Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2348: Giao Dịch Bia Đá.

Bạch Sương nhìn quanh khu Trung Ương, chắt lưỡi nói:

- Ta mới rời đi không được bao lâu mà nơi này lại trở nên đẹp hơn nữa rồi.

Mai Đặc bĩu môi, nhỏ giọng nói:

- Ta thấy cũng bình thường thôi mà, còn không đẹp bằng vương cung của chúng ta đâu.

Bạch Sương chớp mắt, hoang mang hỏi:

- Nhị ca, ngươi nói nghiêm túc sao?

-...

Mai Đặc im lặng không nói nữa.

- Cộp cộp cộp ~~~

Hai người đi ra thang cuốn, trước mặt chính là cung điện nguy nga lộng lẫy.

Mai Đặc dừng bước, trong lòng đột nhiên khẩn trương, không khỏi đi chậm hơn một bước so với em gái.

Hai người đi vào chính sảnh, nhìn thấy sáu tấm bia đá và nhóm người Mục Lương.

- Tới rồi à.

Mục Lương ôn hòa mở miệng.

- Mục Lương, chị Thấm Di, đã lâu không gặp.

Bạch Sương ngọt ngào chào hỏi.

Mai Đặc hành lễ đúng mực:

- Mục Lương các hạ.

Mục Lương khẽ gật đầu, ra hiệu mọi người ngồi xuống sô pha:

- Ừm, ngồi đi.

- Cám ơn.

Bạch Sương nhoẻn miệng cười, ánh mắt của cô bị hấp dẫn bởi sáu tấm bia đá khổng lồ, chợt dừng bước, nghi ngờ quan sát bia đá.

Mục Lương và Nguyệt Thấm Di liếc nhìn nhau, hai người đều không nói gì.

Bạch Sương không khỏi hỏi:

- Mục Lương, những tấm bia đá này ở đâu ra thế?

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu:

- Có người bán mấy tấm bia đá này ở Trân Bảo Lâu, ta cảm thấy nội dung khắc trên đó rất thú vị cho nên mua lại.

Mai Đặc vội vàng hỏi:

- Người bán là ai vậy?

Mục Lương hời hợt đáp:

- Hình như tên là Lai Vu.

- Quả nhiên là cô ta!

Bạch Sương và Mai Đặc đồng thời kinh ngạc thốt lên.

- Thế nào, cô ta là người quen của các ngươi à?

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Di lấp lóe.

Mai Đặc nghiêm túc giải thích:

- Đương nhiên, cô ta là một đạo tặc, cách đây không lâu nhóm của cô ta đã đào khu mộ của lão tổ sơ đại chúng ta và đánh cắp toàn bộ đồ vật bên trong.

- Sáu tấm bia đá này chính là lấy từ trong huyệt mộ của lão tổ.

Bạch Sương nghiêm mặt nói.

Cô nhớ kỹ phía sau quan tài của lão tổ sơ đại có sáu cái hố, căn cứ lời nói của Phất Thất thì đã chứng thực được trong huyệt mộ có sáu tấm bia đá.

Nguyệt Thấm Di thanh thúy hỏi:

- Lão tổ sơ đại của các ngươi tên là Hải Đinh?

Bạch Sương ngạc nhiên hỏi:

- Đúng rồi, làm sao mà ngươi biết được?

Tên của lão tổ sơ đại chỉ được ghi lại ở trong gia phả vương thất Hải Đinh, nếu không phải cha cô nói thì thiếu nữ còn không biết lão tổ sơ đại gọi là gì đâu.

- Trên tấm bia đá viết như vậy.

Nguyệt Thấm Di nâng cằm hướng về phía bia đá.

Bạch Sương cả kinh nói:

- A, Đại Pháp Sư Nguyệt Di xem hiểu chữ viết trên tấm bia đá sao?

Nguyệt Thấm Di gật đầu một cái:

- Đương nhiên, những thứ này đều là văn tự cổ đại, xuất xứ từ đại lục cũ.

- Xuất xứ từ đại lục cũ?

Mai Đặc và Bạch Sương nghe được lời này đều sửng sốt.

Bạch Sương vội hỏi:

- Vậy trên bia đá viết những gì?

Mục Lương nhàn nhạt mở miệng:

- Cuộc đời của lão tổ các ngươi có một ít bí mật không kể với ai.

Mai Đặc nghe vậy lập tức nổi giận chất vấn:

- Đó là bí mật của vương thất Hải Đinh chúng ta, sao các ngươi có thể tùy tiện xem chứ?

Mục Lương lạnh nhạt nhìn đối phương, hỏi ngược lại:

- Bia đá là do ta mua về, nghĩa là nó thuộc về ta, vì sao ta không thể xem?

- Đây là đồ đạc thuộc về chúng ta vương thất Hải Đinh!

Mai Đặc lạnh giọng mở miệng.

- Thật sao?

Mục Lương vươn tay nhẹ nhàng bóp một cái, sáu tấm bia đá lập tức biến thành bột mịn trong nháy mắt.

- Phanh ~~~

Mai Đặc và Bạch Sương sững sờ.

Mục Lương khẽ vung tay lên, bột mịn tức khắc biến trở lại thành bia đá, thoạt nhìn y hệt như lúc trước, không hề có chút sứt mẻ, nhìn Mai Đặc, miệng cười nhưng ánh mắt lạnh như băng, hỏi:

- Ngươi mới vừa nói cái gì?

- Không có, ta không nói gì cả!

Mai Đặc lập tức phủ nhận.

Hắn rất sợ chọc giận Mục Lương, như vậy sáu tấm bia đá vĩnh viễn biến thành bột mịn, vậy lần này bọn hắn đi một chuyến tay không.

Trong mắt Mục Lương lóe lên một tia lạnh lẽo, bình tĩnh nói:

- Nếu Mai Đặc các hạ thích những tấm bia đá này thì có thể bỏ tinh thạch ma thú mua về.

Anh vốn dĩ không muốn bẫy người khác, nhưng Mai Đặc lại tự đưa tới cửa, không lừa gạt một phen thì thật là xin lỗi đối phương lặn lội đường xá xa xôi tới đây.

- Có thể.

Mai Đặc nghe thế thì hai mắt lập tức sáng ngời.

Mục Lương bình thản nói:

- Mỗi tấm bia đá có giá là một viên tinh thạch ma thú cấp 8, ở đây có tổng cộng sáu tấm bia, vị chi là sáu viên tinh thạch ma thú cấp 8.

- Cái gì? Sao lại mắc như vậy chứ?

Mai Đặc không khỏi cất cao giọng.

- Đây đã là giá ưu đãi rồi.

Nguyệt Thấm Di nói xong nhìn về phía Bạch Sương.

Mục Lương bình thản nói:

- Chúng ta còn có thể miễn phí phiên dịch văn tự cổ đại trên bia đá giúp các ngươi.

Mai Đặc nghe vậy tinh thần chấn động vô cùng, sau khi âm thầm cân nhắc lợi và, cuối cùng cắn răng đáp ứng.

Bọn hắn đã tìm được người biết phiên dịch chữ cổ ở vương quốc Hải Đinh, nếu như những gì Mục Lương nói là sự thật, như vậy vụ giao dịch này không tính là quá thua thiệt… đúng không?

Hắn cầm túi da thú và lấy ra sáu viên tinh thạch ma thú cấp 8 đưa cho Mục Lương.

Mục Lương nhìn thoáng qua rồi thu hồi tinh thạch ma thú, quay đầu nhìn về phía Nguyệt Thấm Di.

- Ta chỉ đọc một lần thôi, các ngươi nghe cho kỹ.

Nguyệt Thấm Di ưu nhã nói.

- Được.

Bạch Sương và Mai Đặc vội vã tập trung tinh thần.

Nguyệt Thấm Di khoanh hai tay trước người, thuật lại nội dung trên sáu tấm bia đá.

Bạch Sương và Mai Đặc nghe xong không khỏi trầm mặc một hồi lâu, vẻ mặt ai nấy đều là không tin được và khiếp sợ, thậm chí còn nghi ngờ lỗ tai mình có vấn đề.

- Tại sao lại như vậy chứ?

Sắc mặt của Bạch Sương trắng bệch, cơ thể lung lay muốn ngã.

Nguyệt Thấm Di ưu nhã nói:

- Lão tổ của lão tổ các ngươi.... Không đúng, nói đúng hơn thì Ác Cơ Tử cũng là lão tổ của các ngươi.

- Chuyện này không thể là sự thật được!

Bạch Sương há miệng phản bác.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Đây là sự thật, chúng ta cũng nhận được tin tức tương tự từ chính miệng lũ Hư Quỷ.

- Lão tổ của lão tổ là tội nhân của đại lục cũ.

Mai Đặc nhẹ giọng lẩm bẩm.

Mục Lương không nói gì, mọi việc ngọn nguồn đều là do Ác Cơ Tử và Thiên Hư Giáo.

Con ngươi của Bạch Sương run rẩy, trong đầu hiện ra hình ảnh mọi người chống chọi thủy triều Hư Quỷ ở Sơn Hải Quan, lũ Hư Quỷ kia đều tồn tại để giết chóc.

Cô có chút không tiếp thu được, cắn môi dưới im lặng hồi lâu mới chậm rãi nói:

- Đó là do lão tổ phạm sai, hiện tại không có liên quan tới chúng ta.

- Có lẽ vậy.

Nguyệt Thấm Di nhún vai nói.

- Bộp bộp ~~~

Mục Lương phủi tay, nhàn nhạt nói:

- Được rồi, giao dịch đã hoàn thành, ta sẽ sai người mang những tấm bia đá này đến bến tàu giúp các ngươi.

Bạch Sương nhìn về phía Mai Đặc, hai người lại rơi vào trầm mặc.

Mục Lương không có đuổi bọn hắn đi, xoay người trở về thư phòng, anh đã nhớ kỹ nội dung trên tấm bia đá, có lẽ sau này sẽ phải dùng đến.

Bạn cần đăng nhập để bình luận