Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 148: Rùa Đen Cấp Bảy (2)

Hơn nữa, Tiểu Huyền Vũ vẫn còn đang giương giọng rống to hơn, thân thể đung đưa trái phải qua lại.
- Chuyện này, tại sao con Man Thú Hoang Cổ này lại đột nhiên trở nên khổng lồ như thế?
Vẻ mặt của Ngõa Nhĩ Đa hoảng sợ, nhìn cự thú gần ngay trước mắt.
Lão vừa mới chuẩn bị tụ tập một ít lâu chủ thương lượng phương pháp ứng đối, hiện tại Man Thú Hoang Cổ bất ngờ lớn lên, làm cho lão hoàn toàn mất đi năng lực suy tính.
Ai có thể đối phó được Man Thú Hoang Cổ như vậy, chỉ sợ thành Thập Lâu cũng không đủ cho đối phương đạp mấy cái!
- Đây chính là thành chủ thành Huyền Vũ phẫn nộ sao?
Ngõa Nhĩ Đa nhớ tới mới đây không lâu hai Ám Vệ kia nói.
Hiện tại, lão thực sự hoảng sợ, nếu như lại cho thêm một cơ hội, e rằng cũng sẽ không giao dịch với kẻ trộm kia!
- Đại nhân, chúng ta mau trốn đi!
Thủ hạ thúc giục.
Bọn họ thực sự sợ con Man Thú Hoang Cổ đó vọt vào trong thành, tùy tiện đạp mấy cái là có thể giết chết một nhóm người.
- Mang theo đồ quan trọng, chúng ta trốn ra từ cửa thành bên kia.
Ngõa Nhĩ Đa cố gắng bình tĩnh lại, quyết định mau trốn.
- Vâng.
Tên thủ hạ đó lập tức chạy tứ tán.
Lúc này.
Người bên phe của Y Lệ Y, cũng đang hoảng sợ nhìn Man Thú Hoang Cổ, làm cho sắc mặt của mọi người tái nhợt.
- Thiếu lâu chủ, đây chính là động tĩnh cực… cực lớn Ám Vệ kia nói à?
Giọng của Trình Mâu run run nói.
Động tĩnh như vậy có hơi quá dọa người nha!
- Mọi người, đừng đứng ngây người nữa.
Y Lệ Y lấy lại tinh thần từ trong rung động.
Cô hô to với mấy người kia:
- Đều cầm đồ đã chuẩn bị lên, bây giờ chúng ta lập tức rút lui khỏi, đi đến thành Thánh Dương.
- Vâng.
Các gia thần cầm lấy đồ đạc.
Y Lệ Y nhìn chằm chằm Man Thú Hoang Cổ, trong lòng nổi lên một nụ cười khổ: động tĩnh lớn của người này thật sự là quá lớn.
Cô dẫn theo các gia thần là nhóm đầu tiên rời khỏi thành Thập Lâu, trực tiếp đi vào bên trong bóng tối, chạy về phương hướng thành Thánh Dương.
Người của thành Thập Lâu đều đã bắt đầu hỗn loạn lên, cho rằng Man Thú Hoang Cổ muốn công thành.
Dù sao, động tĩnh của Rùa Đen quá lớn, lại còn đang hống to, kích thước thân thể lại trở nên khổng lồ như thế.
- Ách...
Mục Lương tiếp thu xong cường hóa, chứng kiến người dân thành Thập Lâu đều đang bỏ chạy.
Anh cứng ngắc nghiêng đầu qua chỗ khác, nhìn về phía mấy cô gái, nhẹ nhàng hỏi:
- Kế hoạch ta hỗ trợ Y Lệ Y rút lui, có tính là hoàn thành không?
- Đại khái là đã hoàn thành.
Ly Nguyệt biểu cảm cổ quái nghiêng đầu sang chỗ khác.
Nguyệt Thấm Lam ưu nhã vén sợi tóc bên tai một cái, che giấu khiếp sợ trong mắt.
Cô chững chạc nói:
- Toàn bộ người dân của thành Thập Lâu đều đã chạy, Y Lệ Y cũng có thể trốn theo.
- Vậy là tốt rồi.
Mục Lương nghiêm túc gật đầu, đáy mắt hiện lên một tia ngượng ngùng.
Anh cho rằng tiến hóa trong đêm, gây ra động tĩnh cũng chỉ hấp dẫn sự chú ý của đám người Ngõa Nhĩ Đa.
Chỉ là không nghĩ tới Rùa Đen lại phản ứng to lớn như thế, sẽ gây ra động tĩnh khoa trương như thế.
- Thành Thập Lâu quá nhỏ.
Nguyệt Phi Nhan dựa vào tường thành.
Cô thăm dò ngắm xuống thành Thập Lâu phía dưới, phát hiện thành Thập Lâu đã thu nhỏ lại gấp mấy lần, tựa như côn trùng nhỏ.
- Mục Lương, bây giờ chúng ta sẽ rời khỏi sao?
Mễ Nặc lo lắng hỏi.
Hiện tại, gây ra động tĩnh như vậy, sau khi trời sáng nhất định sẽ gây nên một ít rối loạn và phản ứng ngược.
- Đúng vậy, bây giờ chúng ta sẽ rời đi nơi này.
Mục Lương liếc một cái bao chứa tinh thạch hung thú trên mặt đất.
Dường như anh đã ép khô hơn phân nửa tinh thạch hung thú của thành Thập Lâu, lưu lại nữa cũng rất xấu hổ, còn không bằng nhân trời tối rời khỏi, tìm một chỗ chuyển hóa tất cả thu hoạch lần này thành điểm tiến hóa.
- Tiểu Huyền Vũ, chúng ta đi thôi.
Mục Lương ra lệnh trong đầu.
- Ngao ngao...
Ông!
Phát động thiên phú Điều Khiển Trọng Lượng Địa Nham Gấp Hai Mươi Lần.
Rùa Đen gầm nhẹ, toàn bộ thân thể run lên một chút, bước chân nặng nề xoay người rời khỏi.
Nếu như không có phát động thiên phú, một cước của nó dẫm lên mặt đất sẽ rất chấn động, tạo thành lực phản chấn, sóng chấn động, có thể san bằng hơn phân nửa thành Thập Lâu thành phế tích.
- Bây giờ lại rời đi, ta còn chưa có vào thành đi dạo mà.
Nguyệt Phi Nhan có hơi tiếc nuối nói.
- Đến thành lớn kế tiếp, nhất định sẽ để cho ngươi vào đi dạo.
Mục Lương ôn hòa nói.
- Thật? Sẽ không giống lần này chứ, đều hù chạy tất cả mọi người?
Nguyệt Phi Nhan chớp chớp đôi mắt màu đỏ.
- Đại khái sẽ không.
Mục Lương nghiêng đầu sang chỗ khác, giọng nói có hơi không tự nhiên.
Anh làm sao biết thành trì lớn kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì?
Chỉ là, bây giờ kích thước thân thể Rùa Đen, thật đúng là khó mà nói.
Bây giờ, Ngải Lỵ Na còn đang rơi vào trong khiếp sợ, đờ đẫn nói không ra lời.
Ai có thể nói cho cô biết, vì sao chuyện kinh ngạc đến ngây người như vậy, mấy cô gái kia có thể tiếp nhận nhanh như vậy?
- Oa! Cuối cùng cũng bỏ rơi đám người thú kia.
Hi Bối Kỳ quạt cánh từ trên trời hạ xuống.
Cô rơi vào trên một tảng đá, con ngươi màu đỏ máu biến mất, biến trở về đôi mắt màu vàng óng.
Bá!
Một bóng ma tràn lên từ mép tảng đá.
Thân ảnh của Mễ Á hiển lộ ra, biểu cảm lạnh nhạt, có hơi tái nhợt.
- Ngươi không sao chứ?
Hi Bối Kỳ lo lắng hỏi.
Các cô bị đám người thú đuổi giết chừng mười ngày.
Đêm qua đã bị đuổi kịp, vừa đánh vừa trốn.
Trải qua nửa ngày truy đuổi, hai người mới miễn cưỡng bỏ qua đám người thú kia.
- Không có việc gì.
Khuôn mặt của Mễ Á không chút thay đổi nói.
- Đám người thú của thành Vạn Yêu quá phiền toái, lỗ mũi tinh như chó.
Hi Bối Kỳ cắn răng nghiến lợi nói:
- Mỗi lần đều bị bọn hắn đuổi theo.
Mới nghỉ ngơi không bao lâu, đã có ba người thú đuổi theo, nếu không phải cô có thể bay lên trên ngọn núi hiểm nghỉ ngơi, hai người đã sớm không thể tiếp tục kiên trì nữa.
- Cánh của ta vẫn quá nhỏ.
Hi Bối Kỳ đau đầu gãi gãi cánh sau lưng.
Cô không thể mang theo người khác bay lượn đường dài, chỉ có thể dẫn theo người khác bay một đoạn ngắn, đã cảm thấy cực kỳ mệt mỏi rã rời.
- Ngươi trở về thành Dạ Nguyệt một chuyến, có thể sẽ được trưởng thành.
Mễ Á bình tĩnh nói.
Thành Dạ Nguyệt là thành trì vô cùng lớn, hơn phân nửa cao tầng tất cả đều là Hấp Huyết Quỷ, bé gái tóc vàng này là công chúa nhỏ nhất thành Dạ Nguyệt.
- Không muốn quay về, đám biến thái kia luôn muốn cho ta uống máu bọn hắn.
Hi Bối Kỳ nghiêng đầu qua chỗ khác, bĩu môi khinh thường:
- Máu của họ không xứng để cho ta uống.
- Ngươi cho đến nay chưa từng hút qua máu người?
Mễ Á thản nhiên nói.
- Nếu không, ngươi để cho ta hút một ngụm máu?
Hi Bối Kỳ lộ ra một đôi răng mèo, liếm khóe miệng một cái, nhìn chằm chằm cái cổ trắng như tuyết của cô gái tai mèo.
Cô ngược lại rất muốn hút máu của Mễ Á, khẳng định sẽ tăng lên thực lực trên diện rộng.
Nếu như hút máu của người yếu ớt, chỉ pha loãng lực lượng thuần huyết của cô mà thôi.
- Không được.
Mễ Á lạnh lùng nói.
- Để cho ta hút một ngụm máu thôi, rất thoải mái.
Bé gái tóc vàng bất ngờ xông về hướng cô gái tai mèo.
Giọng nói của cô mang theo dụ dỗ, mê hoặc:
- Ở thành Dạ Nguyệt rất nhiều người đều muốn để cho ta hút máu, bây giờ ngươi rất vinh hạnh được ta chọn trúng, nên biết ơn ta đi.
- Ngươi đói bụng, ta bắt con thỏ qua đây để cho ngươi uống máu nó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận