Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2598: Phải Học Được Cách Chăm Sóc Bản Thân

Xa phu áy náy xin lỗi.

- Được rồi, cám ơn ngươi.

Ni Khả Lâm thất lạc ngồi trở lại chỗ của mình.

A Đạt Tư trấn an nói:

- A tỷ đừng nóng vội, chúng ta sẽ tìm được nhị tỷ thôi.

- Ừm, ta biết.

Ni Khả Lâm miễn cưỡng cười một cái.

Trong lòng nàng có chút thất lạc, đồng thời cũng cảm thấy nghi ngờ, tại sao ngay cả một xa phu đều cảm thấy tên của em gái quen thuộc?

Ni Khả Lâm nhẹ nhàng xoa đầu em trai, thấp giọng nói:

- Không biết nhị tỷ của ngươi sống thế nào.



- Không biết, ta lại chưa từng thấy nhị tỷ nha.



A Đạt Tư nhỏ giọng thầm thì.

Từ khi hắn bắt đầu hiểu chuyện thì nhị tỷ Mặc Liên đã mất tích, cha mẹ trước khi qua đời dặn dò hai chị em nhất định phải tìm được Mặc Liên, cho nên bọn họ mới khăn gói lên đường tới vương quốc Huyền Vũ.

Xe thú dừng ở bên cạnh quảng trường Chủ Thành, Ni Khả Lâm lôi kéo A Đạt Tư xuống xe.

Trước khi rời đi xa phu còn nhắc nhở một câu:

- Nếu ở ngắn hạn thì có thể đi Tam Tinh Lâu, còn nếu như muốn ở thời gian dài thì nên đi thuê nhà, như vậy sẽ rẻ hơn.



Trong lúc nói chuyện phiếm trên xe, hắn đã biết hai chị em Ni Khả Lâm tới Chủ Thành để tìm người thân, có thể sẽ phải ở lại đây một đoạn thời gian.

- Ừm, cám ơn ngươi.



A Đạt Tư ngoan ngoãn cảm ơn.

Người đánh xe cười phất tay:

- Không có việc gì, hi vọng các ngươi có thời gian vui vẻ ở Chủ Thành.



- Ừ.



A Đạt Tư đồng dạng vẫy tay tạm biệt, nhìn chăm chú xa phu điều khiển xe rời đi.

Hắn nhìn về phía chị gái, hỏi:

- Chị, hiện tại chúng ta đi tìm chỗ ở à?



Ni Khả Lâm dịu dàng hỏi:

- Đi kiếm chút gì bỏ bụng trước đã, ngươi không đói bụng sao?



- Đói.



A Đạt Tư bĩu môi, gật đầu thành thật đáp.

- Vậy chúng ta đi ăn thôi.



Ni Khả Lâm mỉm cười, nắm tay em trai đi ra quảng trường.

Hai người tìm một cửa hàng rồi tiến vào gọi món ăn.

Chủ Thành có rất nhiều cửa hàng mỹ thực, ở thành Buôn Bán Sơn Hải đương nhiên là không thiếu, hai chị em đã ăn qua phần lớn mỹ thực ở nơi này, biết món nào cũng rất ngon, cho nên không sợ ăn không được.

Khi hai chị em ăn uống no đủ thì đã đi qua nửa giờ.

- Ợ ~~~ "

A Đạt Tư ợ một cái, vỗ vỗ vào cái bụng phồng lên của mình, hỏi:

- Chị, tối nay chúng ta ăn cái gì vậy?



- Ngươi vừa mới ăn no đấy, chưa gì mà đã nghĩ tới bữa tối rồi à?



Ni Khả Lâm buồn cười liếc em trai một cái.

Khuôn mặt nhỏ của A Đạt Tư ửng đỏ, làm nũng nói:

- Ta muốn ăn bánh cuốn nha.



Ni Khả Lâm cưng chiều gật đầu:

- Được, hoặc nhìn xem Chủ Thành có mỹ thực mới hay không, có thể thay đổi khẩu vị một chút.



- Vâng, ta nghe theo chị.



A Đạt Tư gật đầu nhận đồng.

- Đi thôi, bây giờ phải tìm chỗ trọ đã.



Ni Khả Lâm nói.

A Đạt Tư nghĩ đến lời nói của xa phu, lại hỏi:

- Vậy chúng ta đi Tam Tinh Lâu hay đi mướn nhà?



- Mướn nhà, dù tìm được Mặc Liên thì cũng không thể lập tức rời đi ngay được.



Ni Khả Lâm suy nghĩ một chút rồi đáp.

Cha mẹ đã qua đời, nhà ở thì đã bán đi, hiện tại hai chị em là người lang thang, vì vậy dù cho tìm được Mặc Liên thì bọn họ cũng phải ở lại Chủ Thành một thời gian.

- Vâng"

A Đạt Tư nghe vậy đôi mắt to lập tức sáng ngời.

Hắn rất thích vương quốc Huyền Vũ, nếu như mướn nhà nghĩa là bọn họ sẽ ở lại đây rất lâu, vậy là hắn có thể ở Chủ Thành chơi một thời gian rồi.

Hắn còn nhỏ, trong đầu không hoàn toàn nghĩ tới việc tìm được vị nhị tỷ chưa từng gặp mặt, có hơn phân nửa là nghĩ tới việc sau này có thể sống được vui vẻ một chút.

Ni Khả Lâm thở dài, nghĩ đến việc phải tốn thêm một số tiền không nhỏ, xem ra mình phải ra ngoài tìm việc làm mới được.

Cô nhìn về phía em trai, suy tư có nên cho hắn đến trường học hay không, rốt cuộc thì đứa nhỏ này vẫn chưa biết chữ.

- Ai~ Học phí lại là một vấn đề không nhỏ đây….



Ni Khả Lâm lại thở dài lần nữa.

A Đạt Tư quay đầu hỏi:

- Chị, ngươi làm gì mà vẫn luôn thở dài thế?



- Không có gì.



Ni Khả Lâm phục hồi tinh thần lại.

Cô nắm tay em trai đi về phía Khu dân cư, nghe xa phu nhắc qua, nơi đó có nơi chuyên về việc mướn phòng.

Trước đây, công việc mướn phòng thuộc về Cục Quản Lý Chủ Thành, sau lại mới tách ra thành một cơ cấu riêng.

Làm vậy là để quản lý tốt hơn, bằng không chuyện gì đều phải thông qua Cục Quản Lý Chủ Thành sẽ khiến đại sảnh làm việc chật kín người, công việc bị đình trệ.

- Cộp cộp cộp ~~~ "

Hai người tìm nửa giờ, hỏi rất nhiều người mới tìm được trụ sở cho thuê nhà, đó là một tòa nhà ba tầng, trên cửa chính treo bảng hiệu viết “Văn phòng Cho thuê phòng ốc".

- Chắc là nơi đây rồi.



Ni Khả Lâm chớp mắt, nắm tay em trai đi vào trong.

Nhân viên công vụ bước tới nghênh đón, hỏi:

- Hai vị muốn mướn phòng à?



- Đúng vậy.



Ni Khả Lâm gật đầu một cái.

Nữ nhân viên mỉm cười gật đầu, ra hiệu mấy cái ghế bên cạnh rồi nói:

- Được rồi, mời hai vị ngồi xuống, có thể nói cho ta biết các ngươi muốn thuê loại nhà ở như thế nào không?



Ni Khả Lâm suy nghĩ một chút, đáp:

- Ta muốn thuê một căn nhà ở có hai phòng ngủ, hoàn cảnh chung quanh không cần quá ồn ào.



- Được rồi, ta đi lấy sách tranh giới thiệu cho các ngươi xem một chút.



Nhân viên này nói xong rồi đứng dậy.

- Chị, tại sao ngươi lại muốn thuê nhà có hai phòng thế?



A Đạt Tư khó hiểu nhìn về phía Ni Khả Lâm.

Ni Khả Lâm giải thích:

- Ngươi đã lớn, sau này phải tự ngủ một mình.



- A, ta không muốn đâu...



A Đạt Tư bĩu môi không vui.

Ni Khả Lâm nói với giọng điệu nghiêm túc:

- Không được, sau này tìm được Mặc Liên thì em ấy cũng sẽ có một phòng ngủ riêng, cho nên ngươi chỉ có thể tự ngủ một mình.



- Ồ, ta biết rồi.



A Đạt Tư ủy khuất lên tiếng.

Ni Khả Lâm lại xoa đầu A Đạt Tư lần nữa, hắn phải học cách trưởng thành, sau này nếu cô tìm được công việc thì thời gian ở nhà sẽ không nhiều, em trai phải học được cách chăm sóc bản thân mới được.

Không bao lâu, nữ nhân viên ôm một chồng sách tranh trở về.

- Ngươi xem một chút, đây đều là nhà ở hai phòng ngủ một phòng khách.



Nhân viên này đưa sách tới trước.

Ni Khả Lâm tiếp nhận sách tranh rồi cẩn thận lật xem từng tờ một, càng xem càng hài lòng, cảm thấy căn nào cũng đều rất thích hợp.

- Cái này tiền thuê tính thế nào?



Côngước mắt hỏi.

- Phòng ở trong cuốn sách tranh này có tiền thuê mỗi tháng là ba trăm đồng Huyền Vũ.



Nhân viên liền cầm lên một cuốn sách tranh khác, tiếp tục nói:

- Tiền thuê nhà bên trong cuốn này thấp hơn một chút, chỉ cần hai trăm năm mươi đồng Huyền Vũ.

Ni Khả Lâm do dự:

- Ba trăm và hai trăm năm mươi à....



Giá tiền này không tính là thấp, nhưng cũng không cao lắm, cô có thể gánh vác nổi, chờ sau khi tìm được việc làm thì càng không là vấn đề.

Nhân viên bất động sản tiếp tục nói:

- Chúng ta còn có nhà đơn kèm theo sân riêng, tiền thuê mỗi tháng là năm nghìn đồng Huyền Vũ.



Ni Khả Lâm co giật khóe miệng, nhà đơn là không cần nghĩ tới, hiện tại cô tuyệt đối không mướn nổi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận