Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2662: Con Đường Văn Hóa Đối Ngoại

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói với chị gái:

- Kịch bản mới đang được gom góp, ngày mai ta sẽ sai người đưa tới đây, vừa vặn ngươi đang nghỉ ngơi, có thể tự sàng lọc xem cái nào thích hợp.

- Ừm, thế cũng tốt.

Nguyệt Thấm Di gật đầu một.

Đôi mắt màu xanh nước biển của nàng lóe sáng, trên mặt lộ vẻ mong đợi, hỏi:

- Mục Lương, ngươi có viết kịch bản mới không?

Cô vẫn thích nhất kịch bản do Mục Lương viết, nội dung đặc sắc lại tràn ngập sự thú vị, còn có thể ẩn chứa rất nhiều đạo lý nhân sinh.

- Khụ khụ, dạo gần đây ta hơi bận một chút, còn chưa có viết xong kịch bản mới.

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, trong đầu hắn có rất nhiều câu chuyện, viết ra chỉ là vấn đề thời gian.

Nguyệt Thấm Di lại hỏi:

- Được rồi, vậy lúc nào ngươi mới có thể viết xong?

Mục Lương suy nghĩ một chút, ôn hòa đáp:

- Hẳn là trong vòng hai ngày này, đến lúc đó ta sẽ đưa ngươi hai quyển kịch bản phim điện ảnh mới.

- Thật tốt quá, ta vừa vặn nghỉ ngơi hai ngày, thật chờ mong đọc kịch bản mới của ngươi.

Đôi mắt của Nguyệt Thấm Di lập tức sáng ngời.

Mục Lương nói có ý riêng:

- Thật ra bồi dưỡng nhóm biên kịch viết kịch bản cũng không tệ đâu.

Nguyệt Thấm Di nghiêm mặt nói:

- Đúng là có người viết không tệ, nhưng đều không tốt bằng ngươi.

Mục Lương cảm thấy buồn cười, vậy thì không còn cách khác, hắn đành phải nhín chút thì giờ viết kịch bản vậy, trước khi bồi dưỡng nhóm biên kịch ra hồn thì hắn sẽ lo liệu chuyện này.

Phim điện ảnh là con đường Dps văn hóa đối ngoại của vương quốc Huyền Vũ, vì sao vương quốc Huyền Vũ lại nổi danh như vậy, phim điện ảnh và phim truyền hình chiếm hơn phân nửa công lao.

Nguyệt Thấm Di cảm thán nói:

- Ta vẫn đang chiêu mộ biên kịch mới, hy vọng có thể tuyển được vài người có tài.

Biên kịch là việc chiêu mộ thời gian dài, chỉ cần có tài hoa có thể viết ra kịch bản tốt thì lương bổng đãi ngộ mỗi tháng sẽ không thấp hơn hai ngàn đồng Huyền Vũ.

Nếu như viết kịch bản hay và mới lạ thì còn sẽ được cấp một bộ nhà ở miễn phí.

Nguyệt Thấm Di cảm thán nói:

- Nếu như mỗi người đều giống như Mục Lương, đảo mắt một vòng là có thể viết ra kịch bản thì tốt rồi, như vậy ta sẽ không cần lo lắng không có kịch bản để quay nữa.

Mục Lương buồn cười nói:

- Kịch bản chỉ cần đảo mắt một vòng là viết ra được có thể sử dụng sao?

Nguyệt Thấm Di cười đáp:

- Cái này thật đúng là khó mà nói trước được.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Đừng nóng vội, từ từ rồi sẽ đến thôi, phim điện ảnh và phim truyền hình quan trọng nhất là chất lượng, mà không phải số lượng.

Nguyệt Thấm Di như suy nghĩ gì đó, nói:

- Ngươi nói đúng, ta phải chăm chỉ mài giũa kỹ thuật hơn.

- Ngươi hiểu rõ là tốt rồi.

Mục Lương mỉm cười gật đầu.

Lúc này đến phiên Nguyệt Thấm Lan báo cáo, nàng nói với thần sắc nghiêm túc:

- Ta có chuyện muốn nói, liên quan tới thành Tương Lai.

- Bắt được Phong Vũ và Chí Hải rồi à?

Mục Lương dò hỏi.

Nguyệt Thấm Lan thanh thúy đáp:

- Bắt là bắt được rồi, thế nhưng còn kèm theo mười ngàn dân chúng thành Tương Lai may mắn còn sống sót.

Mục Lương nhướng mày:

- Thành Tương Lai chỉ còn lại 10 ngàn người thôi sao?

Nguyệt Thấm Lan giải thích:

- Vâng, thật ra phần lớn đã bỏ đi trước khi Hư Quỷ công thành rồi, bọn họ đến căn cứ trung chuyển và vương quốc Huyền Vũ của chúng ta.

- Ra là vậy.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Hắn suy tư trong chốc lát rồi nói:

- Cứ đến đây đi, sau đó an bài tại thôn trấn còn ít người, để bọn họ tự lực cánh sinh.

Nguyệt Thấm Lan chớp mắt nói:

- Ừm, ta cũng có dự định như vậy, cho nên đã thay ngươi đồng ý rồi.

Mục Lương cười một tiếng, vươn tay bắn trán Nguyệt Thấm Lan, buồn cười nói:

- Vương quốc Huyền Vũ này không phải là của một mình ta, ngươi có thể làm quyết định những chuyện này, không cần ta phải đồng ý.

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan lấp lóe, nói:

- Ngươi là quốc vương, đương nhiên là ta phải nói với ngươi biết một tiếng.

- Ừm, nói một tiếng cũng được.

Mục Lương nói không chút để ý.

Hắn dặn dò:

- Khi nào người của thành Tương Lai đến thì mang Phong Vũ và Chí Hải đến gặp ta, về phần thuộc hạ của bọn hắn thì trước tiên cứ quản lý tập trung, nếu phát hiện người cùng hung cực ác thì trục lấy ra khỏi vương quốc Huyền Vũ.

Mục tiêu chính của Mục Lương là Chí Hải và Phong Vũ, bọn hắn là người đề xuất việc thí nghiệm Linh Khí Cơ Thể Người.

- Tốt

Nguyệt Thấm Lan gật đầu đồng ý.

- Khi nào thì bọn họ trở về?

Mục Lương thuận miệng hỏi.

Nguyệt Thấm Lan lắc đầu nói:

- Không có nhanh như vậy đâu, còn phải chờ thêm một đoạn thời gian nữa, đại lục cũ vẫn còn rất nhiều Hư Quỷ.

Cầm Vũ đi thành Tương Lai chỉ là tiện đường, sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì còn phải chấp hành nhiệm vụ thanh lý Hư Quỷ, hai nhiệm vụ này không xung đột nhau.

Khi nào trên phi thuyền vận chuyển dùng hết đạn pháo thì chính là lúc bọn họ quay trở về địa điểm xuất phát.

- Việc này không gấp.

Mục Lương bình thản nói.

Chờ khi nào Chí Hải và Phong Vũ tới vương quốc Huyền Vũ, bọn họ sẽ vùi đầu vào việc "nghiên cứu y học", bổ khuyết một bộ phận chỗ trống cho y học của vương quốc Huyền Vũ, nhờ vào đó tạo phúc cho dân chúng, bằng không lấy hành vi của hai người là sẽ bị vương quốc Huyền Vũ xếp vào sổ đen.

- Buổi tối ngươi còn muốn làm chuyện gì sao?

Nguyệt Thấm Di chớp mắt hỏi.

Mục Lương nghiêm mặt đáp:

- Ừm, ta cần sửa sang lại bước đi chế tạo linh khí phát sóng, còn phải vẽ ra các ma pháp trận dùng đến.

Tuy linh khí phát sóng rất khó chế tạo, nhưng chỉ cần tách ra thành từng phần nhỏ rồi nhờ Lam Khê hỗ trợ giải quyết bộ phận đơn giản, cái nào khó thì giao cho Mục Lương, như vậy hiệu suất sản xuất hàng loạt sẽ cao hơn rất nhiều.

Nguyệt Thấm Di lực bất tòng tâm nói:

- Cái này thì ta không giúp được gì rồi.

- Ta cũng không hiểu.

Đáy mắt của Nguyệt Thấm Lan hiện lên ý cười.

Mục Lương nhìn hai gương mặt giống nhau như đúc trước mắt mình, buồn cười nói:

- Ta làm là tốt rồi, các ngươi đi nghỉ ngơi.

Nguyệt Thấm Di đứng lên nói:

- Ta đi xem phim truyền hình, dạo gần đây vẫn chưa có thời gian xem tập phim mới do Tuyết Cơ đạo diễn đâu.

- Ngươi tiếp tục làm việc đi, có gì thì kêu ta.

Nguyệt Thấm Lan đứng lên rời đi thư phòng cùng với chị gái.

Sau khi hai chị em rời đi, Mục Lương vươn tay kéo một trang giấy trắng, cầm bút lên bắt đầu vẽ các bước chế tạo linh khí phát sóng.

- Loạt soạt, loạt soạt ~~~.

Đầu bút cấp tốc xẹt qua mặt giấy, lưu lại từng đường nét đồng đều, Mục Lương vẽ rất nhanh, mỗi nét đều rất trôi chảy.

Hắn không chỉ vẽ mà còn dùng lưu ly chế tạo ra mô hình, dùng tơ nhện thôi diễn các loại "mạch lộ" làm cho việc chế tạo linh khí càng trực quan hơn.

Chờ Mục Lương vẽ xong phần chế tạo thì lại tiếp tục vẽ ma pháp trận ở trên da thú.

Trang giấy thông thường đã không cách nào chịu tải nhiều ma pháp trận như vậy, phải dùng da ma thú cao cấp mới được, chỉ cần không phải cố ý tổn hại thì có thể bảo tồn rất lâu.

Ma pháp trận được dùng trong linh khí phát sóng rất phức tạp, ma pháp trận có lớn có bé và cấp độ khác biệt lồng vào nhau mới cho ra hiệu quả đặc biệt.

Khi vẽ những ma pháp trận này cần phải cực kỳ cẩn thận và tỉ mỉ, đây là chuyện rất hao tâm tốn sức, không phải là bởi vì vẽ ma pháp trận ở trên da thú là có thể tùy ý xằng bậy, giả sử hàng mẫu vẽ không đúng, vậy làm thế nào đưa cho những người khác sản xuất hàng loạt?

Khi Mục Lương làm xong những công việc trên tay thì đã là sáng sớm ngày hôm sau.

- Thời gian trôi qua nhanh thật.

Mục Lương duỗi người, đứng dậy chuẩn bị đi rửa mặt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận