Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 781: Sào Huyệt Của Thú Phù Không.



Ny Cát Sa dừng lại bước chân, khuôn mặt cô nghiêm túc dặn dò:

- Chờ một hồi gặp thành chủ đại nhân, ngươi phải lễ phép, biết không?

- Vang, ta biết rồi.

Khuôn mặt của Hổ Tây nghiêm túc gật đầu.

- Đi thôi.

Ny Cát Sa xoay người đi vào Cung điện, mang theo thiếu nữ tóc màu quả quýt đi về hướng thư phòng.

Cộc cộc cộc ~~

Ny Cát Sa gõ cửa phòng, đạt được sự cho phép của Mục Lương, cô mới nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Trong thư phòng, Mục Lương ngồi ở trên ghế rồng, Diêu Nhi đứng ở sau lưng anh, nhẹ nhàng đấm bả vai

- Đại nhân, ta mang người đến.

Ny Cát Sa cung kính nói

- Chào Thành Chủ.

Hổ Tây bày ra động tác tiêu chuẩn, khom lưng hành lễ.

Cô len lén quan sát Mục Lương, đây là thói quen của thương nhân tình báo ngầm, đều sẽ vô ý thức đi quan sát đối tượng nói chuyện của mình.

Mục Lương biểu lộ bình tĩnh, con ngươi màu đen của anh thâm thúy không dậy sóng, nhìn không ra cái gì chút tin tức có tác dụng nào.

Anh bình tĩnh hỏi:

- Ngươi biết ở đâu có Thú Phù Không?

- Ừm, ta biết.

Hổ Tây cẩn thận đáp lại.

Diêu Nhi nhìn chằm chằm thiếu nữ tóc màu quả quýt, động tác trên tay dừng lại một chút, không nói gì.

- Thú Phù Không ở đâu?

Mục Lương lại hỏi.

- Ở...

Hổ Tây cảnh giác, đang nói lại thay đổi chủ đề, hỏi:

- Thành Chủ Đại Nhân, thù lao nhiệm vụ treo thưởng là?

Mục Lương hơi nhăn mi, lạnh nhạt nói:

- Phải căn cứ vào tin tức ngươi cung cấp, mới có thể xác định thù lao được bao nhiêu.

- Ta biết sào huyệt Thú Phù Không, nơi đó có ít nhất 100 con Thú Phù Không.

Hổ Tây hất càm kiêu ngạo nói.

- Có ít nhất 100 con Thú Phù Không.

Mục Lương ngồi thẳng lên một chút.

- Cô ấy đang nói thật.

Diêu Nhi nhỏ giọng nói thầm bên tai anh.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên tia sáng, bình tĩnh tiếng hỏi:

- Nếu như ngươi nói là thật, ngươi muốn trả thù lao như thế nào?

- Ta muốn hoa quả, mười quả... Không, ta muốn 100 quả hoa quả.

Hổ Tây đưa ngón tay ra, khuôn mặt cô nghiêm túc nói.

- 100 quả hoa quả?

Mục Lương nhịn không được cười khẽ một tiếng.

- Ừ... 100 quả quá nhiều, 50 quả cũng có thể?

Hổ Tây rụt cổ một cái lẩm bẩm.

Sắc mặt của Ny Cát Sa cổ quái, 100 quả hoa quả quá nhiều sao?

Dùng 100 quả hoa quả, đổi tin tức sào huyệt Thú Phù Không, đó là thành Huyền Vũ chiếm được chỗ tốt....

Cộc cộc cộc ~~

- Thành Chủ Đại Nhân, ta có thể vào không?

Cửa thư phòng bị gõ, một âm thanh cung kính truyền vào trong.

- Vào đi.

Mục Lương thuận miệng đáp.

Cọt kẹt...

Cửa phòng bị đẩy ra, A Đát Trúc với mái tóc bạc trắng đi vào phòng, trong lòng còn ôm một xấp giấy.

Thiếu nữ tóc trắng đi vào, nhìn thấy còn có những người khác ở đây, không nhịn được muốn dừng bước lại.

- Tới rất đúng lúc.

Đôi mắt của Mục Lương hơi sáng lên.

-??

A Đát Trúc còn chưa hiểu rõ tình huống.

Mục Lương nghiêng đầu liếc nhìn Hổ Tây, lại nhìn về phía thiếu nữ tóc trắng.

A Đát Trúc sửng sốt một chút, sau đó hiểu ý của Mục Lương.

Cô đi tới trước mặt Hổ Tây, bình tĩnh tiếng hỏi:

- Các hạ, xưng hô như thế nào?

- Hổ Tây, gọi ta là Tiểu Tây cũng được.

Hổ Tây nhìn đôi mắt của thiếu nữ tóc trắng, theo bản năng tự giới thiệu.

Ông ~~

Ánh mắt của A Đát Trúc lóe lên tia sáng, thi triển năng lực khống chế tinh thần.

Thiếu nữ tóc màu quả quýt chưa kịp phản ứng, đã bị thiếu nữ tóc trắng khống chế tinh thần.

- Thành Chủ Đại Nhân, khống chế được rồi.

A Đát Trúc cung kính đáp.

- Hỏi cô ấy, sào huyệt Thú Phù Không ở đâu?

Ngón tay của anh nhẹ nhàng vào tay vịn của ghế rồng.

A Đát Trúc quay đầu hỏi:

- Hổ Tây, sào huyệt Thú Phù Không ở đâu?

- Ở trong Rừng Vạn Khô.

Hổ Tây ngơ ngác hồi đáp.

- Thì ra là ở trong rừng Vạn Khô!

Mục Lương cảm thấy ngoài ý muốn, ra hiệu nói:

- Hỏi rõ vị trí cụ thể.

- Hổ Tây, vị trí cụ thể của Thú Phù Không ở đâu?

A Đát Trúc nghe vậy tiếp tục câu hỏi.

- Cái này ta không nhớ rõ, đến Rừng Vạn Khô mới có thể nhớ được.

Hổ Tây vẫn ngoan ngoãn đáp như trước, không có tình cảm.

-... Hả.

Động tác trên tay anh dừng lại.

Anh nghĩ sẽ có thể bớt chút thời gian, không có nghĩ tới thiếu nữ tóc cam này lại không nhớ rõ.

- Thành Chủ Đại Nhân, còn hỏi tiếp không?

A Đát Trúc mở to đôi mắt thuần trắng hỏi.

- Không cần, giải khống chế đi!

Mục Lương bình tĩnh đáp.

- Vâng.

A Đát Trúc cung kính lên tiếng, trong nháy mắt, đã mở ra khống chế đối với thiếu nữ tóc màu quả quýt.

...................

- Hả, mới vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?

Hổ Tây phục hồi tinh thần lại, vẻ mê man trong con ngươi màu cam của cô tán đi.

- Không có việc gì, ngươi thất thần mà thôi.

Sắc mặt A Đát Trúc không thay đổi, nói qua loa lấy lệ.

- Ồ, ra là như vậy.

Trong nháy mắt, Hổ Tây đã quên mất chuyện thất thần.

Cô nhìn về phía Mục Lương, to gan hỏi:

Thành Chủ Đại Nhân, ngài nguyện ý dùng bao nhiêu hoa quả, tới giao dịch vị trí sào huyệt Thú Phù Không?

- Ta cho ngươi 200 quả hoa quả, ngươi dẫn ta đến sào huyệt Thú Phù Không, như thế nào?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

- Hả, thật không?

Con ngươi màu cam của Hổ Tây sáng lên như ngọn đuốc, giống như là ngôi sao đang nhấp nháy.

Trong đầu của cô hiện ra kỳ quái hình ảnh, mình bị một đống hoa quả chôn vùi, trên mặt lộ ra nụ cười ngây ngô, rất hạnh phúc.

Mục Lương mỉm cười gật đầu nói:

- Đương nhiên, ta trước tiên có thể cho ngươi 100 quả hoa quả, đợi khi tìm được sào huyệt Thú Phù Không, lại giao số hoa quả còn lại cho ngươi.

- Thành giao, ta dẫn ngươi đi tìm sào huyệt Thú Phù Không.

Hổ Tây không nói hai lời trực tiếp đáp ứng, rất sợ Mục Lương biết đổi ý.

- Trước khi tìm được sào huyệt Thú Phù Không, ngươi trước hết ở Trung Ương, ổn chứ?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

- Ở chỗ này?

Cái miệng nhỏ nhắn của Hổ Tây lại há to ra vì kinh ngạc.

- Ừm, một ngày, ta bao ăn ba bữa, cho đến khi tìm được sào huyệt Thú Phù Không mới thôi.

Mục Lương mỉm cười gật đầu nói.

- Tốt như vậy!

Hổ Tây ngạc nhiên hô to một tiếng, biểu cảm trên mặt cô ngơ ngác.

- Tất nhiên, ngươi thấy như nào?

Ny Cát Sa đưa tay bắn vào cái trán của thiếu nữ tóc màu quả quýt.

- Có thể, đương nhiên có thể.

Hổ Tây không chút do dự gật đầu, được bao ngày ba bữa cơm, tại sao lại không chứ.

- Ny Cát Sa, dẫn cô ấy tầng một chọn phòng, lại cho cô ấy ba tờ 10 đồng Huyền Vũ.

Mục Lương dặn dò.

Ba tờ 10 đồng Huyền Vũ, là số tiền thiếu nữ tóc màu quả quýt đi nhà ăn dùng cơm, cũng chính là lời hứa bao cơm ngày ba bữa cho cô ấy.

- Vâng.

Ny Cát Sa cung kính đáp.

Anh lại nói:

- Rồi dẫn cô ấy đến kho hàng chọn một trăm quả hoa quả.

- Ta đã hiểu.

Ny Cát Sa gật đầu.

- Cảm ơn Thành Chủ Đại Nhân.

Hổ Tây cười tươi như hoa, khom lưng hành lễ.

Mục Lương nhếch miệng lên, phất tay nói:

- Đi đi.

Thiếu nữ tóc canh giơ tay lên chào theo nhà binh một cái, sau đó lôi kéo Hổ Tây còn muốn nói lời cảm ơn, rời khỏi thư phòng.

Cánh cửa bị đóng lại.

Mục Lương nhìn phía thiếu nữ tóc trắng, hỏi:

- Có chuyện gì?

- Thành Chủ Đại Nhân, đây là khẩu cung của Vũ Mộng và Vũ Điền.

A Đát Trúc cầm trong tay xấp giấy đưa cho Mục Lương.

Lật lật~~

Mục Lương mở ra trang thứ nhất bản khẩu cung, hai mắt đảo qua, tốc độ lật giấy từng bước trở nên nhanh hơn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận