Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 406: Đây Là Trái Cây Gì Vậy

Hồ Tiên chợt bừng tỉnh, Hạ gia của thành Phi Điểu đến để làm giao dịch, chắc quy mô không nhỏ, hoàn toàn cần phải trao đổi với Mục Lương mới được.
- Tiểu thư Hồ Tiên, ta có thể để hỏi một vấn đề không?
Hạ Nạp Ân hiếu kỳ hỏi.
- Vấn đề gì?
Hồ Tiên vẫn không dừng bước, chỉ hơi nghiêng đầu nhìn về phía Hạ Nạp Ân.
Điều này khiến người kia hơi ngượng ngùng, Hạ Nạp Ân hắng giọng một cái, nhẹ giọng hỏi:
- Thành Huyền Vũ đã xảy ra chuyện gì, vì sao trở nên lớn như vậy?
- Ta không biết.
Hồ Tiên lắc đầu, nhún vai, mị hoặc nói:
- Khi ta gia nhập thành Huyền Vũ, nó cũng đã như vậy rồi.
- Như vậy à?
Hạ Nạp Ân cười cười.
Trong lòng hắn vẫn còn nghi vấn, là bí mật không tiện tiết lộ, hay thật sự không biết?
Sau mười lăm phút, ba người đi tới trước cổng Khu vực Trung ương.
Trải qua các kiểm tra như bình thương, anh em Hạ gia được cho qua, theo Hồ Tiên đi vào bên trong, đi về phía cung điện trên tầng cao nhất.
- Nơi đây cũng thay đổi rất lớn.
Trong đôi mắt đẹp của Hạ Lạc tràn đầy hiếu kỳ.
Hạ Nạp Ân chậm rãi gật đầu, thầm giật mình.
Hắn nhìn ra sự biến hóa của cây trà Tinh Thần, ngoại trừ sự biến hóa là trở nên cao lớn hơn còn cho người ta một loại cảm giác kính nể.
- Tiểu thư Hồ Tiên, bây giờ thành Huyền Vũ muốn đi nơi nào?
Hạ Nạp Ân lên tiếng hỏi.
- Thành Dạ Nguyệt.
Hồ Tiên nhàn nhạt đáp.
- Như vậy à?
Hạ Nạp Ân cười khẽ, không biết nói gì thêm.
- Đến rồi.
Hồ Tiên cất bước đi tới trước cung điện Khu Vực Trung Ương.
Hạ Nạp Ân và Hạ Lạc dừng bước, quan sát những thay đổi xung quanh quảng trường nhỏ trước cung điện.
Trong chính sảnh, Vệ Ấu Lan đang dọn dẹp lúa mì trên mặt đất, còn có bột mì rơi xuống lúc điều chế men rượu.
Cô bé cảm nhận được có người đến nên ngẩng đầu nhìn về phía cửa lớn, đứng dậy nhẹ nhàng hỏi:
- Tiểu thư Hồ Tiên.
- Ừm, Mục Lương đang ở đâu?
Hồ Tiên hỏi với giọng nói trong trẻo.
- Đại nhân Mục Lương đang ở phòng làm việc.
Vệ Ấu Lan nhẹ giọng nói.
Hồ Tiên gật đầu, nghiêng người ra hiệu nói:
- Ta đi tìm hắn, ngươi dẫn hai vị khách này tới phòng khách nhé.
- Được.
Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn gật đầu, rồi đặt chổi xuống, đưa tay ý bảo:
- Hai vị, mời đi theo ta.
- Được.
Hạ Lạc chớp chớp đôi mắt màu cam.
Tiểu hầu gái dẫn anh em nhà họ Hạ tới phòng tiếp khách, bưng trà nóng và món điểm tâm lên.
Bên cạnh trà bánh là đủ các loại vị bánh bích quy, ngoài ra còn có một đĩa hoa quả đã được gọt sẵn.
Đôi mắt đẹp của Hạ Lạc sáng lên, sau khi đi tới thành Huyền Vũ, điều cô mong đợi nhất chính là đồ ăn ngon ở chỗ này.
Cô đưa tay cầm lên một chiếc bánh bích quy, bỏ vào trong miệng nhai kỹ, tỉ mỉ thưởng thức.
- Oa oa!
- Anh, cái này ăn ngon quá.
Đôi mắt màu cam của Hạ Lạc trợn tròn, nhìn rất dễ thương.
- Ta nếm thử một chút.
Hạ Nạp Ân cũng mong đợi, thức ăn ngon trong thành Huyền Vũ chưa bao giờ khiến người ta thất vọng.
Hắn nếm thử một miếng bánh bích quy, hương vị đã để lại cho hắn vô vàn dư vị, hương thơm còn lưu lại giữa môi răng.
- Rất ngon !
Bánh bích quy lại kết hợp với một ngụm trà nóng, tuyệt.
- Đây là quả táo ư?
Hạ Lạc kinh ngạc hỏi.
Cô đã từng ăn quả táo, hàng năm, cô đều đi tới đi lui từng thành lớn xung quang thành Phi Điểu, tỉnh thoảng cũng có thể mua bán táo, chỉ là số lượng ít đến thương cảm.
- Đúng vậy.
Vệ Ấu Lan gật đầu đáp.
Hạ Lạc cầm lấy một miếng táo, đặt ở trước mũi ngửi một cái, phảng phất hương trái cây, rất dễ chịu.
Cô bỏ miếng táo nhỏ vào trong miệng, nhai kỹ.
- Sột soạt !
Thịt quả bị nhai kỹ giòn ngọt, nước thanh ngọt, có thể là cho tâm trạng người ta vui vẻ.
- A, rất ngọt!
Hạ Lạc cảm thấy kinh ngạc, lần đầu tiên được ăn quả táo thanh mát như thế.
Hàng năm, cô chỉ có thể được ăn hoa quả hơn bốn năm lần, nhưng đều là quả táo.
Hơn nữa, mỗi lần ăn cảm giác và độ tươi mới đều sẽ khác nhau, mùi vị thay đổi rất lớn.
Ánh mắt Hạ Nạp Ân lộ vẻ kinh ngạc.
- Đây là trái cây gì vậy?
Hạ Lạc phát hiện bên trong đĩa trái cây còn có hai loại hoa quả khác, liền cầm lấy một miếng lê, theo thói quen ngửi mùi vị của nó trước.
Vệ Ấu Lan nhẹ giọng nói:
- Đây là lê.
- Vậy đây là quả gì?
Hạ Nạp Ân cầm lên một miếng quýt, màu sắc thịt quả này gần giống với màu tóc của em gái mình.
- Đây là quýt.
Vệ Ấu Lan ôn nhu nói.
- Cũng không nhận ra.
Hạ Lạc, Hạ Nạp Ân liếc nhau, hai người tỏ vẻ cũng chưa từng ăn, đây là lần đầu tiên nghe nói.
Lê, quýt không giống với táo, hai loại quả trước đó không dễ bảo quản, thời gian quá dài sẽ hư thối mốc meo.
Nhưng quả táo thì khác, so với hai loại quả trước đó, nó để lâu được hơn, thời gian bảo quản lâu hơn, mười ngày nửa tháng cũng sẽ không hư thối.
Nếu như là mùa đông, thời gian bảo quản của táo có thể lâu hơn, bốn mươi ngày hoàn toàn không thành vấn đề.
- Sột soạt !
Lê ăn giòn, cắn vào miệng vẫn là vị thanh mát, nhưng hương vị lại hoàn toàn khác, nó ngọt hơn quả táo, cũng nhiều nước hơn.
- Anh, lê này ăn ngon hơn.
Hạ Lạc nhỏ giọng nói.
- Quýt ăn cũng rất ngon, ngươi nếm thử đi.
Hạ Nạp Ân thấp giọng đáp lại.
Hai anh em ngươi một miếng ta một miếng, rất nhanh đã ăn hết hoa quả và bánh bích quy nhỏ.
Đạp đạp đạp !
Bên ngoài phòng tiếp khách vang lên tiếng bước chân.
Mục Lương và Hồ Tiên cất bước đi vào phòng tiếp khách, anh ôn tồn cười nhạt nói:
- Lại gặp mặt rồi, tiểu thư Hạ Lạc, Hạ Nạp Ân các hạ.
- Mục Lương các hạ, hân hạnh gặp.
Hạ Lạc đứng dậy ưu nhã thi lễ một cái.
- Mục Lương các hạ, ta lại đến thăm hỏi đây.
Hạ Nạp Ân cũng lễ phép có thừa.
- Ngồi đi.
Mục Lương nhếch miệng lên, ấn tượng của anh về hai anh em nhà họ Hạ cũng không tệ.
Tiểu hầu gái đi lên trước, kéo ghế ra cho anh và Hồ Tiên ngồi xuống, sau đó lại bưng trà nóng lên.
Mục Lương bưng trà nóng lên uống một hớp nhỏ, cười nhạt nhìn về phía hai anh em nhà họ Hạ.
Hạ Nạp Ân ngồi thẳng người, giọng thành khẩn nói:
- Mục Lương các hạ, lần này chúng ta tới là để trao đổi thêm một vài thứ.
- Ồ? Các ngươi cần cái gì sao?
Mục Lương nhẹ nhàng gõ ngón tay trên mặt bàn.
- Chúng ta cần một lượng lớn rau xanh, Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, đồ gốm…
Hạ Nạp Ân lấy ra một tờ danh sách da thú, trên đó viết ra tất cả các vật phẩm cần lấy.
Hắn đưa danh sách cho tiểu hầu gái, nhờ cô bé chuyển cho Mục Lương.
Mục Lương nhìn qua hai lần, sau đó đưa cho Hồ Tiên, nhẹ giọng nói:
- Ngươi phụ trách việc này.
- Được.
Đôi mắt màu đỏ của Hồ Tiên lấp lóe, ngước mắt liếc nhìn Hạ Nạp Ân.
Khóe mắt của Hạ Nạp Ân giật hai cái.
Hắn 'ho khan' hai tiếng, giọng thành khẩn:
- Mục Lương các hạ, lần này chúng ta giao dịch có ưu đãi không?
- Ngươi nói với Hồ Tiên đi, việc này cô ấy phụ trách.
Mục Lương bình tĩnh nói.
Anh sẽ dần dần chuyển giao một vài quyền lực cơ bản ra ngoài, cho người phía dưới nhiều quyền tự chủ hơn.
Hồ Tiên nhếch miệng, nhẹ giọng nói:
- Đợi chút nữa chúng ta hãy nói chuyện thật tốt.
Cô cố ý tăng thêm âm lượng ở hai chữ 'Nói chuyện’, khiến cho Hạ Nạp Ân phát khổ trong lòng.
- Đúng rồi, còn có rất nhiều hàng hóa mới, các ngươi có thể lại đi tới Phố Buôn Bán nhìn.
Mục Lương thản nhiên nói.
- Được.
Hạ Nạp Ân cười khổ gật đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận