Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1950: Hoan Nghênh Mọi Người Trở Về



Lại qua vài chục phút, mọi người mới nhìn thấy tán cây khổng lồ ở phía trước.

Trà Thụ Sinh Mệnh quá lớn, nhìn từ xa thì tán cây khổng lồ giống như là một tầng trời khác, lớn đến mức nhìn quanh một vòng vẫn không thấy được rìa của nó.

Bối Nhĩ Liên nói với giọng khô khốc:

- Thánh Thụ cũng tiến hoá phải không?

- Đúng nha, cũng đã lên Thánh Giai rồi.

Hi Bối Kỳ gật đầu một cái.

-...

Mấy vị trưởng Ốc Đảo lão yên lặng, Trà Thụ Sinh Mệnh và Rùa Đen đều Thánh Giai, vậy Mục Lương thì sao?

Bây giờ, nếu thành Huyền Vũ lại đối mặt Trăng Máu, thủy triều Hư Quỷ thì chắc chắn có thể ứng phó dễ dàng.

Hơn mười phút sau, đám người đến gần khu Trung Ương, Ong Thợ giảm độ cao phi hành, bay quanh một vòng để tiến vào trong tường vây.

- Khu Trung Ương cũng thay đổi rất nhiều.

Tứ Trưởng Lão giật mình nói.

Hi Bối Kỳ mềm mại trả lời:

- Thánh Thụ quá lớn, chỉ có thể nới rộng Trung Ương, nhưng bố cục bên trong vẫn như trước thôi, không có biến hóa quá lớn.

Cô nhảy xuống Ong Thợ, dẫn các trưởng lão đi tới Thang Vận Chuyển.

Mấy vị trưởng lão ngắm nhìn bốn phía, chỉ có Thang Vận Chuyển là còn cảm thấy quen thuộc.

- Ông ~~~

Thang Vận Chuyển dừng lại ở tầng tám, cô gái Ma Cà Rồng dẫn bốn người đi vào cung điện.

Hi Bối Kỳ nhìn tiểu hầu gái đang đi tới, hỏi thăm:

- Tiểu Lan, thành chủ đại nhân có ở trong thư phòng không?

Vệ Ấu Lan gật đầu đáp:

- Có, ngài ấy đang chờ mọi người đấy.

- Vậy thì đi thư phòng thôi.

Hi Bối Kỳ ngây thơ nói.

- Ừ.

Ánh mắt của Bối Nhĩ Liên lóe lên, đi theo cô gái Ma Cà Rồng tới thư phòng.

Hi Bối Kỳ đi tới trước thư phòng rồi giơ tay gõ cửa.

- Cộc cộc cộc ~~~

Cô nói với giọng ngọt ngào:

- Mục Lương, ta mang các trưởng lão Ốc Đảo đến rồi.

- Vào đi.

Trong thư phòng truyền ra giọng nói bình tĩnh của anh.

- Cọt kẹt ~~~

Sau khi được cho phép, lúc này Hi Bối Kỳ mới đẩy cửa mà vào, Bối Nhĩ Liên và ba trưởng lão còn lại cũng có chút thấp thỏm tiến vào trong.

Sau bàn làm việc, đôi mắt đen thâm thúy của Mục Lương nâng lên, bình tĩnh nhìn bốn vị trưởng lão.

- Hoan nghênh mọi người trở về.

…………..

Đôi môi đỏ mọng của Bối Nhĩ Liên khẽ nhếch, nhẹ giọng nói:

- Mục Lương, đã lâu không gặp.

Mục Lương mỉm cười, ra hiệu ghế ngồi trước bàn làm việc, nói:

- Tất cả ngồi đi.

Bối Nhĩ Liên và những người khác lần lượt ngồi xuống, không hẹn mà cùng quan sát anh.

Trong lòng Đại trưởng lão khiếp sợ không thôi, lõa hoàn toàn nhìn không thấu Mục Lương hiện giờ, cảm giác giống như là đang đối mặt với thần minh, khiến người ta sinh ra sự kính nể.

Mục Lương thuận miệng hỏi:.

- Lần này ra ngoài có gặp được chuyện gì thú vị không?

- Không có chuyện gì thú vị cả.

Bối Nhĩ Liên lắc đầu đáp.

Mục Lương mỉm cười, nhàn nhạt nói:.

- Vậy thì mỗi ngày bay trên không trung rất buồn chán.

Bà nhẹ giọng nói:.

- Không đến nỗi nào, chúng ta chơi bài để giết thời gian.

- Ừm, như thế khá tốt.

Biểu cảm trong đôi mắt Mục Lương bình tĩnh như nước.

Hi Bối Kỳ chớp mắt, hết nhìn Mục Lương rồi lại quay đầu nhìn Bối Nhĩ Liên, không hiểu sao cô cảm giác hai người này nói chuyện phiếm gượng gạo thế nào ấy.

Đại trưởng lão nói với giọng khàn khàn:

- Mục Lương các hạ, chúng ta tìm được 235 đứa bé có linh tính, bọn họ vẫn còn ở Thiên Cức Quan.

Mục Lương bình thản nói:

- Ừm, sẽ có người sắp xếp cho chúng.

Sau lần cải tạo lưng rùa thứ bảy, Học Viện Ma Pháp vẫn ở trong Chủ Thành như cũ nhưng diện tích đã lớn hơn gấp đôi, có thể chứa nhiều học sinh hơn.

- Lần này chúng ta còn chiêu mộ hơn sáu ngàn công nhân...

Đại trưởng lão nói với giọng đều đều, tiếp tục báo cáo thu hoạch của chuyến đi lần này.

Mục Lương rũ mắt lắng nghe, biểu cảm trên mặt không thay đổi.

Nửa giờ sau, bốn vị trưởng lão Ốc Đảo mới kết thúc báo cáo.

- Ừm, ta biết rồi.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Bối Nhĩ Liên hỏi với giọng nói mát lạnh:

- Tiếp theo còn cần chúng ta làm cái gì nữa không?

Mục Lương bình thản đáp:

- Tạm thời không cần các ngươi đi ra ngoài, thành Huyền Vũ sẽ thành lập vương quốc, cần các ngươi lưu lại để hỗ trợ.

- Thành lập vương quốc?

Đôi mắt đẹp của Bối Nhĩ Liên hơi trợn to.

- Ừm, ta sẽ thành lập vương quốc Huyền Vũ ở nơi này.

Mục Lương lên tiếng.

Cổ họng của Bối Nhĩ Liên nhấp nhô, hỏi:

- Ta nghe tiểu thư Phi Nhan nói, người của đại lục cũ có thể tới đại lục mới?

Mục Lương gật đầu một cái, bình tĩnh trả lời:

- Đúng vậy, nhưng mỗi lần đều phải giao nộp phí qua cửa và làm giấy thông hành.

Đôi mắt của Bối Nhĩ Liên sáng lên:

- Nếu là như vậy, người của đại lục cũ đều có thể tới sinh sống ở đại lục mới rồi.

Mục Lương cười nhạt một tiếng, nói:

- Nếu như bọn họ muốn thì chuyện này không phải là không được.

- Được như vậy thì ta sẽ ở lại thành Huyền Vũ.

Bối Nhĩ Liên nói với cảm xúc chân thành.

Dưới cái nhìn của bà, thành Huyền Vũ bây giờ hoặc vương quốc Huyền Vũ sau này sẽ là sợi dây ràng buộc hai mảnh đại lục, có thể mang đến sinh cơ mới cho cố hương đại lục cũ.

Mục Lương suy nghĩ một chút rồi đưa ra lời đề nghị:

- Bây giờ, còn có hai tòa Vệ Thành không có người quản lý, nếu ngươi cảm thấy hứng thú thì có thể thử ứng tuyển làm người quản lý Vệ Thành.

- Ta sẽ cân nhắc chuyện này.

Bối Nhĩ Liên như suy nghĩ gì đó rồi lên tiếng.

Mục Lương bình thản nói:

- Các ngươi cũng mệt mỏi rồi, đi nghỉ ngơi trước đi.

- Ừm, được.

Bốn vị trưởng lão lục tục đứng lên.

Bối Nhĩ Liên đang rời đi chợt khựng lại, bà đột nhiên quay đầu hỏi:

- Mục Lương, ngươi bây giờ là cao thủ Thánh Giai sao?

- Hình như là vậy.

Mục Lương mỉm cười.

Sau khi Rùa Đen và Trà Thụ Sinh Mệnh tiến hóa đến cấp 12 thì anh vẫn chưa so chiêu với người khác, cho nên không có nhận thức quá rõ ràng về thực lực của mình.

- Chúc mừng.

Trong lòng Bối Nhĩ Liên chấn động cực kỳ, bà âm thầm khiếp sợ, hít một hơi thật sâu rồi xoay người rời đi thư phòng.

Bốn vị trưởng lão vừa rời đi thì thư phòng an tĩnh trở lại.

- Ta cũng đi làm việc đây.

Hi Bối Kỳ chớp chớp đôi mắt màu vàng óng, đứng dậy chuẩn bị rời đi.

- Chờ một chút.

Mục Lương lên tiếng ngăn lại.

Ánh mắt của Hi Bối Kỳ có chút lấp lóe, thanh thúy hỏi:

- Còn có chuyện gì sao?

Sau khi hút máu của Mục Lương, càng ngày cô càng có nhiều suy nghĩ khác đối với anh, hút máu càng nhiều thì lại càng không dám nhìn thẳng Mục Lương, nếu không thì sẽ không nén được nỗi nhớ nhung, vấn vương.

Mục Lương hỏi:

- Ngươi hấp thu hết giọt máu lần trước chưa?

Hi Bối Kỳ lắc đầu, nhỏ giọng đáp:

- Chưa đâu, chắc phải chờ thêm một khoảng thời gian nữa.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ừm, khi nào hấp thu hoàn toàn thì nói cho ta biết.

- Vâng.

Hi Bối Kỳ ngoan ngoãn gật đầu.

Mục Lương mỉm cười nói:

- Ngươi đi làm việc đi, ta cũng muốn đến Sơn Hải Quan một chuyến.

- À, được.

Hi Bối Kỳ len lén liếc nhìn anh rồi đỏ mặt xoay người rời đi thư phòng.

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, xem ra bệnh đỏ mặt của cô gái Ma Cà Rồng vẫn chưa khỏi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận