Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1209: Vệ Thành Hỗn Loạn



Ken két… Mục Lương vừa rời khỏi phòng làm việc, đang muốn tới thư phòng, lại chạm mặt Vệ Ấu Lan đang ôm một cái sọt lớn đi vào cung điện.

- Thành chủ đại nhân, nhóm lúa nước đầu tiên đã thu hoạch, bộ Nông Nghiệp mới đưa một ít tới đây.

Trong chiếc sọt mà Vệ Ấu Lan ôm đựng đầy những bó bông lúa.

- Ta xem xem.

Mục Lương nghe vậy lập tức đi lên phía trước, đưa tay ngắt lấy một hạt thóc.

Ngón tay anh vân vê hạt thóc, phát hiện phẩm chất của chúng rất tốt, hạt nào cũng vô cùng thô mẩy.

- Không tồi.

Mục Lương vừa lòng gật đầu.

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn hỏi:

- Vậy những bông lúa nước này nên xử lý như thế nào?

- Đầu tiên hong khô chúng cho bay hết hơi nước đi, như vậy có thể bảo quản được lâu hơn một ít.

Mục Lương đưa tay chà sát lớp vỏ trấu bên ngoài hạt thóc, để lộ ra hạt gạo màu trắng bên trong, dặn dò:

- Cuối cùng chỉ cần giữ lại hạt gạo màu trắng bên trong.

Ở mảnh đại lục này, ánh mặt trời rất thưa thớt, không thể phơi nắng được, chỉ có thể dùng phương pháp hong khô để thay thế.

- A, còn phải chà sát loại bỏ lớp vỏ của nó sao?

Biểu cảm trên mặt Vệ Ấu Lan ngẩn ngơ.

Cô bé nhìn một sọt đầy hạt thóc, nhiều như thế này phải xát tới bao giờ?

- Vấn đề này ư? Ta cần nghĩ biện pháp.

Đôi mắt màu đen của Mục Lương lóe sáng, anh nhớ lại tư liệu kiếp trước từng đọc qua.

……………..

Mục Lương ôn hòa nói:

- Cứ dùng đá nghiền thử xem.

Anh nhớ lại thời cổ đại trước kia, người ta thường xử lý hạt thóc bằng cách dùng đá nghiền và cối giã. Cung điện đã có sẵn đá nghiền, nhưng cối giã thì cần phải chế tạo.

- Biện pháp giống như sơ chế lúa mạch sao?

Vệ Ấu Lan ôn nhu hỏi.

Quá trình xử lý lúa mạch phải dùng đá nghiền và dùng đá xay, công đoạn trước dùng để loạt bỏ lớp vỏ ngoài, còn công đoạn sau để mài chúng thành bột.

- Ừm.

Mục Lương gật đầu.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan lên tiếng, ôm sọt tới nơi bảo quản thóc.

- Cũng không biết giữa trưa có được ăn cơm hay không?

Mục Lương thấp giọng thì thầm. Sau đó anh rời khỏi cung điện, thân thể bay lên trời, hướng về phía ngoại thành.

Mục Lương tính toán tới Ngoại thành, tìm lông Vịt Chạy Nhanh, lại tiện đường qua các vệ thành nhìn. Từ khi mang đảo Hải Điệp lên làm Vệ thành, anh vẫn chưa tuần tra qua.

Mấy ngày nay Nguyệt Thấm Lan rất bận rộn, chủ yếu là sắp xếp chuyện của vệ thành.

Cạc cạc cạc…

Mục Lương vừa tới đến Ngoại thành không lâu, Vịt Chạy Nhanh từ xa xa đã chạy vội đến, tốc độ nhanh tới kinh người.

Cạc cạc cạc…

Khi nó tới gần Mục Lương, thân thể của nó nhảy mạnh lên, rồi mở ra cái miệng thật lớn cắn lên đầu của anh.

-...

Khóe miệng Mục Lương giật giật, đúng là dạy dỗ con Vịt Chạy Nhanh này cũng như không mà.

Anh nghiêng người qua một bên, né tránh Vịt Chạy Nhanh cắn yêu.

Cạc cạc cạc…

Nó rơi xuống đất, nó nghiêng đầu khó hiểu đánh giá Mục Lương.

- Ngoan, đứng một bên nhìn là được rồi.

Anh đưa tay vuốt ve đầu Vịt Chạy Nhanh.

Cạc cạc…

Nó thỏa mãn nheo mắt lại, yết hầu phát ra tiếng ngáy nhè nhẹ.

- Ngoan, cho ta một chút lông nhé.

Mục Lương vỗ đầu Vịt Chạy Nhanh. Anh ý niệm vừa động, Phấn Hoa Sương Mê khuếch tán ra ngoài, làm cho Vịt Chạy Nhanh mê man. Động tác của anh cực nhanh, chỉ một thoáng anh đã nhổ được gần trăm lông màu vàng từ trên người Vịt Chạy Nhanh. Lại nhìn qua, lông trên người nó đã thưa hơn không ít.

- Ưm… Chắc là sẽ mọc dài ra lại mà?

Mục Lương chớp chớp con ngươi màu đen.

Coi như bồi thường, Mục Lương thầm cho Vịt Chạy Nhanh một trăm điểm tiến hoá, còn nhỏ cho nó hai giọt Nước Mắt Thiên Sứ, trợ giúp nó khôi phục.

Cạc cạc…

Vịt Chạy Nhanh rất nhanh đã thức tỉnh lại, hình như nó còn không phát hiện ra sự biến hóa của thân thể mình, vẫn như trước làm nũng với Mục Lương.

- Ngoan, ta còn có việc, ngươi tự mình chơi đi.

Mục Lương vuốt ve cằm nó lần cuối cùng, rồi xoay người bay về phía Vệ thành.

Vệ thành Số 1 do tộc người cá quản lý.

Bên ngoài thân thể Mục Lương hiện ra chín màu sắc rực rỡ, sau đó hào quang chợt lóe, thân thể tiến vào trạng thái ẩn thân. Anh phải âm thầm bước vào Vệ thành, nhìn bên trong có tồn tại vấn đề gì hay không.

Mục Lương từ trên trời giáng xuống, đi vào từ cửa chính Vệ thành, Thành Phòng Quân đang canh gác không phát hiện điều gì.

Trên đường lớn ở Vệ thành, rất nhiều người vẫn đang công tác. Bên ngoài Cục Quản Lý ở nơi đây, đang có rất nhiều người xếp hàng, cũng có rất nhiều người ra ra vào vào.

Mục Lương ngừng chân lại nhìn qua, cửa lớn của Cục Quản Lý vệ thành bị người ta chen chúc đến mức chật như nêm cối, nhóm dân chúng đều ồn ào, còn có thể nghe được âm thanh cãi chửi nhau.

- Trật tự không ổn, cảnh vệ của Vệ thành đâu?

Mục Lương nhăn mày, anh nhìn về phía những ngã tư đường khác. Tìm được một vòng, anh mới thấy ba gương mặt cảnh vệ xa lạ đang ở trong một nhà hàng.

- Các ngươi ở trong này làm gì?

Một âm thanh nghiêm túc lại hung ác truyền đến.

Hoắc Sơn đi vào nhà hàng, đen mặt nhìn về phía ba cảnh vệ đang ăn uống.

Hoắc Sơn là một cảnh vệ trưởng trong Nội thành. Biểu hiện ngày thường của hắn rất xuất sắc, nên được Trình Mâu coi trọng, điều nhiệm đến Vệ thành làm bộ trưởng phân bộ, quản lý phân bộ cảnh vệ trong Vệ thành.

Lúc này hắn đang cực kỳ phẫn nộ, ba tên cảnh vệ trước mắt, đều do hắn tự mình chọn lựa, hơn nữa còn lựa chọn trong số những cảnh vệ đã thông qua khảo hạch. Vốn dĩ hắn tưởng là nhân tố tốt, không nghĩ tới là lại là những kẻ qua loa tạm bợ.

Cảnh vệ ít tuổi nhất vội vàng đứng lên, cười gượng nói:

- Tại sao bộ trưởng Hoắc lại đến đây? Ngồi xuống cùng nhau ăn chút gì đó đi.

- Đúng vậy, chúng ta đã vất vả rồi, lại tới giữa trưa, cùng ngồi xuống ăn một chút gì đi.

Hai tên cảnh vệ khác cũng theo phản xạ có điều kiện đứng lên.

Hoắc Sơn giận không có nơi để trút, phẫn nộ nói:

- Các ngươi biết hiện tại Vệ thành đã hỗn loạn tới mức nào không? Còn nuốt trôi được hả?

Cảnh vệ trẻ tuổi cười bồi nói:

- Ai nha, chúng ta phải ăn no, mới có sức lực và tinh lực duy trì trật tự chứ.

- Bộ trưởng Hoắc, chúng ta mới nhậm chức được ba ngày, còn chưa thích ứng đâu.

Ba tên cảnh vệ ngươi một câu ta một câu, làm cho Hoắc Sơn tức giận đến mức mặt đen như than. Mục Lương đưa ánh mắt lạnh lẽo nhìn qua, ở trong mắt anh, ba cảnh vệ này đã bị khai trừ rồi.

Nhưng anh vẫn muốn nhìn một chút xem Hoắc Sơn xử lý bọn họ như thế nào, nếu bao che cho bọn họ, chắc chắn hắn cũng sẽ bị cách chức.

- Thời gian bữa sáng mới qua chưa đến hai giờ, các ngươi dám nói mình đói bụng với ta?

Hoắc Sơn tức giận nói:

- Các ngươi quá đáng chết, thành chủ đại nhân phát tiền lương cho các ngươi, không phải để cho các ngươi ngồi chơi.

Cảnh vệ trẻ tuổi rụt cổ, cười mỉa:

- Bộ trưởng Hoắc, xin bớt giận, chờ chúng ta ăn xong sẽ đi tuần tra!

- Đúng vậy, ăn xong sẽ đi.

Một cảnh vệ khác dùng sức gật đầu.

Hoắc Sơn đen mặt hỏi:

- Còn nữa, các ngươi còn chưa được phát tiền lương, lấy đâu ra đồng Huyền Vũ mà trả?

Ba người trước mắt ăn toàn món không hề rẻ chút nào, một phần cơm ít nhất cũng tiêu mất một phần ba tiền lương.

- Này…

Ba cảnh vệ ấp a ấp úng nói không nên lời.

Hoắc Sơn nhớ tới cái gì đó, lập tức trừng lớn hai mắt căm tức nhìn ba người, hỏi:

- Nói, tiền này từ đâu mà ra?

- Bộ trưởng Hoắc, chúng ta chỉ tìm người mượn năm mươi đồng, chờ tới khi phát tiền lương sẽ trả lại cho bọn họ.

Cảnh vệ trẻ tuổi kiên trì giải thích.

Bạn cần đăng nhập để bình luận