Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 979; Lần Này Chúng Ta Tới Đây Còn Có Một Chuyện Khác

Long Cốc Chủ đi từng bước về phía trước, gấp giọng nói:

- Các hạ, ta có thể dùng rất nhiều tinh hạch làm giao dịch!

- Nếu ngươi chỉ muốn chữa khỏi cánh cho con Rồng Bay này, ta có biện pháp khác.

Mục Lương khoanh hai tay trước người nói.

Một năm Long Thụ chỉ có thể kết tám trái Vô Hạn Long Quả, để cho người bên cạnh dùng còn không đủ, dĩ nhiên anh sẽ không giao dịch ra bên ngoài.

- Biện pháp gì?

Long Cốc Chủ ngạc nhiên hỏi.

- Trước tiên chúng ta nói chuyện nên làm giao dịch này như thế nào đã.

Trong lòng Mục Lương đã có tính toán.

- Các hạ, mời nói.

Trông đôi mắt của Long Cốc Chủ không ngừng lấp lánh ánh sáng, lão nói.

Mục Lương thản nhiên nói:

- Cho ta hai con rồng con, ta sẽ giúp ngươi chữa khỏi cánh cho nó.

Hai con rồng nhỏ…Con ngươi của Long Cốc Chủ co rút lại, trong lòng lão đang vô cùng do dự.

Du du du…

Tiếng hót của Ưng Lửa vang lên trên không trung cốc Phi Long, Ưng Lửa xoay quanh, nó đang tìm một địa phương bằng phẳng để hạ xuống.

- Đại nhân, ngài không có việc gì chứ?

Thái Khả Khả hô to một tiếng.

Cô nhảy xuống từ trên khoang thuyền ngọc lưu ly, trên đỉnh đầu mọc ra hai cặp sừng rồng gấp khúc hướng về phía trước, còn sau lưng dài ra một đôi cánh. Chỉ trong nháy mắt, cô đã biến thành người rồng.

Trái tim đang khẩn trương của Long Vương dần đập bình thường trở lại. Người vừa tới quen biết Mục Lương, có nghĩa họ không phải kẻ địch. Thái Khả Khả vỗ cánh, đáp xuống trước người Mục Lương.

- Thành chủ đại nhân, ngài không có việc gì chứ?

Cô ngây thơ hỏi.

- Không có việc gì.

Mục Lương mỉm cười, anh đã trì hoãn ở trong này một khoảng thời gian quá dài, thiếu chút nữa đã quên mất mấy người Ly Nguyệt vẫn còn ở trên Ưng Lửa.

Anh cố gắng lạnh nhạt nói:

- Ngươi tới vừa đúng lúc, đi đào ra tinh hạch của Rồng Biển cho ta.

- Vâng.

Thái Khả Khả đưa mắt nhìn qua đám người Long Cốc Chủ, cô nhìn Long Vương thêm vài lần, sau đó mới xoay người đi tới phía trước hàn băng. Cô nâng tay ra quyền, hít sâu một hơi sử dụng lực lượng sau khi biến thân đánh về hướng hàn băng.

Ầm vang!

Thanh âm điếc tai vang lên, hàn băng bị đánh nứt toác ra. Thi thể Rồng Biển gần nhất bị một quyền đánh xuyên qua. Mục Lương chặc lưỡi, cô gái tóc xanh lá này đúng là bạo lực.

Khóe mắt của Long Cốc Chủ giật giật, lão cũng bị lực lượng của Thái Khả Khả dọa sợ rồi.

Du du dữ… Ưng Lửa đáp xuống gần Long Điện, Vua Cá Chuồn mang theo đàn Cá Chuồn cũng đáp xuống phía trên hàn băng.

Sắc mặt Long Cốc Chủ thay đổi, lão cảm nhận được khí tức của Ưng Lửa và Vua Cá Chuồn, đó là khí tức cường đại có thể so sánh với Long Vương.

Long Vương gầm nhẹ một tiếng, nó bày ra bộ dạng như gặp đại địch, gắt gao nhìn chằm chằm vào Ưng Lửa và Vua Cá Chuồn .

Đám người Ly Nguyệt lần lượt bước ra từ khoang thuyền ngọc lưu ly, mấy người nhanh hướng đi đến bên cạnh Mục Lương.

- Mục Lương.

Ly Nguyệt không coi ai ra gì, đi tới trước mặt anh.

Mục Lương dùng giọng ôn nhu, áy náy nói:

- Quên báo bình an cho ngươi.

……..

Gương mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt ửng đỏ, cô khẽ gật đầu, nói:

- Ngươi không có việc gì thì tốt rồi.

- Mục Lương các hạ, mỗi lần ngươi ra tay đều có động tĩnh lớn như thế sao?

Bố Vi Nhân ưu nhã đi tới, sự kinh hãi trong đáy mắt vẫn còn chưa tiêu tan.

Phía sau cô, Na An đỡ tộc trưởng tộc Người Cá đi tới.

- Cho nên ta rất ít khi ra tay.

Mục Lương nhàn nhạt cười nói.

Khóe miệng của Ly Nguyệt hơi vểnh, đúng là Mục Lương rất ít ra tay, mỗi lần ra tay, nhất định vì có chỗ tốt đả động anh ấy.

- Trịnh lão đầu, Bố Vi Nhân, sao các ngươi lại tới đây?

Long Cốc Chủ nhíu mày, ngạc nhiên nhìn chằm chằm tộc trưởng tộc Người Cá.

Tộc trưởng Người Cá tên là Trịnh An, người quen sẽ gọi lão là Trịnh lão đầu.

Long Cốc Chủ và Trịnh An quen biết nhau, mỗi lần gặp mặt đều sẽ đấu võ mồm.

Tộc trưởng Người Cá không khỏi cảm khái, giải thích:

- Tộc Người Cá đã đi theo đại nhân Mục Lương, đại nhân ở đâu thì chúng ta ở đó.

Long Cốc Chủ cảm thấy kinh ngạc, không hiểu hỏi:

- Trịnh lão đầu, vì sao ngươi lại làm như vậy?

Tộc trưởng Người Cá giải thích:

- Đảo Người Cá đã chìm xuống biển, tộc Người Cá không còn chỗ nào để đi, chính Mục Lương các hạ đã thu lưu chúng ta.

Long Cốc Chủ há to miệng, đảo Người Cá bị chìm?

Trịnh An thở dài, giải thích đơn giản:

- Bên dưới đảo Người Cá là sào huyệt Hư Quỷ, bên trong có ít nhất trăm vạn con Hư Quỷ...

- Làm sao lại...?

Long Cốc Chủ nghe xong vô cùng chấn động tâm thần, lộ ra vẻ mặt khó có thể tin tưởng.

- Đây đều là sự thật.

Bố Vi Nhân nhẹ nhàng lên tiếng.

Long Cốc Chủ nhìn về phía Bố Vi Nhân, tròng mắt co rụt, nói:

- Bố Vi Nhân, ngươi cũng nghe lệnh của Mục Lương các hạ sao?

- Không phải, ta chỉ là một người dẫn đường mà thôi.

Bố Vi Nhân nhún vai.

- Suýt nữa thì quên, lần này chúng ta tới đây còn có một chuyện khác.

Mục Lương lên tiếng ngắt mạch suy nghĩ của Long Cốc Chủ.

Anh nhìn chằm chằm Long Cốc Chủ, bình tĩnh nói:

- Hội Nghị Thánh Địa sẽ được tổ chức ở thành Huyền Vũ, thời gian là một tháng sau.

- Một tháng sau? Hình như thời gian không đúng thì phải?

Long Cốc Chủ trầm giọng nói.

Lão nhớ kỹ, từ giờ cho đến thời gian tổ chức Hội Nghị Thánh Địa còn tới bốn tháng, làm sao lại là một tháng sau?

Bố Vi Nhân ưu nhã nói:

- Hội Nghị Thánh Địa năm nay được tổ chức sớm, Ốc Đảo đã xuất phát đi đón các thành chủ khác

Mục Lương giải thích:

- Ta tới đây chính là vì nói cho ngươi chuyện này.

Long Cốc Chủ nhíu mày sâu hơn:

- Vì sao Hội Nghị Thánh Địa lại được tổ chức sớm hơn?

- Vì có liên quan đến Hư Quỷ.

Mục Lương vung tay lên, ghế sô pha lưu ly lập tức xuất hiện.

Anh ngồi xuống, giơ tay ra hiệu:

- Mời ngồi.

- Được.

Long Cốc Chủ đánh giá ghế sô pha lưu ly, chầm chậm ngồi xuống.

Mục Lương tiếp tục nói:

- Trên đất liền đã phát hiện ba ổ sào huyệt Hư Quỷ, đảo Người Cá là ổ thứ tư.

Bố Vi Nhân cũng ngồi xuống, tiếp lời:

- Ốc Đảo hoài nghi thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ sẽ đến sớm, cho nên quyết định tổ chức Hội Nghị Thánh Địa sớm hơn thường lệ, lúc đó mọi người sẽ cùng nhau thương lượng biện pháp ứng đối.

- Ta tới đây là chịu giao phó của Bối Nhĩ Liên các hạ, tam trưởng lão Ốc Đảo.

Mục Lương nói:

- Cô ấy hy vọng cốc Phi Long hỗ trợ thông báo các thế lực còn lại ở sâu trong biển, bảo mọi người đúng thời gian đi tới thành Huyền Vũ tham gia Hội Nghị Thánh Địa.

- Ngươi muốn cốc Phi Long chúng ta đi thông báo các thế lực khác?

Long Cốc Chủ nghiêm túc nhìn Mục Lương.

- Thời gian cấp bách, hiện tại Ốc Đảo đang đi đón các đại thành chủ trên đất liền, không có thời gian lại đến Vùng Nước Mặn, cho nên đây là biện pháp tốt nhất.

Mục Lương bình tĩnh nói.

- Hay là... Thế lực ở Vùng Nước Mặn các ngươi không tham gia Hội Nghị Thánh Địa năm nay.

Bố Vi Nhân đưa ra ý kiến với giọng điệu nhẹ nhàng.

Muốn được viện trợ, như vậy cũng nên có trách nhiệm một chút.

- Ta đã biết, chuyện này cứ giao cho ta.

Long Cốc Chủ chậm rãi gật đầu.

Mục Lương dặn dò:

- Thời gian không nhiều lắm, hi vọng có thể mau chóng thông báo đến người đứng đầu của các thế lực lớn khác, tới thành Huyền Vũ càng sớm càng tốt.

- Mục Lương các hạ, xin hỏi thành Huyền Vũ nằm ở đâu?

Long Cốc Chủ ngước mắt hỏi.

- Trước mắt thì đang ở thành Bắc Hải.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận