Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2331: Nguồn Gốc Của Hư Quỷ (5)

Hắn đi lên trước quan sát La Y, ánh mắt kia giống như là đang nhìn thấy tác phẩm nghệ thuật khiến mình hài lòng.

La Y im lặng nhìn người đàn ông trung niên, đột nhiên cơ thể bùng nổ, nhanh như chớp vươn tay bóp cổ đối phương.

- Ngươi làm gì thế?

Người đàn ông trung niên trợn mắt, hắn không ngờ thiếu niên lại đột nhiên ra tay.

- Răng rắc ~~~

Giây kế tiếp, cổ của người đàn ông trung niên bị thiếu niên sống sờ sờ bẻ gãy, cái đầu hắn ta như viên kẹo hồ lô rơi xuống đất rồi lăn vài vòng, ánh mắt trước khi chết vẫn còn lộ ra vẻ khiếp sợ và không dám tin tưởng.

La Y thuận vung tay quăng thi thể mất đầu sang một bên.

Hắn nhấc chân giẫm mạnh đầu của người đàn ông trung niên, óc và thịt nát bắn tung tóe vào vách tường.

……….

La Y giơ chân lên, một miếng da rơi ra khỏi lòng bàn chân, đó là miếng da trên mặt người đàn ông trung niên.

- Lạch cạch ~~~

Đại sư Ác Côn nhìn vết máu đầy đất, chắt lưỡi nói:

- Ẩn nhẫn đến bây giờ, thật vất vả cho ngươi rồi.

La Y quay đầu nhìn về phía đại sư Ác Côn, cơ thể vọt tới trước tấn công đối phương.

Đại sư Ác Côn cau mày lại, khí tức cấp 12 lập tức khuếch tán ra ngoài.

- Phanh ~

La Y đang xông lên chợt bị đánh ngã nằm sấp xuống đất, cảm giác như một ngọn núi lớn đè ép trên người.

- Thực lực hiện tại của ngươi nhiều lắm chỉ là cấp 8 mà thôi, còn kém ta gần bốn cái đại cảnh giới.

Đại sư Ác Côn cười trào phúng, nhấc chân giẫm lên trên lưng thiếu niên.

Sắc mặt của La Y tái nhợt, đôi mắt đỏ như máu gắt gao nhìn chằm chằm đại sư Ác Côn.

- Muốn giết ta? Ngươi vẫn còn quá yếu.

Đại sư Ác Côn nhếch miệng cười nói.

Hắn chậm rãi cúi người, gằn từng chữ:

- Dù cho ngươi thừa nhận năm trăm lần tiêm vào Hư Huyết thì cũng không thể đánh thắng ta đâu.

Hắn nói xong thì giơ chân lên, đạp gãy cổ tay và cổ chân của La Y.

- Răng rắc ~~~

La Y đau đớn khẽ kêu rên một tiếng, cố nén không có hét lên.

- Ngươi biết không, ở trong Thiên Hư Giáo có đến mười mấy người người mạnh như ta.

- Cho nên ngoan ngoãn làm vật thí nghiệm đi, ngươi vĩnh viễn không có cơ hội báo thù đâu.

Đại sư Ác Côn cười nhạt vài tiếng.

La Y cắn chặt răng, trong đầu chỉ toàn là lời nói của đại sư Ác Côn, hắn biết mình vẫn còn quá yếu.

- Thành thật ở trong này đi.

Đại sư Ác Côn bỏ lại một câu rồi chắp tay sau lưng rời đi phòng giam.

Một lúc sau có hộ vệ tiến đến kéo thi thể của người đàn ông trung niên ra ngoài, lưu lại một bãi máu đỏ tươi trên mặt đất, cho đến khi máu khô cạn thì vẫn không người đến dọn dẹp.

Cơ thể của La Y run rẩy, hắn chịu đựng từng cơn đau đơn trong người, cảm giác cổ tay và cổ chân có chút ngứa ngáy, trong ánh mắt kinh ngạc của hắn, phần xương gãy chậm rãi khôi phục lại như ban đầu.

Con ngươi của La Y lập tức phóng đại, giống như phát hiện đại lục mới.

Hai ngày trôi qua, vết thương trên người hắn đã khỏi hẳn, đồng thời còn phải tiếp nhận những lần tiêm vào Hư Huyết với nồng độ gấp ba lúc trước.

- Lần thứ một trăm lẻ ba...

La Y nhìn cánh cửa sắt bị đóng lại, lại giơ tay liếc nhìn gông xiềng trên người.

Vì ngăn ngừa hắn tự mình hại mình hoặc công kích những người khác, Thiên Hư Giáo cố ý để Linh khí sư Cao cấp chế tạo một bộ gông xiềng trói buộc cơ thể của thiếu niên.

Đôi mắt đỏ như máu của La Y lấp lóe, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Nếu năm trăm lần không thể mạnh hơn ngươi, vậy thì sáu trăm lần, bảy trăm lần, một ngàn lần!

Thời gian cứ trôi, năm năm đi qua, lúc này La Y đã bị tiêm vào Hư Huyết bốn trăm lần.

Hiện tại, toàn bộ làn da của hắn đã biến thành màu đen, tóc đã rụng sạch, đôi mắt trở nên hẹp dài và tròng mắt là màu đỏ tươi.

- Leng keng ~~~

La Y hơi cử động linh khí gông xiềng trên người, phát hiện mình vẫn không thể tránh thoát được nó, gân xanh trên trán hắn nổi lên, khí tức bạo ngược khuếch tán ra.

Thực lực của hắn đã tới gần cấp 11, thân hình cũng đã to hơn lúc bị bắt vào đây vài vòng, thoạt nhìn giống như một con quái vật.

- Cộp cộp cộp ~~~

Cánh cửa sắt bị mở ra, đại sư Ác Côn mang theo thuộc hạ đi vào Ngục Giam.

Đại sư Ác Côn hài lòng nói:

- Đừng giãy giụa, linh khí trên người ngươi là do năm tên Linh khí sư Cao cấp luyện thành, có là cường giả cấp 12 thì cũng không thể tránh thoát được.

La Y lạnh nhạt nhìn đám người trước mặt, im lặng không nói gì.

- Đi, cho hắn thử xem Hư Huyết mới.

Đại sư Ác Côn nhàn nhạt ra lệnh.

- Vâng.

Thuộc hạ lên tiếng rồi đi lên trước, lấy ra hai ống Hư Huyết mới màu đen tuyền.

Đây là thành quả nghiên cứu mới của đại sư Ác Côn, bên trong có chứa máu của La Y, còn cho thêm rất nhiều loại dược vật mới, hiệu quả gấp ba Hư Huyết cũ.

- Rắc ~~~

Thuộc hạ sửng sốt một chút, phát hiện ống tiêm không thể đâm thủng làn da của La Y, kim tiêm bị gãy làm đôi.

- Đại nhân, da của hắn quá cứng.

Thuộc hạ vội vàng bẩm báo.

- Vậy thì dùng dao rạch da ra.

Đại sư Ác Côn tay vung, một con dao găm rơi xuống trước mặt thuộc hạ.

Bọn hắn cầm lấy dao găm rồi gian nan rạch da trên cánh tay của La Y rồi mới cắm ống tiêm vào.

- Ục ục ục ~~~

Cơ thể của La Y run lên, hắn cảm nhận được Hư Huyết mới lưu động ở trong mạch máu, thay đổi huyết nhục và xương cốt, quá trình này diễn ra rất cấp tốc.

Hắn từ từ nhắm hai mắt lại, chịu đựng không có kêu rên, giả vờ như thuốc không có hiệu quả.

Đại sư Ác Côn cau mày lại, lẩm bẩm:

- Không có hiệu quả sao?

- Tiếp tục tiêm thêm đi.

Hắn suy nghĩ một chút rồi ra lệnh gia tăng liều lượng.

Thuộc hạ nghe lệnh, nhanh chóng tiêm thêm Hư Huyết vào cơ thể La Y.

Trong vòng nửa năm tiếp theo, La Y đã tiếp nhận thêm vài chục lần tiêm vào Hư Huyết, thực lực vững bước tăng trưởng.

- Cộp cộp cộp ~~~

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

La Y ngước mắt nhìn lại, thấp giọng lẩm bẩm:

- Lần thứ chín trăm chín mươi.

- Cọt kẹt ~~~

Cánh cửa sắt bị đẩy ra, đại sư Ác Côn lại dẫn theo hộ vệ đi vào phòng giam, mang đến Hư Huyết hôm nay.

- Ta đoán là hiện giờ ngươi rất chờ mong nhìn thấy ta.

Đại sư Ác Côn nói với giọng điệu nhàn nhạt.

La Y không nói gì, chỉ ngước mắt nhìn đối phương.

- Đi thôi, tiêm Hư Huyết cho hắn.

Đại sư Ác Côn theo thói quen mà gật đầu một cái.

Thuộc hạ nghe lệnh tiến lên, gian nan dùng dao rạch ra làn da đen nhánh của La Y rồi cắm ống tiêm vào bắp thịt của hắn.

Hô hấp của La Y trở nên nặng nề, sau khi lần tiêm thứ chín trăm chín mươi hoàn thành, vết thương do dao rạch ra trong nháy mắt đã khép lại hoàn toàn.

Đồng thời hơi thở của hắn bắt đầu cất cao, trong vòng năm phút ngắn ngủi đã đột phá Thánh giai, thực lực vượt qua Đại sư Ác Côn, đạt tới cấp bậc chưa có tên.

- Cấp 13!?

Đại sư Ác Côn hét lên, giọng nói cũng thay đổi.

Hắn nhanh chóng tỉnh táo lại, nói với giọng điệu ngưng trọng:

- Không đúng! Trên đời này không có cấp 13, chí ít là ngươi không phải!

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

La Y quay đầu nhìn hắn rồi cười với âm thanh quái dị, hỏi:

- Bây giờ, ta có thể giết ngươi rồi chứ?

- Ngươi… ngươi muốn làm gì hả?

Đại sư Ác Côn khiếp sợ lùi lại hai bước.

Bạn cần đăng nhập để bình luận