Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1490: Trứng Vịt Muối



Mục Lương thuận miệng giải thích một câu:

- Dùng để xây bến cảng và kho hàng chuyên dụng của thành Huyền Vũ.

- Ra là vậy, chuyện này thì ta không xác định cho lắm, nếu đám người công tước và hầu tước biết ngươi muốn mua đất thì nhất định sẽ phản đối.

Nguyệt Thấm Di nghiêm túc nói.

Công tước và một bộ phận quý tộc không phục quốc vương, đây là chuyện mà rất nhiều người đều biết.

- Phản đối sao, ta có biện pháp để bọn hắn không thể phản đối.

Đáy mắt của Mục Lương thoáng qua một tia lạnh lẽo.

- Biện pháp gì?

Nguyệt Thấm Di tò mò hỏi.

Mục Lương nhếch miệng nở nụ cười, bình tĩnh nói:

- Rất đơn giản, đánh tới khi nào bọn hắn không phản đối thì thôi.

-... Đối với ngươi mà nói thì đúng là rất đơn giản.

Nguyệt Thấm Di co giật khóe miệng, sau đó cô không nhịn được bật cười.

Đơn giản và cũng rất thô bạo.

- Đương nhiên rồi.

Mục Lương tự tin nở nụ cười.

………..

Đông đông đông ~

Trời đã sáng, Mục Lương ngáp một cái rồi cất bước đi vào trong cung điện.

Ở chính sảnh cung điện, Tố Tô đang lau sàn nhà thấy vậy quan tâm hỏi:

- Đại nhân tối hôm qua không ngủ ngon sao?

- Tối hôm qua ta không ngủ.

Mục Lương phất tay.

Anh vừa trở về từ điện Tàng Thư ở hoàng cung Hải Đinh, đọc sách cả đêm cộng thêm mấy ngày liền không được nghỉ ngơi cho nên anh cảm thấy có chút không quen.

- Vậy.... Thành chủ đại nhân có muốn đi ngủ một lúc không?

Tố Tô hồn nhiên hỏi.

- Không ngủ, ta không sao đâu.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Đại nhân, ta đi pha trà cho ngài.

Tố Tô đặt cây lau nhà xuống, xoay người bước vội đến phòng bếp.

Mục Lương đi tới phòng bếp, Mễ Nặc và Tiểu Tử, Vân Hân đang chuẩn bị bữa sáng.

Mễ Nặc quay đầu lại thì thấy anh đang đi tới, cô lập tức nở nụ cười, lộ ra hai lúm đồng tiền.

Cô gái tai thỏ ngọt ngào chào hỏi:

- Mục Lương, chào buổi sáng.

- Chào buổi sáng.

Mục Lương cười đáp lại, dựa vào khung cửa, ôn hòa hỏi:

- Bữa sáng hôm nay có món gì thế?

- Cháo thịt băm rau xanh, sủi cảo cải trắng, trứng xào cà chua và trứng vịt muối.

Mễ Nặc báo tên món ăn.

- Hử? Trứng vịt muối đã ướp xong rồi sao?

Mục Lương kinh ngạc hỏi.

Lúc trước, anh đã chỉ phương pháp làm trứng muối cho cô gái tai thỏ và để cô tự tìm tòi xem có làm được không, không ngờ cô ấy lại vô thanh vô tức thành công.

Mễ Nặc giơ tay chỉ vài quả trứng vịt muối ở trên tủ bếp, hồn nhiên nói:

- Ta thử gõ một cái, lòng đỏ trứng bên trong đều chảy nước, chắc thành công rồi phải không?

Mục Lương nghe vậy tiến lên trước, cầm lấy một quả trứng Vịt Lông Vàng đã rửa sạch rồi đặt bên tai lắc nhẹ, âm thanh bên trong có chút rắn, không có âm thanh của lòng trắng hay lòng đỏ trứng.

Răng rắc ~~~

Anh dùng đốt ngón tay gõ nhẹ, dễ dàng mở ra vỏ trứng, lộ ra lòng trắng trứng bên trong.

Mũi của Mục Lương khẽ giật, anh ngửi mùi vị của trứng vịt muối, không có mùi tanh hay mùi gay mũi, chỉ có một mùi bùn đất thoang thoảng.

- Nhìn cũng không tệ lắm.

Anh bóc một khối lòng trắng trứng nhỏ rồi nếm thử, trong miệng lập tức tỏa ra một mùi thơm mằn mặn.

Mục Lương chép miệng, mùi vị thơm hơn nhiều so với trứng vịt muối trong trí nhớ, hơn nữa còn ăn rất ngon.

Anh đoán cái này có lẽ liên quan đến sự khác biệt về chủng loại trứng, dù sao thì đây là trứng Vịt Lông Vàng, khác với trứng vịt bình thường.

Mục Lương lại cắn thêm một miếng lòng trắng trứng, lộ ra lòng đỏ trứng béo ngậy bên trong, mùi thơm đậm đà lan tỏa khiến người ta thèm ăn.

- Thơm quá, chắc thành công rồi phải không?

Mễ Nặc ngây thơ hỏi.

Đây là lần đầu tiên cô làm trứng vịt muối, trước đó cô chỉ nghe Mục Lương miêu tả qua mà thôi.

- Ừ, rất thành công.

Mục Lương giơ ngón tay cái lên khẳng định.

- Vậy là tốt rồi, sau này ta sẽ làm nhiều hơn nữa, phải rồi, món này có thể để lâu không?

Mễ Nặc dịu dàng hỏi.

Mục Lương cười khẽ rồi gật đầu:

- Ừ, chỉ cần bảo quản đúng cách thì để lâu một, hai năm cũng không có vấn đề gì.

- Có thể để lâu tới như vậy sao!!

Mễ Nặc kinh ngạc thốt lên.

- Đương nhiên.

Mục Lương giơ tay xoa đầu cô gái tai thỏ.

Ở kiếp trước, trứng vịt muối được đóng gói hút chân không để có thể bảo quản được lâu hơn.

- Tiểu Lan còn chưa trở lại sao?

Anh thuận miệng hỏi một câu.

Đã mấy ngày rồi anh không nhìn thấy Vệ Ấu Lan.

Vân Hân giải thích:

- Vẫn chưa, bên Phố Buôn Bán còn bề bộn nhiều việc, mấy ngày nay việc kinh doanh của Cửa Hàng Nước Hoa rất tốt, cho nên cô ấy còn phải ở lại đó thêm ít ngày nữa.

- Tốt thôi.

Mục Lương thả trứng vịt muối trong tay xuống.

Nửa giờ sau,trong phòng ăn cung điện, mọi người đều tập trung đông đủ.

Phù phù phù ~

Hi Bối Kỳ bưng một cái chén to, cúi đầu thổi nguội cháo thịt băm rau xanh đang bốc khói, đôi mắt màu vàng kim thỉnh thoảng nhìn về phía Mục Lương.

Nguyệt Phi Nhan thì đang ngấu nghiến ăn món trứng xào cà chua, trên mặt lộ ra vẻ hưởng thụ.

Nguyệt Thấm Lan cảm thấy buồn cười nên trêu ghẹo một câu:

- Chỉ là trứng xào cà chua mà thôi, như thế nào nhìn ngươi như muốn bay lên trời vậy?

Nguyệt Phi Nhan phồng miệng nói:

- Mẹ, hôm nay ta phải đi kênh Sương Mù, lần sau muốn tới cung điện ăn trứng xào cà chua thì phải chờ đến tháng sau.

Dựa theo kế hoạch, hôm nay cô và Hi Bối Kỳ sẽ lên đường quay lại đại lục cũ, đi đến tất cả tòa đại thành và căn cứ trung chuyển để vận chuyển các bộ kiện của phi thuyền vận chuyển và hàng hóa trở về đây.

Mễ Nặc hồn nhiên nói:

- Trứng xào cà chua không khó làm nha, trong phòng bếp phi thuyền vận chuyển cũng có thể làm được mà?

Nguyệt Phi Nhan nghiêm túc nói:

- Bọn họ nấu không ngon bằng ngươi.

- Bọn họ…… Trong lời của Nguyệt Phi Nhan nhắc tới là đầu bếp trên phi thuyền vận chuyển.

Trên mỗi chiếc phi thuyền vận chuyển đều có phòng bếp và đầu bếp, bọn họ có thể nấu nướng một vài món ăn đơn giản, hương vị không thua kém đầu bếp ở Mỹ Thực Lâu.

- Làm gì có chuyện đó….

Gương mặt xinh đẹp của Mễ Nặc ửng đỏ, được khen ngợi khiến cô rất vui vẻ.

- Cho nên ta muốn nhân lúc còn ở đây thì ăn nhiều một chút.

Nguyệt Phi Nhan xua tay, tiếp tục vùi đầu ăn ngấu nghiến trứng xào cà chua.

Nguyệt Thấm Lan và Mục Lương liếc nhau, vẻ mặt dở khóc dở cười.

- Sáng nay, ngươi có bận không?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

- Buổi sáng thì không.

Nguyệt Thấm Lan khẽ lắc đầu.

Mục Lương phân phó:

- Lỵ Lỵ sẽ có mặt ở đây vào buổi sáng, cô ấy muốn làm việc ở quan tòa, ngươi hỗ trợ phỏng vấn một chút.

Nguyệt Thấm Lan quay đầu hỏi:

- Lỵ Lỵ, cô gái ở trong Viện Phúc Lợi với Mễ Á?

- Ừ, chính là cô ấy.

Mục Lương đáp lại.

- Thật ngạc nhiên khi biết cô ấy muốn trở thành một thẩm phán.

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc nói.

Mục Lương ôn hòa giải thích:

- Nghe Mễ Á nói, cô ấy quyết định trở thành thẩm quan sau khi nhìn thấy hành động của ngươi trên tòa án.

- A, có chuyện này sao?

Nguyệt Thấm Lan càng ngạc nhiên hơn, hóa ra bản thân cô còn có tác dụng truyền cảm hứng cho người khác?

Mục Lương gật đầu nói:

- Đúng vậy, cho nên ta mới để ngươi đi kiểm tra cô ấy, nếu cảm thấy được thì để cô ấy làm quan toà thực tập trước, còn nếu không được thì tính cách khác.

Nguyệt Thấm Lan là quan tòa cho nên rất quen thuộc pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ, cô đã thẩm tra và xử lý rất nhiều bản án, để cô tiến hành phỏng vấn Lỵ Lỵ là cực kỳ thích hợp.

- Nếu không được thì làm trợ thủ của ta cũng tốt.

Nguyệt Thấm Lan cười tươi như hoa nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận