Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1250: Phải Tin Tưởng Thành Chủ



Kha Đa Lạp cảm thấy đau đớn của đôi mắt đã biến mất, hắn chậm rãi thả hai tay xuống, đôi mắt đã khôi phục lại bình thường.

- Dọa chết ta rồi...

Hắn thở phào một hơi, tim đập nhanh mà đứng lên.

Nếu như vừa rồi đôi mắt bị mù thật, vậy thì hắn sẽ mất đi tác dụng ở trong Đội Mạo Hiểm. Người theo dõi không thể sử dụng ma pháp Thiên Lý Nhãn, vậy thì giống như một tên phế vật.

- Không sao chứ?

Kha Đa Lạp lắc đầu, tim đập nhanh nói:

- Không sao, không nhìn trộm là được.

- Vậy thì đừng nhìn lung tung nữa, có lại chọc giận cái tên Mục Lương gì đó.

Khuôn mặt nghiêm túc của Đại Tề dặn dò.

- Ừm, ta biết rồi.

Kha Đa Lạp liên tục gật đầu.

Mậu Đạt chậm rãi gật đầu, khuôn mặt nghiêm túc nói:

- Cũng không nhìn thấy người, mà lại có thể khiến cho ngươi bị thương, cường giả của thành Huyền Vũ còn lợi hại hơn cả so với trong tưởng tượng.

- Cẩn thận một chút là được.

Kha Đa Lạp rụt cổ lại.

- Kinh hãi!

Đại Tề giơ tay lên gõ vào đầu người theo dõi, hai tay để phía sau lưng tức giận rời khỏi.

Kha Đa Lạp uỷ khuất theo ở phía sau.

Ba người đi về hướng quảng trường ở trong thành.

Sau khi đến nội thành, đường phố càng phồn hoa hơn, mặc dù cảnh tượng của các cư dân trong thành vội vã, thế nhưng có thể nhìn ra được là bọn họ sống rất tốt.

Đại Tề nghi ngờ nói:

- Bọn họ đều đi vội vã như thế để làm gì chứ?

- Không biết, cũng không quan trọng, chúng ta qua bên kia xem thử.

Mậu Đạt không để ý mà lên tiếng, ngón tay chỉ về hướng chợ đầu mối của thành Huyền Vũ.

Chỗ đó là nơi có nhiều người nhất ở trong thành, dân chúng xếp hàng trước cửa để đi vào nối liền không dứt.

- Chợ Đầu Mối Huyền Vũ, cái tên thật là kỳ quái.

Đại Tề nói thầm một câu, đi theo Mậu Đạt tiến về phía trước, xếp hàng ở phía sau đội ngũ.

Mấy người xếp hàng ở phía trước đều đang ghé tai vào trò chuyện, nét mặt nghiêm túc, còn có chút sợ hãi.

- Chỉ còn 3 ngày, triều Hư Quỷ sắp đến rồi, hãy nhanh chóng tích luỹ đủ lương thực.

- Đúng vậy đó, ta sợ Hư Quỷ sẽ tấn công vào trong thành, đến lúc đó sẽ không có đồ gì để ăn.

- Đúng vậy, ta cũng nghĩ như thế...

Chính vì triều Hư Quỷ sắp đến, cho nên chợ lớn mới ngày nào cũng có nhiều người như vậy, đều là vì để ứng đối với thuỷ triều Hư Quỷ, đến để giành mua hàng hoá.

....

- Thuỷ triều Hư Quỷ?

Ba người Mậu Đạt nhìn vào nhau, lẩm bẩm trong lòng.

Lại là Hư Quỷ, thật sự đáng sợ như thế sao?

Kha Đa Lạp sắn tay áo lên, nhìn vào vết thương hơi đen, còn có đường chỉ màu đỏ không ngừng lan ra kia, trong lòng hắn lo lắng.

- Các ngươi đừng bàn tán gieo rắc khủng hoảng, muốn vào ngục giam ở mấy ngày sao?

Trình Mâu đen mặt đi đến. Những dân chúng lắm mồm lập tức sợ hãi, ngại ngùng nói những lời bảo đảm.

- Phó vệ trưởng, bọn ta không nói, không nói nữa...

- Bọn ta cũng chỉ là nghe người khác nói, không phải cố ý, đừng bắt bọn tôi.

- Đúng vậy, đều là nghe A Ngưu nói.

....

Khuôn mặt nghiêm túc của Trình Mâu nói:

- Nếu như còn có lần sau, phạt một trăm đồng, tạm giam trong ngục một tháng.

- Vâng vâng, cam đoan sẽ không nói nữa.

Dân chúng dùng sức gật đầu.

Trình Mâu trầm giọng lên tiếng:

- Nếu như các ngươi không tin Thành chủ đại nhân có thể chống đỡ thuỷ triều Hư Quỷ, vậy thì bây giờ liền có thể tiễn các người đi khỏi.

Mấy tên dân chúng trong thành hoảng hốt hô lên:

- Không không không, bọn ta không đi, nếu như ngay cả Thành chủ đại nhân cũng không thể ngăn cản thuỷ triều Hư Quỷ, vậy thì sẽ không có ai có thể ngăn cản được.

- Nếu như các ngươi đã nghĩ như thế, vậy thù sao vân còn bàn luận gieo rắc khủng hoảng?

Trình Mâu tức giận nói.

- Bọn ta chỉ là lo lắng, đây là bản năng.

Có người ngượng ngùng nói.

Khoé miệng Trình Mâu giật giật, trong lòng bất lực.

Khuôn mặt của hắn nghiêm túc nói:

- Được rồi, nhớ kỹ, những lời này không được nói bên ngoài nữa.

- Vâng, bọn ta biết rồi.

Các dân chúng dùng sức gật đầu.

………….

Kha Đa Lạp nuốt ngụm nước bọt, nghiêng đầu nhìn về phía Mậu Đạt, lo lắng nói:

- Đội trưởng, thuỷy triều Hư Quỷ này nghe thì hình như rất nguy hiểm...

- Không phải ngươi đã từng gặp Hư Quỷ rồi hay sao?

Mậu Đạt trừng mắt liếc qua người theo dõi, tức giận nói:

- Có nguy hiểm không mà ngươi cũng không biết?

Kha Đa Lạp rụt cổ lại, ngượng ngùng nói:

- Rất nguy hiểm đó, ngày hôm đó có rất nhiều người chết ở trên đảo...

Hắn nhớ lại lúc ở trên đảo Ngọc kia, thi thể ở khắp mọi nơi, bây giờ nhớ lại còn dựng cả tóc gáy.

- Ngươi chỉ có chút tiền đồ này.

Kha Đa Lạp nhếch mép, buồn bực không tiếp lời.

Đại Tề có chút hả hê mà cười cười, khoé mắt chú ý đến vị trí ra vào của chợ đầu mối, có một bóng dáng quen thuộc ôm túi giấy đi ra.

Hắn vội vã vỗ vào vai của đội trưởng, giọng gấp gáp nói:

- Đội trưởng, là công chúa của vương quốc Hải Đinh kia!

- Ở đâu?

Mậu Đạt mừng rỡ, vội vàng nghiêng đầu nhìn theo phương hướng ngón tay của Đại Tề đang chỉ.

Bạch Sương vừa mới đi ra khỏi chợ đầu mối, trong ngực còn ôm theo hai túi giấy lớn, bên trong đựng hoa quả và bánh quy thích ăn.

- Thật là dài~~~

Cô nhìn vào hàng ngũ dài kia, trong lòng cảm thấy may mắn vì bản thân đã đến sớm.

- Ừm?

Bạch Sương nheo mắt lại, cũng nhìn thấy ba người Mậu Đạt ở trong hàng ngũ.

- Thật là chán ghét, ở đây mà cũng có thể nhìn thấy.

Cô bĩu môi, không thèm nhìn qua mà đi về hướng khu Trung Ương.

- Đi, ngăn cô ấy lại!

Ánh mắt của Mâu Đạt lập loè, dứt khoát rời khỏi hàng ngũ, nhanh chóng bước đến chỗ cô gái tóc tím. Kha Đa Lạp ngạc nhiên nói:

- Lạp Lạp, khó khăn lắm mới xếp hàng được đến đây, cũng sắp đi vào rồi!!

Hắn nhìn qua hình bóng của đội trưởng, rồi lại nhìn về lối vào chợ đầu mối ở cách mình chưa đến năm mét.

- Thật là phiền phức.

Kha Đa Lạp khẽ cắn môi, tức giận lại phiền muộn, cuối cùng xoay người đuổi theo đội trưởng.

- Cô gái kia, đứng lại!!

Mậu Đạt hô một tiếng, hai ba bước vượt qua cô gái tóc tím, ngăn chặn ở trước mặt nàng.

- Có chuyện gì sao?

Đôi mắt xinh đẹp của Bạch Sương hiện lên sương giá, lạnh lùng nhìn vào Mậu Đạt.

Mậu Đạt cũng không để tâm đến những lời nói lạnh lùng của cô gái tóc tím, nhếch miệng hỏi:

- Có hứng thú nói chuyện hợp tác không?

Đạp đạp đạp...

Kha Đa Lạp đuổi theo, bao quanh cô gái tóc tím.

- Nói chuyện hợp tác?

Đôi mắt vàng tím xinh đẹp của Bạch Sương loé sáng.

Cô ôm chặt túi giấy ở trong ngực, giả vờ cảm thấy hứng thú hỏi:

- Hợp tác gì?

Mậu Đạt thấp giọng hỏi:

- Ta xác định trước một chút, ngươi thật sự là công chúa của Vương quốc Hải Đinh?

- Đương nhiên.

Bạch Sương kiêu ngạo hất cằm lên.

Mậu Đạt bĩu môi, trầm giọng nói:

- Có phải hay không cũng không quan trọng, nói tóm lại, ngươi không phải là người của thành Huyền Vũ.

- Vậy thì lại thế nào?

Bạch Sương liếc nhìn qua Mậu Đạt.

- Vậy thì có thể hợp tác rồi.

Mậu Đạt khoanh hai tay ở trước ngực.

Hắn thấp giọng nói:

- Ta có một cách để kiếm được nhiều của cải, có hứng thú tham gia chung hay không?

Trong lòng Bạch Sương khẽ động, tò mò hỏi:

- Cách gì?

- Rất đơn giản, chúng ta mua đi bán lại hàng hoá, tăng giá những thứ tốt ở nơi này bán cho Vương quốc...

Mậu Đạt đè thấp giọng, nói với cô gái tóc tím về kế hoạch ‘Người mua và người bán’.

Bạn cần đăng nhập để bình luận