Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1686: Lẩu Uyên Ương



Trinh Hoán xua tay, không thèm để ý nói:

- Không sợ, dám nhìn trộm đồ của ta, toàn bộ một kích chém chết.

- Lão đại, lời này của ngươi này thực sự rất gợi đòn.

Xảo Nhi nghiêm túc nói.

- Vậy ngươi muốn đánh ta?

Trinh Hoán dừng bước chân, nhướng mày nhìn về phía Xảo Nhi.

- Ta sai rồi.

Xảo Nhi vô thức lui lại một bước, chắp hai tay che trên đầu.

Trinh Hoán liếc mắt, tức giận nói:

- Này, đừng đùa nữa, ta ngửi thấy mùi rất thơm, chắc là món ăn rất ngon.

Cô chen qua đoàn người, nhìn thấy một tòa nhà cao năm tầng treo đầy đèn lồng đỏ.

Trinh Hoán nhìn bảng hiệu trên cửa lớn, trên đó viết năm chữ: Nhà hàng lẩu Huyền Vũ.

………

Xảo Nhi đẩy ra đám đông, nhìn thấy tiệm lẩu đông như trẩy hội, kinh ngạc nói:

- Tiệm Lẩu Huyền Vũ? Trông có vẻ rất náo nhiệt.

Hôm nay là ngày đầu tiên tiệm lẩu chính thức kinh doanh, mùi thơm từ bên trong bay ra hấp dẫn rất nhiều người tới.

- Đi thôi, chúng ta ăn ở đây đi.

Trinh Hoán quyết định nhanh chóng.

- Ừ, ngửi mùi rất thơm.

Xảo Nhi hồn nhiên nói.

Hai người đến cửa chính Tiệm Lẩu, nhân viên phục vụ nhanh chóng tiến tới nghênh đón.

Nữ nhân viên lễ phép hỏi:

- Hai vị muốn dùng thức ăn ở đây sao?

- Đúng vậy.

Xảo Nhi gật đầu đáp lại.

- Mời đi theo ta.

Nhân viên phục vụ đưa tay ra hiệu rồi đi trước dẫn đường.

Trinh Hoán cầm Họa Kích Phương Thiên đi theo nữ nhân viên cùng với Xảo Nhi vào tiệm lẩu, bước lên cầu thang tới lầu hai.

- Cửa hàng này thật xinh đẹp.

Xảo Nhi ngắm nhìn bốn phía, Tiệm Lẩu được trang trí giản lược nhưng vẫn có phong cách, trên tường còn treo đèn lồng màu đỏ.

Lực chú ý của Trinh Hoán đặt ở trên người những thực khách khác, cô thấy trên bàn trước mặt bọn hắn đều có một cái nồi, nước dùng bên trong đang sôi sùng sục.

Nữ nhân viên đề nghị:

- Còn có một bàn gần cửa sổ, hai vị ngồi ở đó được chứ?

- Được, cho ta vị trí đó.

Trinh Hoán tùy ý nói.

Cô và Xảo Nhi ngồi đối diện nhau, còn Họa Kích Phương Thiên tựa vào cửa sổ, lưỡi kích loé lên tia sáng lạnh lẽo.

- Hai vị, đây là thực đơn, muốn ăn cái gì thì dùng bút chì tích lên trên là được.

Nhân viên phục vụ mỉm cười lấy ra một tờ thực đơn và một chiếc bút chì.

Trinh Hoán tiếp nhận thực đơn, nhìn nguyên liệu nấu ăn và giá cả, kinh ngạc nói:

- A, nhiều thức ăn như vậy mà giá cả lại không đắt.

Xảo Nhi vội vàng hỏi:

- Chúng ta còn chưa biết lẩu là gì, nó ăn như thế nào?

- Lẩu chính là nguyên liệu nấu ăn mà các ngươi gọi sau đó tự nấu.

Nữ nhân viên giải thích.

- Cái gì? Chúng ta phải tự nấu sao?

Trinh Hoán cau mày, cô nấu cái gì là thất bại món đó, thậm chí còn sẽ khiến người ta tiêu chảy đi vệ sinh đến run chân.

Xảo Nhi cũng buồn bực nói:

- Nhưng chúng ta không biết nấu ăn.

Nhân viên phục vụ vội vàng giải thích:

- Không cần phải biết nấu ăn, chỉ là nhúng nguyên liệu nấu ăn vào nồi, nấu chín rồi chấm vào nước chấm, rất đơn giản.

- Nghe có vẻ đơn giản đấy, nếm thử xem sao.

Trinh Hoán nói, trong lòng có chút dao động.

Nữ nhân viên mỉm cười nói:

- Trước tiên phải lựa chọn nước lẩu, sau đó lại chọn nguyên liệu nấu ăn.

- Nước lẩu...

Trinh Hoán nghi ngờ.

- Ở đây.

Nhân viên phục vụ đưa tay chỉ ra phần nước lẩu trên thực đơn.

Trinh Hoán nhẹ giọng đọc:

- Lẩu cay, lẩu rau quả xanh, lẩu xương hầm, lẩu canh gà, lẩu cà chua.

- Mấy thứ này là gì?

Xảo Nhi nhíu mày hỏi.

Nữ nhân viên kiên nhẫn giới thiệu:

- Lẩu cay sẽ có hương vị cay hơn một chút, lẩu rau quả xanh chính là nước dùng chế biến từ rau quả xanh, lẩu xương là nước dùng hầm từ xương ma thú, lẩu canh gà là dùng nửa con Gà Ba Màu cho nên sẽ khá đắt...

Xảo Nhi rầu rĩ nói:

- Nghe có vẻ đều ăn rất ngon, thật khó lựa chọn.

- Ngươi đề cử một cái đi.

Trinh Hoán nhìn về phía nhân viên bán hàng và nghiêm túc nói.

- Ta đề cử lẩu cay, hoặc hai vị có thể chọn lẩu uyên ương, như vậy có thể chọn hai loại nước lẩu.

Nữ nhân viên khẽ cười nói.

Trinh Hoán quyết định nói:

- Vậy thì lẩu uyên ương đi, một cái là lẩu cay, một cái là lẩu canh gà.

- Vâng, bây giờ mời hai vị lựa chọn nguyên liệu nấu ăn.

Nhân viên phục vụ cầm bút chì ghi chép vào trong thực đơn.

- Một phần khoai lang, một phần bắp, cà chua cũng một phần...

Trinh Hoán liên tục chọn mười hai loại nguyên liệu.

Nhân viên bán hàng vội vàng nhắc nhở:

- Mấy món này chắc vừa đủ no rồi, nếu không đủ thì có thể gọi thêm.

- Vậy được rồi, chúng ta lấy trước những món này đi.

Trinh Hoán chưa thỏa mãn mà thả bút chì xuống, những món phía sau cô cũng muốn ăn.

Nhân viên bán hàng thu lại thực đơn rồi rời đi, một lát sau trở lại đưa chén đũa và nồi lẩu.

- Đông người thật đấy.

Xảo Nhi quay đầu nhìn phía sau lưng, các ghế trên tầng hai đều đã được lấp đầy.

Năm phút sau, nồi lẩu tự đun sôi được bưng lên, nồi bị chia làm hai ngăn, một ngăn chứa nước dùng cay có màu đỏ rực, ngăn còn lại là nước dùng canh gà trong suốt.

- Chiếc nồi này..... Là ma cụ trung cấp?

Đôi mắt đẹp của Xảo Nhi trừng lớn.

- Đúng vậy.

Nhân viên phục vụ bình tĩnh gật đầu.

- Như vậy cũng quá xa xỉ rồi, dùng ma cụ trung cấp để làm nồi, cái này...

Xảo Nhi nghẹn họng nhìn trân trối.

Nữ nhân viên chỉ mỉm cười không nói gì, cô đặt nồi lẩu tự đun xuống rồi xoay người rời đi.

- Lão đại, bữa ăn này thật đáng giá.

Xảo Nhi nghiêm túc nói.

Trinh Hoán sờ Họa Kích Phương Thiên, nhìn đối phương rồi cười nhạo một câu:

- Không có tiền đồ.

-...

Xảo Nhi bĩu môi, buồn bực không nói lời nào.

Ục ục ục ~~~

Hai loại nước dùng trong nồi uyên ương bắt đầu sôi trào, vị cay xông vào mũi để cho hai người bắt đầu nuốt nước miếng.

Lúc này nhân viên phục vụ cũng bưng từng khay đồ ăn sống lên, bày kín toàn bộ mặt bàn.

- Cái này phải nấu năm phút, cái này phải nấu mười phút...

Cô ấy giới thiệu từng món một.

- Đây là các loại nước chấm khác nhau, có thể trộn chung hoặc sử dụng riêng lẻ đều được.

- Nếu như nước dùng trong nồi quá ít thì có thể thêm nước miễn phí...

- Thật là phiền phức.

Trinh Hoán sững sờ nghe cô ấy giới thiệu.

- Nếu hai vị cần thêm gì thì cứ gọi ta.

Nhân viên phục vụ mỉm cười, để lại một câu nói rồi xoay người đi phục vụ những vị khách khác.

Xảo Nhi không nhịn được, cầm đũa gắp một miếng thịt bò rồi nhúng vào lẩu cay:

- Cái này phải nấu năm phút.

Trinh Hoán chỉ hai khay thịt viên trước mặt Xảo Nhi, nói:

- Ngươi bỏ thêm mấy viên này vào lẩu đi.

- Cái này hình như là làm từ thịt, nhưng ta không ngửi được là mùi vị gì.

Mũi của Xảo Nhi giật giật, nhanh nhẹn thả các loại thịt viên vào trong nồi lẩu.

Ục ục ục ~

Trinh Hoán nhìn về phía đồng hồ quả lắc trên tường, nghiêm túc tính toán thời gian.

Sau khi đợi kim phút di chuyển năm phút, cô nóng lòng rút đũa ra, vớt lát thịt phủ đầy dầu ớt ra khỏi nồi.

- Nhìn hấp dẫn quá.

Cổ họng cô trượt lên xuống, nhìn mấy cái chén nhỏ trước mặt, bên trong chứa các loại nước chấm khác nhau.

Đồ chấm có nhiều loại, trong đó sốt cà chua, tương ớt và mật ong rất được hoan nghênh.

- Thử cái này xem.

Cô chấm miếng thịt đã chín vào chén nước chấm đầu tiên rồi bỏ vào trong miệng.

- Ngao ô ~~~

Đôi mắt đẹp của Trinh Hoán trợn tròn, hai má nàng mấp máy, hương vị phong phú nở rộ ở trong miệng nàng.

(P/s: còn thiếu múa mì nữa là mình tưởng tác giả bê nguyên Halidao vào truyện, kkkk)

Bạn cần đăng nhập để bình luận