Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2784: Hoa Vạn Gai Tham Chiến.

Cô gái Ma Cà Rồng đã là cường giả cấp 8, tay cầm trường kiếm linh khí cao cấp Siêu Phẩm, chân còn mang giày linh khí có thể gia tăng tốc độ gấp tám lần, lúc này chiến đấu với Hư Quỷ cấp 8 rất nhẹ nhàng.

- Ta cũng chưa ăn sáng nha.

Nguyệt Phi Nhan nói với giọng điệu u oán.

- Chờ giải quyết hết đám Hư Quỷ này rồi ăn sau.

Hi Bối Kỳ nổi giận đùng đùng, trong lòng rất phẫn nộ bởi vì Hư Quỷ làm cô lỡ mất bữa sáng.

Càng nghĩ càng tức giận, tốc độ công kích của cô càng thêm mạnh mẽ, đánh hai con Hư Quỷ cấp 8 liên tục bại lui, chỉ chốc lát sau hư khí trên người chúng nó đã giảm hơn phân nửa.

Nguyệt Phi Nhan phối hợp ăn ý với cô gái Ma Cà Rồng, ba con Hư Quỷ cấp 8 hoàn toàn không phải là đối thủ của hai người.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Tiếng rống giận của Hư Quỷ cấp 8 làm cho bầy Hư Quỷ càng thêm điên cuồng, chúng nó ồ ạt chen chúc lao tấn công biên giới Huyền Vũ như là không muốn sống nữa, dùng cơ thể đi ngăn chặn công kích của linh khí đại pháo.

Áp lực của đám người Thái Khả Khả và Tạp Nhi Y tăng lên gấp bội, từng mệnh lệnh liên tiếp được đưa ra, làm cho binh sĩ Không Quân chú ý trận hình, miễn cho thương vong quá lớn.

- Đông đông đông ~~~

Trống trận bị gõ vang, tiếng trống như là tiếng sấm sét đánh xuống, làm cho nhóm binh lính như là ăn phải thuốc kích thích, cũng khiến cho thế tiến công của bầy Hư Quỷ trở nên chậm chạp.

Trống trận vốn dĩ được chế tạo để dùng cho chiến tranh, có thể gia tăng sĩ khí của binh lính phe mình, đồng thời cắt giảm khí thế của phe địch.

- Đông đông đông ~~~

Cùng lúc đó, Chuông Huyền Vũ trong thành buôn bán Thiên Cức cũng bị gõ vang, tiếng chuông khuếch tán đến Vùng Nước Mặn làm cho thế tiến công bầy Hư Quỷ bị kìm hãm lần nữa.

Thái Khả Khả giận dữ gầm lên:

- Xông lên, giết chết lũ Hư Quỷ!

Cô gặm cắn một quả Tinh Thần, bổ sung tiêu hao trong cơ thể, sau đó cầm trường đao trong tay lao tới chém giết đám Hư Quỷ.

Đôi mắt màu đỏ ngòm của Hi Bối Kỳ hiện lên tia sáng lạnh lẽo, sát ý vô cùng vô tận, nói:

- Mục Lương không có ở đây, ta đã đồng ý hắn phải canh giữ vương quốc Huyền Vũ, chúng mày đừng hòng làm ta thất hứa!

- Đúng vậy, cho dù hôm nay ta có chết đói thì cũng phải giết sạch các ngươi!

Nguyệt Phi Nhan nghiến răng nghiến lợi nói.

- ...

Khóe mắt của Hi Bối Kỳ nhảy một cái, xem ra cô gái tóc đỏ vẫn còn nhớ thương bữa sáng.

- Loạt soạt, loạt soạt ~~~

Nguyệt Phi Nhan chợt khựng lại, quay đầu nhìn ra phía sau.

Ngay sau đó, mười đoạn dây leo giống như rắn khổng lồ lao ra từ Kênh Sương Mù trong đó, trên người tràn đầy từng cây gai sắc bén.

Mỗi một sợi dây leo đều thô to hơn mười hai mét, nhìn từ xa thật sự giống như mười con rắn khổng lồ, nhẹ nhàng kích sát từng mảng Hư Quỷ.

- Là Hoa Vạn Gai!

Đôi mắt màu đỏ của Nguyệt Phi Nhan sáng lên.

Cho dù là Hư Quỷ cấp 8 thì cũng không thoát khỏi công kích của Hoa Vạn Gai, bán kính của nó to hơn mười mét, xuyên thủng cơ thể của Hư Quỷ cấp 8.

Cơ thể Hư Quỷ cấp 8 như là bong bóng bị xì hơi, năng lượng trong cơ thể đều bị Hoa Vạn Gai hấp thu.

Sau năm phút, dây leo của Hoa Vạn Gai rút vào trong Kênh Sương Mù, thi thể của Hư Quỷ trôi nổi che kín một vùng mặt biển, vương quốc Huyền Vũ lại giành thắng lợi một lần nữa.

- Quét dọn chiến trường đi.

Nguyệt Phi Nhan mệt mỏi ra lệnh.

- Đi ăn sáng thôi.

Hi Bối Kỳ bỏ lại một câu rồi xoay người bay đến Thiên Cức Quan.

- Chờ ta một chút.

Nguyệt Phi Nhan hô một tiếng, vội vã đuổi theo.



Vương quốc Huyền Vũ.

Buổi tối, Nguyệt Phi Nhan lê cơ thể mệt mỏi trở về cung điện Khu Vực Trung Ương.

Ban ngày Thiên Cức Quan trải qua ba lượt Hư Quỷ tiến công, mãi cho đến khi bầu trời tối đen mới yên tĩnh lại, lúc này, cô gái tóc đỏ mới có thể trở về Khu Vực Trung Ương nghỉ ngơi một chút.

Hi Bối Kỳ thì lưu thủ ở Thiên Cức Quan, canh gác đề phòng Hư Quỷ thừa dịp đột kích lúc ban đêm.

Nguyệt Phi Nhan vừa đi vào cung điện đã ngửi được mùi thơm thức mũi tỏa ra từ phòng bếp.

- Rột rột ~~~

Bụng của cô kêu to vài tiếng, nghĩ tới hôm nay chỉ ăn bữa sáng qua loa lại phải chiến đấu liên tục, tâm trạng càng thêm buồn bực.

- Tiểu thư Phi Nhan đã trở về!

Ba Phù ngọt ngào chào hỏi.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi nói:

- Tới giờ ăn tối chưa, ta sắp chết đói tới nơi rồi!

Ba Phù lắc đầu, thanh thúy nói:

- Còn phải chờ thêm nửa giờ nữa, tiểu thư Phi Nhan có thể ăn chút trái cây và bánh ngọt lót dạ nha.

- Vậy mang chút bánh ngọt tới đây đi.

Nguyệt Phi Nhan ngồi trên ghế sô pha ở chính sảnh, Khôi Giáp Chu Tước trên người vẫn còn chưa cởi ra.

Thanh Vụ bước tới, quan tâm nói:

- Tiểu thư Phi Nhan, ta giúp ngươi thay Khôi Giáp Chu Tước nhé.

Nguyệt Phi Nhan xua tay từ chối:

- Không cần đâu, ta sợ tối nay bên Thiên Cức Quan cần ta đi qua lần nữa, đến lúc đó lại phải thay quần áo thì phiền phức lắm.

Lấy tần suất Hư Quỷ tới công kích vào ban ngày, e rằng tối nay sẽ còn có một hồi ác chiến, cô tình nguyện mặc khôi giáp khó chịu một hồi cũng không muốn lãng phí thời gian.

- Được rồi.

Thanh Vụ thu tay về, xoay người đi phòng giải khát bưng một bình trà tinh thần tới chính sảnh.

Cô ngoan ngoãn nói:

- Tiểu thư Phi Nhan uống chút trà tinh thần giải khát đi.

- Tốt.

Nguyệt Phi Nhan nhận lấy ly trà, hưởng thụ thời khắc thư giãn này.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiếng bước chân thanh thúy vang lên, Nguyệt Thấm Lan cất bước đi vào chính sảnh cung điện, phía sau là Ngải Lỵ Na và Ngôn Băng, ba người vừa vặn gặp nhau bên trong Thang Vận Chuyển.

Nguyệt Phi Nhan quay đầu nhìn lại, ngoan ngoãn chào hỏi một tiếng:

- Mẹ.

- Ừm, Thiên Cức Quan như thế nào rồi hả?

Nguyệt Thấm Lan quan tâm hỏi.

Nguyệt Phi Nhan mệt mỏi đáp:

- Không sao, Hư Quỷ tới đánh đều bị giải quyết rồi, Hi Bối Kỳ ở lại đó coi chừng.

- Mệt không?

Đôi mắt màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan hiện lên một tia đau lòng.

- Có một chút, nhưng mà sau khi uống trà tinh thần thì đã thoải mái hơn nhiều rồi.

Trên mặt của Nguyệt Phi Nhan toát ra nụ cười.

Nguyệt Thấm Lan ngồi xuống bên cạnh con gái, quan tâm hỏi:

- Ngươi có bị thương không?

- Không có, ta mạnh như vậy, sao có thể bị thương được chứ!

Nguyệt Phi Nhan hất cằm lên, lộ ra ánh mắt đừng xem thường cô.

Trong lòng Nguyệt Thấm Lan không khỏi vui mừng, cảm thấy con gái trưởng thành, biết chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu.

Cô dịu dàng nói:

- Nói ta nghe tình huống chi tiết đi.

Nguyệt Phi Nhan ngây thơ nói:

- Ừ ừ, thật ra cũng không có gì đặc biệt, chính là hôm nay số lượng Hư Quỷ tới tập kích rất nhiều, còn có mấy con Hư Quỷ cấp 8.

- Có lẽ sau này Hư Quỷ tới đây sẽ ngày càng nhiều.

Ngôn Băng nói với giọng điệu ngưng trọng.

- Ta không sợ, chúng nó tới bao nhiêu thì giết bấy nhiêu.

Nguyệt Phi Nhan giơ tay lên vỗ ngực một cái.
Bạn cần đăng nhập để bình luận