Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 3562: Ngươi Không Có Phần Thưởng (1)

Mọi người tản ra, đi tìm chỗ nghỉ ngơi của mình.

- Đông đông đông -

Chuông Huyền Vũ bị gõ, tiếng chuông du dương vang vọng khắp vương quốc.

Ba giờ trôi qua nhanh chóng, vừa qua chín giờ sáng, Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan đã bước vào tầng bảy Khu Vực Trung Ương.

- Bệ hạ vạn an, vương hậu nương nương vạn an.

Nhóm hộ vệ Trung Ương cảnh giới cung kính hành lễ.

- Ừ.

Mục Lương nhẹ gật đầu, cất bước đi vào toà nhà sản xuất của tổ một.

- Bệ hạ vạn an, vương hậu nương nương vạn an.

Mục Lương cau mày hỏi.

- Cộp cộp cộp -

- Đã chế tạo ra được điện thoại di động ma huyễn chưa?

Nguyệt Thấm Lan hơi nhíu ‌ mi.

- Cầm ra xem một chút.

Trong khu làm việc lúc này không có một bóng người.

Mạn Sa nghe tới điện thoại di động ma huyễn thì lập tức đổi thành vẻ mặt sáng ngời, gật đầu nói:

Mục Lương nhíu mày, chín giờ đã là thời gian làm việc.

- Mọi người đâu rồi?

Đám người Thái Tịch vội vàng hành lễ.

- Vâng.

Tiếng bước chân vội vã vang lên, đám người Mạn Sa đi nhanh vào khu làm việc, đối diện với ánh mắt bình tĩnh lạnh nhạt của Mục Lương.

Mạn Sa cung kính gật đầu, từ trong rương lưu ly lấy ra bảy chiếc điện thoại di động ma huyễn.

- Đúng vậy, tổng cộng chế tạo được bảy chiếc.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

Hắn kiểm tra lần lượt hết bảy chiếc điện thoại di động ma huyễn, tất cả hệ thống thao tác ma pháp đều vận chuyển rất lưu loát.

- Ừ.

- Bẩm bệ hạ, nửa giờ có thể chế tạo ra được mười chiếc điện thoại di động ma huyễn.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

Thái Tịch nghiêm túc lên tiếng:

Mục Lương cầm lấy một chiếc điện thoại kiểm tra, không kém nhiều so với điện thoại di động ma huyễn do mình chế tạo, hệ thống thao tác ma pháp vận chuyển mượt mà.

- Còn nữa, hiệu suất sản xuất của tổ hai và tổ ba quá thấp, chỉ có mình chúng ta nhanh thôi thì vẫn không dùng được.

Mạn Sa bổ sung:

- Nếu như bệ hạ có thể điều động thêm nhân viên và gia tăng hai mươi kiện ma cụ tự động khắc họa ma pháp trận, như vậy một ngày chúng ta có thể sản xuất ra ba trăm chiếc điện thoại di động ma huyễn.

- Ta không nhìn ra có vấn đề gì.

Mạn Sa cung kính trả lời.

- Quá ít.

Mục Lương lắc đầu nói.

Đôi mắt thâm thúy của Mục Lương hơi sáng lên, cẩn thận kiểm tra mỗi một chức năng.

- Rất tốt, hiện tại chế tác một chiếc điện thoại di động ma huyễn cần mất bao nhiêu thời gian?

Mục Lương bình thản hỏi.

Vẻ mặt của đám người Mạn Sa khẩn trương, cho đến khi nhìn thấy Mục Lương tươi cười thì tâm tình của bọn họ mới thả lỏng hơn phân nửa.

Mục Lương nói với giọng điệu nghiêm túc:

- Ừm, công nhân và ma cụ trong vòng 3 ngày sẽ có đủ, ta cần các người trong vòng một tháng chế tạo ra ba mươi ngàn chiếc điện thoại di động ma huyễn.

- Cái gì? Một tháng ba mươi ngàn chiếc!

Mạn Sa há miệng.

Mục Lương liếc nhìn thiếu nữ một cái:

- Có chuyện gì à?

- Bệ hạ, chỉ cần có nhiều công nhân thì chuyện này không thành vấn đề.

Mạn Sa nhắm mắt nhận mệnh nói.

- Ừ.

- Đổi cái khác.

Mạn Sa nói không chút do dự.

- Ta muốn làm đồ đệ của ngươi.

- Ngươi muốn thưởng cái gì?

Mục Lương ngước mắt hỏi:

Nghe được lời này, đôi mắt của đám người Thái Tịch trợn to, chờ mong nhìn về phía nam nhân.

Đám người Mạn Sa thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần công nhân và ma cụ đầy đủ thì một tháng sản xuất ba mươi ngàn chiếc điện thoại di động ma huyễn vẫn là khả thi.

Mạn Sa suy nghĩ một chút, cung kính nói:

- Bệ hạ, tốc độ sản xuất của tổ hai quá chậm, cần phải tăng tốc một chút, bằng không bên bộ phận lắp ráp chúng ta sẽ bị gián đoạn.

- Ta sẽ an bài.

Mục Lương nhàn nhạt lên tiếng.

- Vậy là tốt rồi.

Mạn Sa cười tươi như hoa.

Cô nghĩ tới cái gì đó, gan lớn hỏi:

- Bệ hạ, trước đó ngài nói trong vòng mười ngày chế tạo ra điện thoại di động ma huyễn thì sẽ có phần thưởng, bây giờ ta có thể chọn không?

Ma cụ tự động khắc ma pháp trận hiện nay chỉ hắn mới có thể chế tác được, trong đó có đến hơn mười ma pháp trận Thánh giai.

Mục Lương cười một tiếng.

- Tốt.

- Chuyện chọn người để ta giải quyết, chuyện ma cụ chỉ có thể dựa vào bệ hạ ngươi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

Mục Lương gật đầu một cái.

Mục Lương liếc nhìn thiếu nữ một cái.

Mạn Sa kiên trì nói:

- Không muốn, ta chỉ muốn cái này.

- Vậy phần thưởng của ngươi đã không còn.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

Mạn Sa hô to:

- Hả, không phải chứ -

Cô tội nghiệp nhìn chăm ‌ chú vào Mục Lương, trên mặt viết đầy khẩn cầu.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan lấp lóe, ưu nhã nói:

- Năng lực của ngươi còn chưa đủ để bệ hạ thu ngươi làm đồ đệ.

Mạn Sa nhìn về phía cô gái ưu nhã, khàn ‌ giọng nói:

- Vậy ta phải làm sao thì mới có thể trở thành đồ đệ của hắn?

Mục Lương bình thản nói:

- Nếu dồn hết tinh lực vào chính sự thì ngươi sẽ trở nên ưu tú hơn.

- Bái sư cũng là chính sự nha.

Mạn Sa bướng bỉnh nói.

Mục Lương cạn lời năm giây, thiếu nữ trước mắt quá bướng bỉnh.

- Bệ hạ, nói cho ta biết làm thế nào ngươi mới có thể thu ta làm đồ đệ đây?

Mạn Sa nói mỗi chữ mỗi câu ‌ đầy thành khẩn.

- Chờ khi nào ngươi có thể dựa vào chính mình chế tạo ra linh khí cao cấp trung đẳng phẩm.

Mục Lương suy nghĩ một chút rồi đáp.

- Được rồi!

Mắt của Mạn Sa lộ ra vẻ kiên định.

-...

Mục Lương giật giật khóe miệng, đây chỉ là lý do thoái thác mà thôi, cũng không phải là muốn khích lệ thiếu nữ nỗ lực tiến lên phía trước.

- Được rồi, đây là phần thưởng của các người.

Hắn vung tay lên, mấy cái bình lưu ly xuất hiện rồi rơi vào trước mặt mỗi người.

- Đây là Sinh Mệnh Trà?

Lão bà vui vẻ nói.

- Ừm, mỗi người ba cân Sinh Mệnh Trà cấp 3.

Mục Lương nhàn nhạt nói. ‌.

- Cảm ơn bệ hạ.

Ánh mắt của đám người lão bà sáng ngời, đây chính là đồ tốt.

Mục Lương khích lệ:

- Một tháng ba mươi ngàn chiếc điện thoại, sản xuất hàng loạt bảo chất bảo lượng, đến lúc đó mỗi người lại được thưởng năm cân.

- Vâng.

Mấy người Mạn Sa nghe vậy thì đôi mắt càng thêm sáng rực.

- Mấy chiếc điện thoại di động ma huyễn này ta lấy trước, mọi người đi làm việc đi.

Mục Lương vung tay lên, bảy chiếc điện thoại ma huyễn trên mặt bàn biến mất.

- Vâng.

Thái Tịch cung kính hành lễ.

Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan rời khỏi nhà xưởng sản xuất điện thoại di động ma huyễn, vừa nói vừa cười trở về trong cung điện.

- Cha, mẹ.

Mục Cảnh Lam lao tới nhào vào trong lòng cha.

Mục Lương hỏi với giọng điệu dịu dàng:

- Tiểu Cảnh mới tỉnh ngủ à?

- Ừ ừ.

Mục Cảnh Lam ngoan ngoãn gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan dịu dàng hỏi:

- Tiểu Cảnh, có đói bụng không?

- Đói.

Mục Cảnh Lam nói xong thì vươn tay nhỏ ra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận