Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1246: Bánh Gato



- A a a ~~~

Bạch Sương phát điên, cô nằm ngửa ở trên giường, đôi mắt màu vàng tím thất thần nhìn chằm chằm trần nhà.

- Làm sao bây giờ?

Cô nhẹ giọng lẩm bẩm.

Bọn người Mậu Đạt rất có thể là cơ hội hiếm hoi để cô trở lại vương quốc Hải Đinh.

Cô vô cùng phiền muộn, chẳng lẽ cô phải cúi đầu đi cầu Mậu Đạt, để cho bọn hắn mang cô đi qua Kênh Sương Mù?

- A! Phiền quá đi ~~~

Ánh mắt của Bạch Sương tập trung lần nữa, lăn qua lăn lại trên giường lớn, càng nghĩ càng khó chịu.

- Cha và mẹ nhất định rất lo lắng, ta phải mau trở về mới được!!

Cô thở dài ngao ngán.

Trong lòng của cô vẫn còn giãy giụa, nghĩ đến vẻ mặt đắc ý của Mậu Đạt thì lại càng thêm phiền muộn.

Nửa giờ sau, Bạch Sương đột nhiên ngồi dậy, cô hít thở sâu vài hơi, dường như đã hạ quyết tâm.

- Không được, ta vẫn không thể nào làm được…..

Cô gái tóc tím lại ngã xuống giường, lấy gối che đầu rồi tiếp tục đấu tranh trong lòng.

Lại qua nửa giờ sau.

Bạch Sương chán nản đẩy cửa phòng ra, thở dài thở ngắn đi về phía thư phòng của Mục Lương.

Cô đã quyết định đi tìm ba người Mậu Đạt để nói chuyện, hi vọng bọn họ có thể mang mình trở về.

Trước cửa thư phòng, Ba Phù quay đầu nhìn chăm chú cô gái tóc tím đi tới.

Cô nhỏ giọng hỏi:

- Tiểu thư Bạch Sương đến tìm thành chủ đại nhân sao?

- Ừ, ngài ấy có ở đây không?

Bạch Sương ủ rũ cúi đầu hỏi.

- Có.

Ba Phù gật đầu.

Cộc cộc cộc ~~~

Cô bé xoay người lại, nhẹ nhàng gõ vang cửa thư phòng, xin chỉ thị:

- Đại nhân, tiểu thư Bạch Sương tới.

- Để cô ta vào đi.

Giọng nói dịu dàng của Mục Lương vang lên.

- Tiểu thư Bạch Sương vào trong đi.

Ba Phù nhẹ nhàng đẩy cửa thư phòng để gái tóc tím đi vào thư phòng.

Bạch Sương điều chỉnh tâm trạng rồi cất bước đi vào thư phòng, Mục Lương đang ngồi ở sau bàn công tác nhìn thẳng vào cô.

- Tiểu thư Bạch Sương, có chuyện gì không?

Mục Lương nhàn nhạt hỏi.

Bạch Sương nói với giọng thành khẩn:

- Mục Lương các hạ, ta muốn gặp lại ba người trong bữa tiệc tối hôm nay.

- Không phải ngươi cảm thấy bọn hắn là kẻ lừa đảo sao?

Mục Lương hơi nhướng mày.

Bạch Sương chớp chớp đôi mắt màu vàng kim, ngạc nhiên nói:

- Nhưng không phải Mục Lương các hạ đã nói là bọn họ không có nói dối sao?

-....

Mục Lương nhất thời không biết nói cái gì cho phải.

Bạch Sương nghiêm túc nói:

- Ta muốn trở về, hiện tại bọn họ là biện pháp duy nhất mà ta biết.

- Lấy nhân phẩm của ba người kia thì có thể bọn hắn sẽ giở trò công phu sư tử ngoạm.

Mục Lương gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.

Anh ngả người ra sau và nói một cách bình tĩnh:

- Hơn nữa đối với ngươi mà nói thì phương án này không quá an toàn.

Đôi mắt màu vàng tím của Bạch Sương tỏa sáng, trêu chọc hỏi:

- Mục Lương các hạ đang quan tâm ta sao?

- Lá gan của ngươi rất lớn.

Mục Lương cười khẽ một tiếng.

- Xin lỗi.

Bạch Sương cười ngượng ngùng vài tiếng.

Mục Lương mỉm cười dịu dàng, nói:

- Ngươi không cần phải đi tìm bọn họ, chờ khi nào thủy triều Hư Quỷ đi qua thì thành Huyền Vũ cũng sẽ xuyên qua kênh Sương Mù, đến lúc đó ngươi tự nhiên có thể trở về.

- A, chuyện này là thật sao?

Đôi mắt xinh đẹp của Bạch Sương trừng lớn, không khỏi kinh ngạc thốt lên.

- Đúng vậy.

Mục Lương gật đầu.

Trong kế hoạch của anh, bên này phải sắp đặt đường biển cho tốt để tránh việc bị cắt đứt liên lạc sau khi rời đi.

Khi mọi thứ đã sắp xếp xong xuôi, chờ thủy triều Hư Quỷ qua đi thì thành Huyền Vũ sẽ xuyên qua kênh Sương Mù.

Khóe môi của Bạch Sương giương lên, cô giơ tay vẫy vẫy, tâm trạng thoải mái nói:

- Như vậy thì quá tốt rồi, ta không cần phải hạ mình đi cầu ba tên khốn kiếp kia nữa!

- Ngươi rất chán ghét bọn hắn à?

Mục Lương cười khẽ một tiếng.

- Đúng vậy, bọn hắn nhìn không giống người tốt lành gì cả.

Bạch Sương gật đầu lia lịa, không hề che lấp sự chán ghét của mình đối với ba người Mậu Đạt.

Mục Lương mỉm cười, cô gái tóc tím có thể coi là người thành thật.

Bạch Sương đột nhiên nhớ tới cái gì, khẩn trương nói:

- Mục Lương các hạ, ngươi biết làm thế nào để tới nơi ấy không? Ngươi biết đường biển đến đó sao?

- Cái này thì không khó, ta có biện pháp.

Mục Lương nhàn nhạt cười nói.

A Đát Trúc đã đi đến tầng một Trung Ương, chậm nhất là ngày mai sẽ có tình báo cặn kẽ.

- Vậy là tốt rồi, ta tin tưởng ngươi.

Khuôn mặt của Bạch Sương giãn ra, vui vẻ nở nụ cười.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Thời gian không còn sớm, ngươi đi nghỉ ngơi đi.

- Được rồi, Mục Lương các hạ cũng nhớ nghỉ ngơi sớm một chút!!

Bạch Sương mỉm cười vẫy tay, xoay người rời đi trong tâm trạng vui vẻ.

Cót két ~~~

Cửa thư phòng bị đóng lại, bên ngoài trở nên yên tĩnh.

Mục Lương vươn tay rút ra một tờ giấy trắng, dùng bút chì nhẹ nhàng gõ vào mặt giấy.

- Trước khi đi tới đại lục mới thì phải hoàn thiện đường biển bên này mới được...

Anh nhẹ giọng lẩm bẩm.

Bên này anh đã khổ tâm kinh doanh lâu như vậy, không thể bởi vì đi châu lục mới mà từ bỏ, cần phải tìm biện pháp thiết lập liên hệ giữa nơi đây với đại lục mới.

Điều đầu tiên mà Mục Lương nghĩ đến chính là phi thuyền vận chuyển.

Chỉ khi có đủ phi thuyền vận chuyển thì anh mới có thể giữ liên lạc hai bên, tiếp tục cho anh một nguồn tinh thạch hung thú ổn định.

- Bây giờ phi thuyền vận chuyển quá ít, phải đẩy nhanh tiến độ chế tạo mới được.....

Mục Lương hơi khựng lại một chút, sau đó quyết định cho tuyển thêm công nhân cho Xưởng Đóng Tàu.

Anh vùi đầu viết từng bản kế hoạch.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Không biết qua bao lâu thì cửa thư phòng lại bị gõ vang lần nữa.

Cộc cộc cộc ~~~

- Mục Lương, ngươi vẫn còn làm việc sao?

Giọng nói hồn nhiên của Mễ Nặc truyền vào.

Mục Lương ngẩng đầu, hơi duỗi eo rồi nói:

- Ngươi vào đi.

Cót két ~~~

Cửa thư phòng bị đẩy ra, cô gái tai thỏ đi vào thư phòng, trong tay bưng bánh ngọt và trà nóng.

- Mục Lương, hôm nay ngươi lại làm việc muộn như vậy…..

Mễ Nặc đi tới bên cạnh anh, đặt bánh ngọt và trà nóng ở bên tay anh.

- Ngươi cũng chưa ngủ mà.

Mục Lương vươn tay bế cô gái tai thỏ lên, để nàng nằm lọt thỏm trong lòng ngực của mình.

Đôi tai thỏ lông nhung của Mễ Nặc rũ xuống, vầng trán dán vào cổ của Mục Lương.

Cô dịu dàng nói:

- Ta vừa mới tỉnh ngủ, đoán ngươi vẫn còn đang làm việc cho nên làm chút bánh ngọt để ngươi ăn khuya.

- Ta không buồn ngủ.

Mục Lương cười một tiếng, giơ tay xoa đầu cô gái tai thỏ.

Chiếc mũi nhỏ xinh của Mễ Nặc hơi nhúc nhích, ngửi được mùi trên người Mục Lương khiến cô cảm thấy rất nhẹ nhàng và khoan khoái.

Gương mặt xinh xắn của cô ửng đỏ, dịu dàng nói:

- Có bận rộn thì cũng phải ăn một chút nha.

- Được.

Mục Lương đặt bút chì xuống, cầm dĩa bánh ngọt lên rồi nếm thử một miếng.

Bánh ngọt xốp mềm, giống như đang thưởng thức kẹo bông gòn.

Anh dừng nhấm nuốt một lúc, kinh ngạc hỏi:

- Ngươi mới học sao?

- Đúng rồi, ta dùng lòng trắng của trứng Gà Ba Màu, không biết có thành công hay không nữa?

Mễ Nặc gật đầu, ngoan ngoãn trả lời.

Trong công thức thực đơn mà Mục Lương đưa cho cô viết rằng có thể dùng lòng trắng trứng để làm bánh gatô, chỉ là phải tốn thời gian đánh bông lòng trắng trứng mới được.

- Ăn rất ngon.

Mục Lương khen ngợi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận