Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1500: Khôi Giáp Thủy Thần



Giọt máu rơi xuống tinh thạch hung thú và nhanh chóng bị hấp thu, nghi thức khải linh chính thức bắt đầu.

Ông ~~~

Khôi giáp tỏa ra ánh sáng màu xanh nước biển, nó chậm rãi xoay tròn trên không trung, tốc độ đều đều.

Ánh sáng nhấp nháy giống như nhịp tim của người, rất có cảm giác tiết tấu.

Mục Lương yên lặng nhìn, anh không cảm thấy khải linh sẽ thất bại, mà trên thực tế đúng là như thế.

Ánh sáng màu xanh nước biển trên khôi giáp giảm bớt, cuối cùng rút vào bên trong tầng tầng lớp lớp lân phiến.

Ông ~~~

Khôi giáp nhẹ nhàng chấn động, khải linh thành công.

Khóe môi của Mục Lương giương lên, vươn tay nắm lấy khôi giáp trong tay.

Anh chỉnh lại khóa trên khôi giáp, mặc thử phần thân trên, phát hiện có hơi chật, nhưng phần ngực lại chừa ra một khoảng trống.

- Vẫn là thích hợp với con gái hơn.

Trên mặt Mục Lương hiện ra vẻ mặt cổ quái.

Khi thiết kế bộ khôi giáp này, hắn đã căn cứ vào dáng người của Duy Lợi Á để thiết kế.

Mục Lương đưa tay vỗ nhẹ vào tinh thạch hung thú trên khôi giáp, kích phát đặc tính của nó.

- Nước tới.

Anh đưa tay ra, nguyên tố nước nhanh chóng ngưng kết lại, tốc độ nhanh gấp hai, ba lần so với ngày thường.

- Rất tốt, như vậy tốc độ ở trong nước chắc có thể nhanh hơn gấp hai, ba lần, hiệu quả còn tốt hơn so với dự đoán.

Mục Lương cẩn thận cảm nhận đặc tính của khôi giáp.

Nửa giờ sau, anh hài lòng cởi khôi giáp xuống rồi treo nó trên giá gỗ.

- Gọi nó là Khôi Giáp Thủy Thần đi.

Khóe môi của Mục Lương giương lên, đặt cho khôi giáp một cái tên dễ nhớ.

Hiện tại loạt linh khí khôi giáp của thành Huyền Vũ đã có bốn loại, khôi giáp U Linh, khôi giáp Chu Tước, khôi giáp Lôi Đình và bây giờ là khôi giáp Thủy Thần.

Trong đó, khôi giáp U Linh được chia thành thế hệ một, hai và ba, còn có khôi giáp U Linh phiên bản nhẹ cho Hổ Tây và Tuyết Cơ.

Năng lực thức tỉnh của Hổ Tây là Bước Nhảy Không Gian, khôi giáp tất nhiên là càng nhẹ càng tốt, cho nên bộ khôi giáp U Linh mà cô ấy mặc đã được Mục Lương thiết kế lại.

- Khôi giáp của Mễ Á..... tạm mặc khôi giáp U Linh trước đi.

Mục Lương duỗi lưng một cái.

Hôm nay quá muộn, anh đã bỏ lỡ giờ cơm tối rồi.

- Trước tiên tìm một chút đồ ăn, sau đó lại đến điện Tàng Thư đọc sách.

Tối hôm qua Mục Lương đã đồng ý với Nguyệt Thấm Di sẽ đưa Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng cho cô ấy, không thể lỡ hẹn được.

Anh vặn vẹo cổ, đẩy cửa phòng làm việc rồi đi ra Thiên Điện.

- Mục Lương, cuối cùng thì ngươi cũng xong rồi.

Một giọng nói ưu nhã truyền đến, Nguyệt Thấm Lan lắc eo nhỏ đi tới.

- Có chuyện gì không?

Ánh mắt của Mục Lương mang theo sự dò hỏi.

Nguyệt Thấm Lan giải thích:

- Nghe Tiểu Lan nói, có người tự xưng là người của Hắc Phượng Hoàng gây sự ở Cửa Hàng Nước Hoa nhưng bị Hải Điệp bắt được, bây giờ bọn hắn đã bị nhốt trong ngục giam.

- Còn có việc này nữa?

Mục Lương hơi nhướng mày, anh ở trong phòng làm việc cả buổi, vừa mới ra ngoài lại có tin tức về Hắc Phượng Hoàng.

Nguyệt Thấm Lan vươn tay nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo cho anh, thuận miệng hỏi:

- Ngươi muốn đi ngục giam xem không? Hoặc phân phó người áp giải bọn hắn tới đây.

- Đừng nóng vội, tối nay ta còn có chuyện khác, để cho A Đát Trúc thẩm vấn bọn hắn trước đi.

Mục Lương suy nghĩ một chút rồi lắc đầu.

Anh đã đồng ý đến điện Tàng Thư tối nay, không thể nuốt lời được.

- Tối nay ngươi còn có chuyện quan trọng gì sao?

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc hỏi.

- Ừ, có việc.

Mục Lương chớp chớp mắt đen.

Nguyệt Thấm Lan hơi nheo mắt lại nhưng không tiếp tục truy hỏi nữa, chuyển sang chủ đề khác:

- Ngươi ở trong phòng làm việc lâu như vậy, khôi giáp mới đã hoàn thành rồi sao?

- Ừ, xong rồi.

Mục Lương gật đầu, chợt nhớ tới cái gì đó, tiếp tục nói:

- Ta còn làm một món Linh khí rất thích hợp với ngươi.

Anh khẽ lật tay một cái, lòng bàn tay xuất hiện một chiếc rương lưu ly và đưa nó cho Nguyệt Thấm Lan.

- Ngươi làm linh khí cho ta!

Đôi mắt xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan sáng lên.

Cô đưa tay tiếp nhận rương lưu ly và mở nắp ra với vẻ mặt chờ mong, bên trong là một chiếc váy dài bằng các mảnh vảy nối lại.

- Lấy ra xem đi.

Mục Lương hỗ trợ nâng rương.

Đôi mắt xanh biển của Nguyệt Thấm Lan sáng lấp lánh, cô cầm lấy chiếc váy dài rồi nhẹ nhàng lung lay, chiếc váy lập tức phát ra âm thanh dễ nghe.

- Thật xinh đẹp~~

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc thốt lên, ánh mắt không tài nào rời khỏi chiếc váy.

- Thích không?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

- Ta rất thích!

Nguyệt Thấm Lan cười tươi như hoa nói.

Cô nhìn Mục Lương, ánh mắt dịu lại, cảm xúc trong lòng dâng trào như sóng biển.

- Thích thì tốt rồi.

Mục Lương cười một tiếng.

Nguyệt Thấm Lan cất váy dài, dịu dàng nói:

- Ngươi quá tốt với ta.

Mục Lương bật cười hỏi lại:

- Không tốt với ngươi vậy ta muốn tốt với ai hả?

Trong mắt của Nguyệt Thấm Lan lộ ra ý cười, cô vươn tay ra đếm:

- Vậy thì nhiều rồi, Hồ Tiên này, Ly Nguyệt này, còn có….

- Dừng lại, ta còn có việc, đi trước đây…

Mục Lương vươn tay ấn lên đôi môi đỏ mọng của Nguyệt Thấm Lan, ánh mắt ngắm nhìn khắp nơi.

Anh ho nhẹ một tiếng, cười ngượng ngùng nói:

- Chuyện khác chờ ta làm xong rồi nói sau.

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp mắt, cô nắm tay của Mục Lương, hơi thở như lan nói:

- Vậy ngươi đi mau đi.

- Ừ.

Mục Lương cúi đầu xuống, lưu lại một nụ hôn trên trán Nguyệt Thấm Lan, sau đó xoay người rời đi cung điện.

- Thật là…

Nguyệt Thấm Lan ôm rương lưu ly, tâm trạng trở nên tốt hơn rất nhiều.

Cô xoay người đi về Thiên Điện của mình, nóng lòng mặc thử chiếc váy mới.

Sau khi rời đi cung điện, đầu tiên là Mục Lương đến Trại Chăn Nuôi để lấy Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, lấy khoảng mười mấy con thì anh mới phóng lên không trung bay về phía thành Tát Luận.

Nguyệt Thấm Di đang đọc sách trong điện Tàng Thư, chỉ trong lòng cô có chút không yên, liên tục liếc mắt nhìn về phía cửa điện.

- Tại sao giờ này còn chưa tới nữa?

Cô thấp giọng lẩm bẩm.

Cô bắt đầu suy nghĩ lung tung, chẳng lẽ đêm nay Mục Lương không tới?

- Chắc như vậy rồi, thành Huyền Vũ bận rộn như vậy, không rảnh cũng là chuyện bình thường.

Nguyệt Thấm Di tự an ủi một câu.

Cô cúi đầu xuống, ép buộc bản thân đặt lực chú ý lên cuốn sách trên tay, nhưng chỉ mới nhìn được hai trang thì lực chú ý của cô lại phát tán ra ngoài.

- Thật sự không tới sao?

Nguyệt Thấm Di bĩu môi, thả quyển sách trên tay xuống, ngẩn người nhìn chằm chằm Đá Phát Sáng trước mặt.

- Đang suy nghĩ cái gì đấy?

Đột nhiên, một giọng nói trong trẻo vang lên trên đỉnh đầu cô.

Nguyệt Thấm Di hơi rùng mình, lông tơ toàn thân đều dựng đứng.

- Mục Lương!

Nguyệt Thấm Di sợ hết hồn, nhưng khi nhận ra giọng nói đó là của ai thì cô lại vui mừng vô cùng.

Cô quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Mục Lương đang chắp tay đứng sau lưng nhìn mình.

- Xin lỗi đã hù dọa ngươi.

Mục Lương lên tiếng xin lỗi.

- Không có việc gì.

Gương mặt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Di ửng đỏ, nàng lắc đầu tỏ vẻ mình không sao.

- Đây, Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng của ngươi.

Mục Lương buông hai tay sau lưng ra, trên tay cầm một chiếc lồng làm bằng tơ nhện, bên trong có mười mấy con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng.

- Cám ơn.

Nguyệt Thấm Di nhẹ giọng cảm ơn.

- Đọc sách thôi.

Mục Lương phất tay, lấy ra một con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, để nó phát sáng rồi đặt ở trên giá sách.

Anh cầm lấy cuốn sách trước mặt Nguyệt Thấm Di, đọc nhanh như gió.

Lúc này trong lòng Nguyệt Thấm Di rất vui vẻ, tâm trạng bực bội vừa rồi nháy mắt biến mất.
Bạn cần đăng nhập để bình luận