Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2324: Hư Tộc Tụ Họp.

Vua Hư Quỷ vùi đầu đi đường, chỉ còn hai ngày là đến buổi tụ họp, nếu như đến muộn thì sẽ bị mấy tên Vua Hư Quỷ khác cười nhạo, nó lẩm bẩm với sắc mặt khó coi:

- Đáng chết, với dáng vẻ như bây giờ, bị bọn hắn thấy được thì ta cũng sẽ bị coi thường thôi.

Nhóm Vua Hư Quỷ không quá hoà thuận cho lắm, ngược lại là thường xuyên khiêu khích và đánh đấm, nếu không phải bên trên bọn nó còn có Hư Quỷ Hoàng, có lẽ lúc này bọn nó đã vung tay chém giết nhau từ lâu rồi.

Thời gian trôi qua, Mộc Phân Thân nhíu mày, không khỏi suy đoán rốt cuộc Vua Hư Quỷ muốn đi đâu.

Có mấy lần hắn muốn chặn đường Vua Hư Quỷ nhưng cuối cùng vẫn là lại, không thể bởi vì tham việc nhỏ mà bỏ việc lớn.

Thời gian lại trôi qua lần nữa, một ngày nhanh chóng đi qua.

Khi đến ngày thứ hai thì tốc độ bay của Vua Hư Quỷ đã chậm lại, nó đáp xuống mặt đất nghỉ ngơi một hồi rồi mới tiếp tục cất cánh lên đường.

Phân Thân của Mục Lương vẫn không nhanh không chậm theo sau, so sánh với Vua Hư Quỷ thì hắn tiêu hao rất ít năng lượng phi hành, bay liên tục ba tới bốn ngày hoàn toàn không thành vấn đề.

Khi bầu trời gần tối đen thì Vua Hư Quỷ mới dừng lại trước Thập Vạn Đại Sơn.

Phía trước là những dãy núi lớn trải dài liên miên, mỗi ngọn núi đều trụi lủi, không có lấy một bụi cây xanh, phóng tầm mắt ra xa chỉ có thể thấy một màu nâu đen.

Vua Hư Quỷ quay đầu nhìn phía sau lưng, nó cảnh giác nhìn xung quanh, sau khi xác định không có ai theo dõi thì mới tiếp tục bay sâu vào trong dãy núi.

Sau khi Vua Hư Quỷ rời đi không lâu thì Mộc Phân Thân xuất hiện đúng vị trí đối phương từng đứng.

- Chạy nhanh thật.

Mộc Phân Thân nhàn nhạt nói một câu, tiếp tục đuổi theo.

Vua Hư Quỷ bay lượn bên trong quần sơn, dựa vào khí tức đặc trưng của Hư Tộc để tìm kiếm địa điểm tụ hội.

- Hơi thở này… Xem ra Hư Cửu Vương và Hư Lục Vương đã tới rồi.

Hư Bát Vương lẩm bẩm, sắc mặt vẫn khó coi như trước.

Nó và hai tên Vua Hư Quỷ này không thân, thậm chí có thể nói là quan hệ thù địch, chỉ cần chạm mặt là lập tức thấy ngứa mắt.

Hư Bát Vương trầm ngâm chốc lát, cuối cùng vẫn cắn răng tiếp tục đi tới, cuối cùng dừng lại ở nơi giao giới bốn tòa núi lớn.

Nó lại ngắm nhìn bốn phía lần nữa, xác định không có phát hiện dị thường thì mới tiến vào dưới lòng đất.

Hư Bát Vương nhanh chóng lặn xuống bên dưới, chỉ trong chốc lát sau đã tiến vào không gian dưới lòng đất cách mặt đất ba ngàn mét.

Vừa tiến vào không gian dưới lòng đất không gian, khí tức Hư Quỷ nồng nặc lập tức ập vào mặt Hư Bát Vương, nó hít một hơi thật sâu, thoải mái đến mức phát ra một tiếng rên rỉ, vết thương trên người khôi phục nhanh hơn nhiều.

- Kiệt kiệt kiệt, Hư Bát Vương, sao ngươi lại tới đây với dáng vẻ chật vật như vậy hả?

Tiếng cười quái dị vang lên, một bóng dáng xuất hiện ở trước mặt Hư Bát Vương.

- Hư Cửu Vương, đã lâu không gặp.

Hư Bát Vương co giật khóe miệng, không có trả lời vấn đề của nó.

- Kiệt kiệt kiệt, thật thảm hại, tại sao ngươi lại biến nhỏ như vậy, thực lực lại còn sụt giảm không ít?

Một giọng nói khác vang lên.

Hư Lục Vương xuất hiện, hình thể nhỏ hơn Hư Cửu Vương một vòng, dáng dấp lại rất tương tự.

Nó quan sát Hư Bát Vương với ánh mắt bất thiện, thực lực hiện tại của nó mạnh hơn đối phương nhiều.

Hư Bát Vương cố nén lửa giận trong lòng, đáp đúng sự thật:

- Ta gặp một tên Huyết Thực có thực lực rất mạnh, đánh không thắng hắn ta.

Thực lực hiện tại của nó quá yếu, không dám chọc giận hai tên Vua Hư Quỷ trước mắt, ngỗ nghịch chỉ khiến bản thân thua thiệt.

Hư Lục Vương nói với giọng điệu buồn rười rượi:

- Thật vô dụng, bị một tên Huyết Thực đánh thành dáng vẻ như vậy, nếu để đại nhân biết được thì ngươi sẽ rất thảm.

- Hừ, nếu ngươi đối đầu với hắn thì cũng sẽ không thắng được.

Hư Bát Vương tức giận nói.

- Kiệt kiệt kiệt, vậy thì chưa chắc đâu.

Hư Lục Vương nở nụ cười lạnh lùng.

Hư Cửu Vương giễu cợt một câu:

- Đừng viện cớ nữa, là do bản thân ngươi quá yếu, Huyết Thực chung quy cũng chỉ là Huyết Thực thôi.

……..

Bên ngoài cung điện khu Trung Ương.

Mễ Nặc ngồi trên mặt đất, hai tay chống cằm nhìn lên Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ, ngẩng đầu lẩm bẩm:

- không phải Mục Lương nói hôm nay sẽ trở về sao, tại sao bây giờ còn không thấy nữa?

Nguyệt Thấm Lan đi ra cung điện, ưu nhã nói:

- Hắn bảo hôm nay trở về nhưng không có nói là giờ nào, ngươi không cần ngồi chờ ở đây cả ngày đâu.

Mễ Nặc ngây thơ nói:

- Không sao, hôm nay ta rất rảnh rỗi, không có gì làm nên ngồi chờ một chút thôi.

- Nhớ hắn tới vậy sao?

Nguyệt Thấm Lan ngồi xuống bên cạnh cô gái tai thỏ.

- Làm gì có!

Mễ Nặc có chút chột dạ nhìn khắp nơi, khuôn mặt xinh đẹp hơi ửng hồng.

- Thật sao?

Nguyệt Thấm Lan cười tươi như hoa hỏi.

- Ta... Có nhớ một chút xíu.

Mễ Nặc há miệng, cuối cùng đỏ mặt đáp.

Đáy mắt của Nguyệt Thấm Lan hiện ra ý cười, ưu nhã nói:

- Chuyện này không có gì phải xấu hổ, tất cả mọi người đều nhớ Mục Lương.

- Chị Thấm Lan cũng nhớ Mục Lương sao?

Đôi mắt màu xanh lam của Mễ Nặc trừng lớn, đôi tai thỏ xù lông trên đỉnh đầu quơ quơ.

- Ừm, giống như ngươi vậy, chỉ nhớ một chút thôi.

Nguyệt Thấm Lan vươn tay so một đoạn nhỏ giữa ngón trỏ và ngón cái.

- Hì hì, ta không tin đâu, nhất định là mẹ cực kỳ nhớ Mục Lương.

Một tiếng cười trêu chọc vang lên, Nguyệt Phi Nhan tựa vào cửa cung điện hô to.

Nguyệt Thấm Lan quay đầu nhìn lại, tức giận nói:

- Ngươi còn chưa đi huấn luyện à?

- Lếu lều ~~~

Nguyệt Phi Nhan dí dỏm le lưỡi một cái rồi vội vàng mở cánh trên Khôi Giáp Chu Tước bay về phía căn cứ Không Quân.

- Hì hì ~~~

Đôi mắt đẹp của Mễ Nặc cong cong, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện ra hai lúm đồng tiền.

- Loẹt xoẹt ~~

Không gian chợt dao động một chút, Mục Lương ôm hông Ly Nguyệt trở lại trước cửa cung điện, anh mỉm cười, ôn hòa hỏi:

- Mọi người cười vui vẻ như thế, có chuyện gì tốt phát sinh à?

- Chúng ta đã về rồi đây.

Ly Nguyệt dịu dàng lên tiếng.

- Mục Lương!

Đôi mắt đẹp của Mễ Nặc sáng lên, vội vàng đứng dậy chạy về phía hắn.

- Nhớ ta không?

Mục Lương vươn tay xoa đầu cô gái tai thỏ.

Mễ Nặc vùi mặt vào lòng anh, hai tay ôm eo anh, thành thật nói:

- Ừ ừ, ta rất nhớ ngươi.

Nguyệt Thấm Lan hơi nhướng mày, mới vừa rồi cô nàng còn ngại ngùng không thừa nhận, hiện tại lá gan lại lớn như thế, xem ra cô gái tai thỏ đã trưởng thành rất nhiều.

- Ngoan.

Mục Lương khẽ cười một tiếng.

Nguyệt Thấm Lan dịu dàng hỏi:

- Lần này ra ngoài có thu hoạch được gì không?

- Có.

Ly Nguyệt vươn tay, Thú Kim Lưu Bốn Tai xinh xắn xuất hiện ở lòng bàn tay, nó nghiêng đầu quan sát đám người Nguyệt Thấm Lan.

- Oa, thật là đáng yêu ~~~

Đôi mắt màu lam của Mễ Nặc lập tức sáng ngời, tai thỏ dựng đứng.

- Anh anh ~~~

Thú Kim Lưu Bốn Tai quơ quơ lỗ tai, quả cầu lông trên lỗ tai lay động theo.

- Đây là loại ma thú gì vậy?

Mễ Nặc chớp mắt tò mò nhìn Tiểu Lục.

- Thú Kim Lưu Bốn Tai, thú cưng mới.

Mục Lương ôn hòa trả lời.

- Ta ôm nó được không?

Mễ Nặc vươn tay về phía nó.

Tiểu Lục quay đầu nhìn Mục Lương, thấy chủ nhân không có từ chối, vì vậy cũng không có chống lại, để cô gái tai thỏ ôm vào lòng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận