành công một nửa.

- Ông ~~~

Hắn hơi chuyển động suy nghĩ, âm thanh xung quanh đều biến mất, như vậy hắn có thể toàn tâm toàn ý vào việc khắc họa ma pháp trận.

Bên ngoài phòng làm việc, tiểu hầu gái lưu ý động tĩnh bên trong phòng làm việc, không khỏi nghi ngờ lẩm bẩm:

- Quái lạ, tại sao bên trong không hề có âm thanh nào vậy chứ?

Tiểu Mật nghiên đầu dán lỗ tai của mình lên trên cửa, cẩn thận lắng nghe tiếng động bên trong phòng làm việc.

Ly Nguyệt cất bước đi tới, nhẹ giọng hỏi:

- Tiểu Mật, có chuyện gì vậy?

- Tiểu thư Ly Nguyệt.

Tiểu Mật nói với giọng điệu lo lắng:

- Trong phòng làm việc không có âm thanh, có khi nào bệ hạ đang ngủ không?

Ly Nguyệt nghe vậy nhìn về phía cửa phòng làm việc, đôi mắt màu trắng bạc lóe lên tia sáng rồi biến thành màu ngọc lưu ly xanh biếc, bức tường và cửa phòng trước mắt cô đều biến thành trong suốt, có thể nhìn thấy Mục Lương đang tập trung khắc họa ma pháp trận.

Cô hơi chớp mắt, ngừng thi triển năng lực thức tỉnh rồi nhẹ giọng nói với tiểu hầu gái:

- Không sao đâu, hắn đang bận làm việc, chắc là che giấu âm thanh để không bị bên ngoài ảnh hưởng thôi.

- Ồ ồ, vậy là tốt rồi.

Tiểu Mật thở phào nhẹ nhõm.

Ly Nguyệt đứng trước phòng làm việc một lúc, sau khi xác định Mục Lương sẽ không ra ngoài trong thời gian ngắn thì mới xoay người rời khỏi cung điện.

Thời gian trôi đi, một ngày một đêm chớp mắt đã qua.

Bên trong phòng làm việc, Mục Lương vẫn còn đang khắc ma pháp trận cấp Thánh, bên trong tinh thạch ma thú cấp Vương là những đường nét chằng chịt.

Vẻ mặt của Mục Lương dần trở nên ngưng trọng, tốc độ khắc họa ma pháp trận của hắn cũng từ từ chậm lại.

Thời gian lại tiếp tục trôi qua.

- Ông ~~~

Ngón tay của Mục Lương nhẹ nhàng run lên, tinh thạch ma thú nơi đầu ngón tay của hắn hơi run rẩy một chút, nguyên tố ma pháp xung quanh cấp tốc ngưng tụ lại tạo thành một vòng xoáy rồi bị ma pháp trận hấp thu hết.

- Ong ong ong ~~~

Ma lực dao động càng ngày càng mạnh, toàn bộ phòng làm việc đều rối loạn, vật phẩm bay múa.

- Ngừng!

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, thi triển năng lực "Trấn Thiên Địa", ngoại trừ tinh thạch ma thú ra thì những thứ khác trong phòng làm việc đều nằm trở lại vị trí của mình.

Hắn nhìn chăm chú vào tinh thạch ma thú đang lơ lửng trước mặt, qua hơn mười phút thì nó mới bình tĩnh trở lại, lần này nó đã không bị nổ bể như những lần trước nữa.

- Thành công rồi à?

Đôi mắt đen nhánh của Mục Lương lập tức sáng ngời, hắn vươn tay ra, tinh thạch ma thú nhẹ nhàng rơi vào trong tay. Hắn kiểm tra cẩn thận tinh thạch ma thú, xác định nó hoàn hảo, ma pháp trận bên trong cũng không có vấn đề gì.

- Mục Lương, ngươi không sao chứ?

Bên ngoài phòng làm việc vang lên giọng nói của Nguyệt Thấm Lan. Cô cảm nhận được dao động ma lực trong phòng làm việc, ma lực này có uy lực cực kỳ kinh người cho nên mới lo lắng tới xem thử.

Giọng nói bình tĩnh của Mục Lương vang lên:

- Ta không sao.

- Cọt kẹt ~~~

Ngay sau đó, cửa phòng làm việc bị đẩy ra, Lĩnh Vực Im Lặng cũng biến mất.

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc hỏi:

- Ngươi xong việc rồi à?

- Vẫn chưa xong, nhưng mà ta có thể nghỉ ngơi một hồi.

Mục Lương vừa nói vừa tung hứng một viên tinh thạch ma thú trên tay, tinh thần của hắn đã bị tiêu hao hơi nhiều.

Nguyệt Thấm Lan tò mò hỏi:

- Đây là cái gì thế?

- Hạch tâm của linh khí in ấn ma pháp trận.

Mục Lương cong môi cười nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận