Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2134: Quỷ Kế Đa Đoan



- Xe hơi với ta mà nói cũng không phải đồ vật quý trọng, cho nên ngươi không cần từ chối.

Mục Lương cười đáp lại.

-... Vậy được rồi.

Tố Cẩm há miệng, không có từ chối nữa.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, cười nói:

- Khi chúng ta trở về từ hải đảo, hẳn là xe hơi đã chế tạo xong rồi.

- Tốt, cám ơn ngươi.

Tố Cẩm dịu dàng mở miệng.

- Không cần phải nói cảm ơn, nếu không thì ta phải trả lại Cỏ Bồ Đề cho ngươi đấy.

Mục Lương nói với biểu cảm chân thành.

- Tốt thôi.

Tố Cẩm mấp máy môi, chậm rãi gật đầu một cái.

Mục Lương gõ ngón tay lên mặt bàn, bình tĩnh nói:

- Sau này, có việc cần ta hỗ trợ thì có thể tới tìm ta bất cứ lúc nào.

Tố Cẩm đưa tới không ít thứ tốt cho anh, còn hỗ trợ chiêu mộ công nhân, giúp đỡ quản lý căn cứ trung chuyển, cô ấy đáng giá được anh đối đãi bằng chân tình.

Tố Cẩm nhìn chăm chú vào ánh mắt của anh, dịu dàng đáp:

- Vâng, được!

Mục Lương còn muốn nói điều gì đó thì một tia sáng xanh chợt lóe lên trong thư phòng, cắt đứt suy nghĩ của hắn.

Ánh sáng xanh thoáng hiện, Tinh Linh Sinh Mệnh hiện thân.

Linh Nhi ngây thơ nói:

- Cha, tìm được người mà ngươi muốn tìm rồi.

- Ở đâu?

Mục Lương thành công bị phân tán lực chú ý.

- Ở Chủ Thành.

Linh Nhi thanh thúy nói.

Mục Lương hơi nhướng mày, hờ hững nói:

- Lá gan không nhỏ.

Linh Nhi vung quả đấm nhỏ lên cao, nói:

- Cha, muốn ta bắt cô ta đến đây sao?

- Mang ta đi gặp đối phương.

Mục Lương bình thản nói.

- Tốt nha~

Linh Nhi ngoan ngoãn gật đầu.

***

Bên kia, Vệ Ấu Lan đạp xe đạp rời đi khu Trung Ương, chuẩn bị đến Cục Quản Lý Chủ Thành xử lý một chút chuyện.

Hiện tại, cuộc sống mỗi ngày của cô là qua lại giữa cung điện và Cục Quản Lý Chủ Thành, bận rộn hơn nhiều so với lúc làm hầu gái.

Nhưng Vệ Ấu Lan lại rất hưởng thụ cuộc sống như bây giờ, có thể góp sức giúp đỡ vương quốc Huyền Vũ và quốc vương, trong lòng cô vô cùng vui vẻ và tự hào.

Ở trong mắt các hầu gái còn lại, thân phận và địa vị của cô đã cao hơn một bậc.

Vệ Ấu Lan giẫm bàn đạp, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Ngày hôm nay, mình còn rất nhiều văn kiện phải đọc, phải mau chóng tới Cục Quản Lý mới được.

Cô giẫm bàn đạp mạnh hơn một chút, tốc độ xe đạp lập tức biến nhanh.

Khi xe đạp lái vào Khu dân cư thì người đi lại trên đường phố trở nên đông đúc hơn, tiểu hầu gái đành phải giảm tốc độ, điều khiển xe đạp chạy về phía quảng trường Chủ Thành.

Từ Khu Vực Trung Ương đến Cục Quản Lý Chủ Thành, nếu đi xe đạp thì cần hai mươi phút.

Vệ Ấu Lan ngâm nga hát:

- Hừ hừ hừ, vương quốc Huyền Vũ là nơi bắt đầu mộng tưởng nha ~

Phía trước có một con hẻm, Vệ Ấu Lan nhấn chuông xe đạp nhắc nhở người trong hẻm có xe đạp đi ngang qua, chú ý an toàn không nên chạy loạn.

- Cộp cộp cộp ~

Nhưng khi xe đạp vừa đến đầu ngõ thì một bóng đen đột ngột vọt ra và đụng vào xe đạp, khiến cho tiểu hầu gái và xe ngã văng ra ngoài.

- Ầm!

- Ai da ~

Tiếng thốt đau đớn vang lên, nữ nhân đánh ngã tiểu hầu gái kêu thảm thiết, sau khi ngã xuống đất không ngừng kêu rên.

Trước khi ngã xuống thì Vệ Ấu Lan đã nhanh chóng lăn sang một bên, lúc này nàng nhanh nhẹn đứng lên, cơ thể không bị thương.

Cô cau mày nhìn về phía nữ nhân ngã xuống đất kêu đau liên tục, trong lòng rất phiền muộn, rõ ràng nàng đã nhấn chuông xe nhắc nhở rồi, vì sao còn có người lỗ mãng lao tới nữa?

- Ngươi không sao chứ?

Vệ Ấu Lan đi tới trước, kiểm tra thương thế của nữ nhân.

Đáy mắt của Tử Địch Lệ hiện lên một tia sáng, thần sắc trên mặt thống khổ, tức giận nói:

- Ngươi đi xe đạp không nhìn đường sao?

Hai ngày trước, cô ta trở lại Chủ Thành, sau khi quan sát thì quyết định chọn Vệ Ấu Lan làm mục tiêu mới, cho nên mới có cảnh tượng hôm nay, mục đích vì tiếp cận tiểu hầu gái, bắt được tóc của đối phương.

Dưới cái nhìn của cô ta, kế hoạch này thiên y vô phùng (không hề có sai sót), khi tiểu hầu gái tới gần thì cô ta sẽ tìm cơ hội chộp lấy một sợi tóc, thế là hoàn thành nhiệm vụ.

Vệ Ấu Lan cau mày giải thích:

- Ta đã rung chuông rồi, là ngươi không để ý mà lao ra ngoài.

Tử Địch Lệ hô đau:

- Ta không nghe thấy, ngươi mau đỡ ta đứng lên, đau chết ta rồi.

Vệ Ấu Lan nhíu mày sâu hơn, từ ngoài nhìn vào thì nữ nhân trước mắt không có bị thương, cũng không có thấy máu, chẳng lẽ là gãy xương?

Cô do dự một chút, cuối cùng vẫn là đi lên trước, vươn tay nâng Tử Địch Lệ, giúp đối phương chậm rãi đứng lên.

Đáy mắt của Tử Địch Lệ loé sáng, nàng khoác tay lên vai Vệ Ấu Lan, lặng lẽ nắm lấy một sợi tóc.

- Ngươi không sao chứ?

Vệ Ấu Lan quan tâm hỏi.

Tử Địch Lệ ngẩng đầu nhìn về phía tiểu hầu gái rồi mở miệng phun ra một cỗ khói đen, khuôn mặt thiếu nữ đột nhiên trở nên thất thần.

Tử Địch Lệ khẽ cười một tiếng, rút một sợi tóc của Vệ Ấu Lan rồi thu vào trong ống tay áo.

Vệ Ấu Lan phục hồi tinh thần lại, không biết chuyện gì vừa xảy ra, tiếp tục quan tâm thương thế của người bên cạnh.

……….

Vệ Ấu Lan nhẹ vỗ về tay của Tử Địch Lệ, quan tâm hỏi:

- Ngươi cảm thấy thế nào rồi?

- Ta đau quá.

Tử Địch Lệ nhíu mày, nhìn qua giống như là bị thương rất nặng.

Vệ Ấu Lan áy náy nói:

- Xin lỗi đã tông xe vào ngươi.

Tử Địch Lệ trừng mắt tiểu hầu gái, nhăn nhó nói:

- Ngươi muốn làm sao bây giờ?

Vệ Ấu Lan do dự một chút, nói:

- Ta có bí dược chữa thương, có thể nhanh chóng chữa lành vết thương trên người của ngươi.

- Vậy thì ngươi mau lấy ra đi.

Tử Địch Lệ khẽ rên một tiếng.

Vệ Ấu Lan thở dài trong lòng, lấy ra ma cụ không gian chứa đựng giấu dưới cổ áo, đây là món quà sinh nhật mà Mục Lương tặng cho cô.

Ánh mắt của Tử Địch Lệ lóe lên, nhìn chằm chằm vào ma cụ không gian chứa đựng trên cổ thiếu nữ, ánh mắt trở nên nóng rực.

Tiểu hầu gái phất tay một cái, một chai bí dược chữa thương xuất hiện trong lòng bàn tay cô, chất lỏng trong bình lưu ly có màu xanh biếc hệt như bảo thạch.

Hai mắt của Tử Địch Lệ phát sáng, nhìn chằm chằm bí dược chữa thương, yết hầu nhấp nhô, cảm nhận được sức mạnh Sinh Mệnh nồng nặc.

- Ngươi uống cái này đi.

Vệ Ấu Lan lộ ra vẻ mặt luyến tiếc mà đưa bí dược chữa thương cho cô ta.

Tử Địch Lệ tiếp nhận bình lưu ly, vội vàng mở nắp bình muốn uống cạn bí dược chữa thương.

Bạn cần đăng nhập để bình luận