Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1599: Tiểu Thành Mở Cổng

Hai chị em nắm tay nhau, đi ngang qua khu số một và khu số hai, nhìn thấy bảng hướng dẫn ven đường, tìm được hẻm số tám.

- Nhà số mười tám, nhà số mười chín.....

Hi Lâm ngẩng đầu lên và nhìn biển số nhà dán trên từng tòa nhà, tiếp đó bước tới trước.

Một lúc sau hắn dừng bước, nhìn thấy biển số nhà dán trên tường, hưng phấn nói:

- Tìm được rồi, tòa nhà số hai mươi bốn.

- Chúng ta đi lên đi.

Hi Tê hít một hơi thật sâu, bước lên từng bậc thang đi tới tầng bốn.

Khi đi ngang qua tầng hai thì hai chị em nghe thấy giọng nói truyền ra từ một cánh cửa, rõ ràng là tòa nhà này đã có người ở.

Chẳng mấy chốc thì hai chị em lên tới tầng bốn, căn cứ vào bảng số nhà để tìm kiếm căn nhà của bọn họ.

- 403, nó ở đây!

Hi Lâm quay đầu nhìn về phía chị gái.

Hi Tê lấy chìa khóa mở cửa, mang theo tâm trạng chờ mong đẩy cửa phòng ra, lộ ra cảnh tượng trong phòng.

Đây là một căn nhà chung cư có hai phòng ngủ, một phòng khách, một phòng bếp, một phòng vệ sinh và một cái ban công.

Bên trong phòng không tính là quá sạch sẽ, dưới đất còn nhiều tro bụi và mảnh gỗ vụn còn sót lại sau khi trang trí.

- Thật lớn ~~~

Miệng của Hi Lâm há to, hắn hưng phấn chạy ùa vào rồi kích động kiểm tra từng phòng một.

- Như vậy cũng quá tốt rồi...

Đôi mắt của Hi Tê hơi đỏ.

Hi Lâm nhìn chị gái với ánh mắt lấp lánh, hắn kéo tay đối phương lắc qua lắc lại:

- Chị, sau này chúng ta sẽ ở đây.

Hi Tê lấy lại tinh thần, gật đầu cười nói:

- Chúng ta phải cố gắng làm việc mới được, tiếp đó sắm sửa đồ đạc.

Đây là một căn nhà trống, không có đồ đạc.

Trong mắt của Hi Lâm lộ vẻ mong đợi, nói:

- Đúng vậy, chúng ta trở về trụ sở tạm thời dọn đồ thôi, hôm nay ta muốn vào ở đây!

- Được rồi.

Hi Tê cưng chiều gật đầu.

………

Cộp cộp cộp….

Nguyệt Thấm Lan bước nhanh tới thư phòng và trực tiếp đẩy cửa vào, lên tiếng thúc giục mà không nhìn hoàn cảnh bên trong.

- Mục Lương, thời gian không còn sớm, nên xuất phát thôi....

Đôi mắt màu xanh nước biển của nàng trừng lớn, cô nhìn thấy Mục Lương đang để thân trần, Tiểu Mật đang giúp anh thay quần áo.

Mục Lương ngước mắt nhìn cô gái ưu nhã, thuận miệng hỏi:

- Sắp trễ rồi sao?

Cổ họng của Nguyệt Thấm Lan bỗng nhúc nhích, thấp giọng nói:

- Còn nửa tiếng nữa.

- Vậy đúng là không còn sớm, ngươi đi chuẩn bị phi thuyền vận chuyển đi, hôm nay chúng ta bay qua đó.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Phi thuyền vận chuyển?

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan trừng lớn.

Chỉ là đi tham gia nghi thức cắt băng mà thôi, tại sao lại muốn ngồi phi thuyền vận chuyển?

Hôm nay, Tiểu Thành thuộc thành Huyền Vũ sắp mở cổng đón công chúng, Mục Lương phải đi tham gia nghi thức cắt băng.

- Ừ, Già Lạc đã làm xong rồi.

Mục Lương nói rồi luồn tay qua ống tay áo mà Tiểu Mật đang giơ lên.

Nguyệt Thấm Lan bừng tỉnh,, Mục Lương đúng là đã phân phó Già Lạc hỗ trợ chế tạo một chiếc phi thuyền vận chuyển cỡ nhỏ dùng thay đi bộ.

- Ta đi chuẩn bị.

Cô nhìn thoáng qua Mục Lương, sau đó xoay người bước nhanh rời khỏi thư phòng.

Cô đi đến Xưởng Chế Tạo Linh Khí, tìm được Già Lạc rồi giải thích ý đồ đến đây.

- Đi theo ta.

Già Lạc thả công việc trong tay xuống, mang theo Nguyệt Thấm Lan đến Xưởng Đóng Tàu tại tầng bảy.

Vừa đi vào Xưởng Đóng Tàu thì Nguyệt Thấm Lan đã nhìn thấy chiếc phi thuyền vận chuyển thay đi bộ kia.

Nó chỉ dài tám mét, rộng bốn mét, cao ba mét, đầu và đuôi là mũi nhọn hơi vểnh lên.

Già Lạc thanh thúy hỏi:

- Chính là nó, có cần ta dạy ngươi cách điều khiển không?

- Chắc không cần đâu.

Nguyệt Thấm Lan đi lên trước, mở ra cửa khoang phi thuyền vận chuyển rồi đi vào.

Không gian bên trong rất lớn, ngồi hai mươi người cùng lúc hoàn toàn không thành vấn đề, cố gắng nhồi nhét một chút thì thậm chí có thể ngồi được ba mươi người cùng lúc.

Vị trí đầu thuyền là phòng điều khiển, bên trên khảm nạm sáu viên tinh thạch ma thú, chúng được dùng để khống chế phương hướng, cất cánh và hạ cánh.

Già Lạc khoanh hai tay trước người, dựa vào cửa khoang hỏi:

- Như thế nào?

- Vô cùng tuyệt vời.

Nguyệt Thấm Lan không tiếc lời khen ngợi.

Già Lạc giải thích:

- Thời gian eo hẹp, ta chỉ chế tạo bên trong đơn giản một chút, ngươi có thể tìm người cải tiến một lần nữa.

- Chuyện này để nói sau, bây giờ ta cần phải đi rồi.

Nguyệt Thấm Lan nhìn thời gian, chỉ còn mười lăm phút nữa là chín giờ.

- Ừ, đi đi.

Già Lạc nói rồi lùi về phía sau một bước, đi xuống phi thuyền vận chuyển.

Nguyệt Thấm Lan đi tới phòng điều khiển, đưa tay đặt lên trên tinh thạch ma thú, chỉ nghĩ ngợi một chút là cô đã biết làm thế nào để khống chế chiếc phi thuyền vận chuyển cỡ nhỏ này.

Dụ ~~~

Dưới thao tác của cô, phi thuyền vận chuyển chậm rãi bay lên không trung rồi xoay vài vòng, sau đó mới bay về phía tầng tám Trung Ương.

Khi cô trở lại cung điện thì Mục Lương, Ly Nguyệt và những người khác đã đợi sẵn.

Dụ ~~~

Nguyệt Thấm Lan điều khiển phi thuyền vận chuyển hạ cánh xuống quảng trường, ló đầu ra cửa khoang, vẫy tay hô:

- Mọi người mau lên đây.

- Vậy hộ vệ Trung Ương làm sao bây giờ?

Ly Nguyệt vừa đi vừa hỏi.

Mục Lương cất bước nói:

- Lần này không cần bọn họ đi theo, lần sau gọi vài con Ong Thợ tới.

- Thế cũng tốt.

Ly Nguyệt gật đầu rồi đi theo anh bước vào phi thuyền vận chuyển.

Mễ Á và Diêu Nhi đuổi theo phi thuyền vận chuyển, thay thế vị trí của Nguyệt Thấm Lan.

Sau khi giao lưu vài câu đơn giản, tiểu hầu gái đã học được cách điều khiển phi thuyền vận chuyển, sau vài phút để làm quen, các cô điều khiển phi thuyền vận chuyển bay lên không rồi hướng về phía thành Tát Luận.

- Rất rộng rãi.

Ly Nguyệt quan sát không gian trong khoang thuyền.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Có thể làm một vách ngăn, ngăn cách thành một gian phòng, bên trong lại đặt một cái giường, như vậy sẽ thoải mái hơn.

- A, tại sao lại phải đặt giường trong phi thuyền vận chuyển chứ?

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt đẹp xanh nước biển.

- Ngươi đoán xem?

Mục Lương nhìn cô gái ưu nhã rời nở nụ cười như có như không.

-....

Nguyệt Thấm Lan chỉ suy nghĩ hai giây là lập tức hiểu được, mái tóc dài che lại lỗ tai ửng đỏ.

Cô lén lút trừng Mục Lương một cái, đỏ mặt nghiêng người sang chỗ khác.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, không có tiếp tục trêu đùa cô nữa.

Một bên khác, ở Tiểu Thành.

Ngoài cổng vào số một đã tụ tập rất nhiều người.

Nhóm Thành Phòng Quân canh giữ trước cửa, yên tĩnh chờ đợi Mục Lương đến.

Thành Phòng Quân hướng mặt ra ngoài và tạo thành một hình bán nguyệt có đường kính năm mươi, ngăn chặn quần chúng vây xem ở bên ngoài.

…………….

- Bọn họ định làm cái gì vậy?

Có dân chúng không biết hỏi.

- Nghe nói là Tiểu Thành sắp mở cửa, chúng ta có thể vào bên trong.

Người biết tin giải thích cho đối phương.

Những người vây quanh đều tò mò sự biến hoá ở Tiểu Thành, muốn vào tham quan.

Cầm Vũ đứng thẳng lưng, nghiêng tai lưu ý âm thanh bên trong truyền ra, chuông Huyền Vũ còn chưa vang lên, nghĩa là thời gian nghi thức cắt băng vẫn chưa tới.

Ông ~~~

Qua thêm vài phút đồng hồ, cô dường như có cảm giác mà ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời.

- Tới rồi.

Trong mắt Cầm Vũ lộ vẻ kinh ngạc, rõ ràng là bất ngờ phương thức ra sân lần này của Mục Lương.

Bạn cần đăng nhập để bình luận