Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1693: Bắt Đầu Đi Săn



- Ta đi ra ngoài xem một chút.

Hi Bối Kỳ đẩy ra cửa khoang phi thuyền vận chuyển, gió biển mằn mặn thổi vào trong con thuyền.

Cô nâng mi mắt lên, tròng mắt màu vàng óng biến thành màu đỏ như máu, đôi cánh Ma Cà Rồng ở sau lưng giang ra.

- Chú ý an toàn.

Ly Nguyệt căn dặn một câu.

- Biết rồi.

Hi Bối Kỳ hồn nhiên gật đầu.

Cô bay ra phi thuyền vận chuyển, vỗ cánh bay về phía hòn đảo nhỏ.

Cô gái Ma Cà Rồng thận trọng không hấp tấp hạ cánh mà bay vòng quanh hòn đảo một vòng ở độ cao thấp, có điều phần lớn tầm nhìn đã bị lục thực che khuất nên không thể thấy rõ tình huống trong đảo.

- Thoạt nhìn không có nguy hiểm.

Hi Bối Kỳ lẩm bẩm một câu, rồi xoay người lại nhìn lên không trung, vẫy tay hô to:

- Có thể xuống, chắc không nguy hiểm.

- Đi xuống thôi.

Mục Lương gật đầu.

Cô gái tóc bạc điều khiển phi thuyền vận chuyển hạ cánh xuống mặt đất tương đối bằng phẳng ở rìa đảo.

Nguyệt Phi Nhan và những người khác lần lượt bước xuống phi thuyền, mọi người giẫm lên bãi cát mềm xốp và bắt đầu quan sát xung quanh.

- Nơi này nhìn rất đẹp.

Ngải Lỵ Na kinh ngạc nói.

Hai bên phi thuyền vận chuyển là bãi cát, phía sau là rừng cây rậm rạp, cành lá đung đưa mỗi khi có gió biển thổi qua.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Hôm nay, chúng ta sẽ qua đêm ở đây.

Nguyệt Phi Nhan chớp chớp đôi mắt màu đỏ, trên mặt tràn đầy sự chờ mong, hỏi:

- Vậy tối hôm nay chúng ta ăn cái gì?

- Ta có mang theo khoai lang đỏ và thịt khô.

Ly Nguyệt giơ tay chạm vào ma cụ không gian chứa đựng đeo trên cổ, lấy ra một túi khoai lang đỏ và thịt khô.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi, chán nản nói:

- A, không còn món nào khác sao?

Hồ Tiên cười quyến rũ nói:

- Nếu muốn ăn tươi thì xuống biển bắt thôi.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Phi Nhan sáng lên, hưng phấn nói:

- Vậy thì chúng ta đi xuống biển thôi, ta muốn đi xem.

- Được.

Mục Lương cười một tiếng.

Anh nhìn Ly Nguyệt và các cô gái khác, dặn dò:

- Các ngươi ở lại đây đi, ta và Phi Nhan xuống biển xem một chút.

- Các ngươi đi đi, nơi này có ta rồi.

Hồ Tiên ưu nhã phất tay.

Cô không thích xuống nước, dù có Mục Lương hỗ trợ ngăn cách nước biển thì cô vẫn không thích cảm giác tối tăm và yên tĩnh dưới đáy biển.

- Nhớ chú ý an toàn đó.

Ngải Lỵ Na thanh thúy nói.

- Ta biết rồi.

Mục Lương gật đầu.

Anh nắm lấy tay cô gái tóc đỏ và thi triển năng lực khống chế nguyên tố nước, mang theo cô cất bước đi xuống khu vực nước sâu.

Những nơi hai người đi qua thì nước biển tự động tránh ra, không một giọt nước nào có thể lại gần bọn họ.

Khi cả hai rơi xuống đáy biển, ánh sáng xung quanh trở nên tối mờ, tầm nhìn nhanh chóng giảm xuống.

- Sáng Lấp Lánh.

Giọng nói bình tĩnh của Mục Lương vang lên.

Ông ~~~

Anh vừa dứt lời thì các nguyên tố ánh sáng lập tức ngưng tụ, chẳng mấy chốc đã nối nhau thành một mảnh và chiếu sáng vùng nước xung quanh.

- Thật đẹp.

Đôi mắt xinh đẹp của Nguyệt Phi Nhan phản chiếu ánh sáng, cô không thể dời mắt khỏi từng cụm san hô đầy màu sắc ở phụ cận.

Đáy biển của đại lục mới đẹp hơn nhiều so với đáy biển của Vùng Nước Mặn, nó sống động hơn, có những loài cá nhỏ bơi qua lại, san hô mọc thành cụm và nhiều loài thực vật khác.

Cô đưa tay về phía bầy cá đang bơi qua, quay đầu hỏi:

- Mục Lương, những con cá này có ăn được không?

Mục Lương nói một cách không xác định:

- Chắc có thể, ta chưa từng ăn qua.

Nguyệt Phi Nhan đề nghị:

- Vậy chúng ta bắt một ít trở về thử xem.

- Được rồi.

Mục Lương gật đầu.

Anh đưa tay ra, Tơ Nhện Thiên Ảnh lập tức trói chặt vài con cá nhỏ bơi xung quanh, sau đó dùng băng bao phủ toàn thân chúng nó rồi thu vào trong không gian tùy thân.

Nguyệt Phi Nhan thanh thúy nói:

- Nếu những con cá đó không có độc thì chắc đã đủ cho chúng ta ăn rồi.

- Ừ, chúng ta đi sâu xuống đáy biển xem sao.

Mục Lương chưa quên mục đích của chuyến đi lần này, đi săn mới là việc quan trọng nhất.

Nguyệt Phi Nhan không có dị nghị, đi theo Mục Lương về phía vùng biển sâu hơn.

Khi hai người càng đi sâu xuống dưới thì áp lực nước cũng tăng lên.

Mục Lương vung tay lên, nhẹ nhàng thay đổi áp lực nước xung quanh, khiến cô gái tóc đỏ không còn khó chịu nữa.

Nguyệt Phi Nhan ngắm nhìn bốn phía, bĩu môi nói:

- Mục Lương, nơi này trơ trụi, không có cái gì cả.

- Ngươi kiên nhẫn một chút nào.

Mục Lương bình thản nói.

- Được thôi...

Nguyệt Phi Nhan gật đầu, thả lỏng ngâm nga một bài hát.

Dưới cái nhìn của cô, có Mục Lương ở bên cạnh thì cô không cần lo gặp phải nguy hiểm.

Mục Lương tiếp tục đi xuống dưới, ý thức khuếch tán ra bên ngoài, tìm kiếm ma thú biển cấp cao.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, xung quanh vẫn rất yên tĩnh, thỉnh thoảng mới có thể nhìn thấy ma thú biển bơi qua, nhưng tất cả chúng nó đều không dám lại gần hai người.

- Tìm được rồi.

Anh mở mắt và nhìn sang bên trái.

- Ở đâu?

Nguyệt Phi Nhan lập tức lên tinh thần.

- Cách đây ba cây số.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng.

Anh nắm lấy tay cô gái tóc đỏ, cơ thể bắn ra ngoài, lao thẳng về phía khu vực mà anh cảm nhận được.

Nguyệt Phi Nhan duyên dáng kêu to một tiếng, cơ thể giống như dải lụa đong đưa sau lưng Mục Lương.

Đối với anh thì khoảng cách hơn ba ngàn mét chỉ cần tốn vài hơi thở là đến nơi.

Mục Lương ngừng lại, từ tốc độ cực hạn chuyển sang đứng yên khiến cô gái tóc đỏ đập vào lưng hắn, còn có thể ngửi thấy mùi cơ thể của hắn.

- Nó ở ngay bên dưới.

Mục Lương rũ mắt nhìn xuống vết nứt tại đáy biển sâu dưới chân mình.

Nguyệt Phi Nhan xoa xoa cái mũi đau nhức, quay đầu hỏi:

- Chúng ta có đi xuống không?

- Đương nhiên rồi.

Khóe môi của Mục Lương giương lên, giống như là nhìn thấy điểm tiến hóa đang vẫy gọi mình.

…………

Mục Lương nhìn về phía Nguyệt Phi Nhan, nhẹ giọng hỏi:

- Ngươi có đi cùng ta không?

- Tới cũng đã tới rồi, đương nhiên là ta muốn đi xuống.

Nguyệt Phi Nhan kiêu ngạo nói.

Cô chợt dừng lại, đôi mắt đẹp đảo một vòng, nói:

- Ngươi sẽ bảo vệ ta phải không?

- Đương nhiên, ta đâu muốn bị mẹ ngươi chán ghét.

Mục Lương bật cười đáp.

Nguyệt Phi Nhan hồn nhiên nói:

- Còn lâu mới có chuyện đó, vị trí của ngươi trong lòng mẹ còn quan trọng hơn ta nhiều.

- Nói vớ vẩn.

Mục Lương dở khóc dở cười, giơ tay gõ nhẹ lên đầu cô gái tóc đỏ.

Anh nói một cách trịnh trọng và nghiêm túc:

- Lời này có thể nói ở trước mặt ta nhưng không thể nói trước mặt mẹ ngươi, như vậy sẽ khiến cô ấy đau lòng.

- Ta biết mà.

Nguyệt Phi Nhan dí dỏm làm mặt quỷ.

- Thời gian không còn sớm, hai ta đi xuống xem một chút, giải quyết sớm đi về sớm, tránh cho nhóm Ly Nguyệt lo lắng.

Mục Lương dịu dàng nói.

- Ừ.

Nguyệt Phi Nhan tán đồng đáp.

Mục Lương lại nắm lấy tay cô gái tóc đỏ lần nữa rồi thả người nhảy xuống khe nứt dưới đáy biển, đồng thời anh còn sử dụng năng lực hội tụ thêm nhiều nguyên tố ánh sáng, chiếu rọi toàn bộ khe nứt.

Nguyệt Phi Nhan có chút khẩn trương, đôi mắt màu đỏ hết nhìn bên trái rồi lại nhìn bên phải, thỉnh thoảng còn quay đầu nhìn ra sau lưng, sợ bị thứ gì đó bất ngờ xuất hiện phía sau.

Bạn cần đăng nhập để bình luận