Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1736: Đáng Ghét, Cô Ấy Lại Sắp Trở Nên Mạnh Hơn Rồi, Như Thế Thì Kêu Ta Đuổi Như Thế Nào Chứ?



Anh đang nghĩ, nếu như dùng thép có hoa văn màu tím để chế tạo Khôi Giáp, thì liệu có dễ dàng chế tác hơn là dùng tài liệu hung thú hay không?

Vậy thì trước đó, phải đến chợ đêm một chuyến, hoặc đợi Vương thất của thành Y Lê đến thành Huyền Vũ, chỉ cần bọn họ bằng lòng làm giao dịch, vậy thì Thép Tím chắc cũng có thể giao dịch.

- Nếu như có thể lấy được mỏ Thép Tím thì tốt rồi...

Mục Lương nói thầm một câu.

Anh áp trở lại trong lòng những suy nghĩ khác, sự chú ý đặt ở trên bàn, trên tờ giấy đang viết tháp tín hiệu, bản đồ thiết kế sever (máy xử lý) trung tâm.

Chế tạo sever trung tâm rất khó, hơn nữa đã thấy bại mấy lần, anh dự định nghiên cứu tháp tín hiệu và ti vi trước.

- Tháp tín hiệu, cũng không thể rời bỏ Trận ma pháp hệ Không gian, còn phải tiếp tục nghiên cứu.

Mục Lương giơ tay lên gãy gãy đầu, tiếp tục vùi đầu vào suy nghĩ hết mức.

Anh đã sai người đi thu thập nhiều tư liệu về Trận ma pháp hơn, nhất là liên quan đến Trận ma pháp hệ Không gian, càng nhiều càng tốt.

Một bên khác, căn cứ Không Quân.

Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ đang tiến hành tập luyện cho Không Quân, sự nghiêm túc mà hai người trước đây, l vì qua mấy ngày nữa, diễn luyện quân sự sắp bắt đầu rồi.

Mục Lương đã nói qua, ba quân là Hải quân, Lục quân và Không quân, có biểu hiện kém nhất ở trong diễn luyện quân sự thì sẽ bị trừ lương, giảm thức ăn, hơn nữa vừa trừ thì chính là một nửa, ngoại trừ chuyện đó ra, còn có nghiêm phạt 'đáng sợ' khác.

- Tất cả lấy lại tinh thần, kiên trì thêm một chút nữa.

Nguyệt Phi Nhan cao giọng hô lên.

- Vâng.

Nhóm binh sĩ Không Quân đồng thanh đáp lại.

Bọn họ vừa đứng tấn vừa nâng cao tay lên, cổ tay buộc bằng dây thừng, sợi dây còn buộc những viên đá nặng hơn hai mươi kí. Có một số binh sĩ Không Quân đã lắc lư, nhưng vẫn kiên trì nâng cánh tay lên như trước, không muốn hạ tiến độ tập luyện xuống.

- Thật là cực khổ.

Hi Bối Kỳ đứng ở trên chỗ nhô ra của tường thành.

Cô nhìn vào những binh sĩ Không Quân đang huấn luyện, trong lòng cảm thấy may mắn vì bản thân là Ma Cà Rồng, chỉ cần thông qua hấp thu máu là có thể trở nên mạnh mẽ, không cần phải làm những huấn luyện cực khổ này.

Nghĩ đến đây, cô nhắm mắt lại cảm nhận tình huống ở trong cơ thể, giọt máu mà Mục Lương cho kia, đã sắp được cơ thể hấp thụ hoàn toàn rồi.

- Chỉ còn lại một tia cuối cùng mà thôi.

Hi Bối Kỳ nói thầm một câu.

Cô đang nghĩ, phần bụng đột nhiên truyền đến một cỗ ấm áp, một tia cuối cùng của giọt máu kia cũng đã được cơ thể hấp thu hoàn toàn rồi.

- Hả?

Đôi mắt màu vàng của Hi Bối Kỳ chiếu sáng lấp lánh, mới vừa rồi còn đang suy nghĩ đến lúc nào thì mới có thể hấp thu hoàn toàn giọt máu kia của Mục Lương, mà chỉ trong vòng mấy hơi thở, đã thực hiện được rồi.

Nguyệt Phi Nhan quan tâm hỏi:

- Ngươi làm sao thế?

Khóe môi của Hi Bối Kỳ giương lên, hỏi một đằng trả lời một nẻo nói:

- Hì hì, ta lập tức sẽ trở nên mạnh mẽ hơn rồi.

Nguyệt Phi Nhan ngạc nhiên nói:

- Ngươi đã tiêu hóa xong giọt máu mà Mục Lương cho rồi sao?

- Đúng vậy, vậy nên bây giờ ta muốn đi tìm Mục Lương xin thêm một giọt máu nữa.

Hi Bối Kỳ hưng phấn nói.

Nguyệt Phi Nhan mở to đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô gái Ma Cà Rồng đang giương cánh ra bay về phía khu Trung Ương.

- Đáng ghét, cô ấy lại sắp trở nên mạnh hơn rồi, như thế thì kêu ta đuổi như thế nào chứ?

Cô gái buồn bực nhếch miệng lên.

Trên bầu trời, Hi Bối Kỳ vỗ cánh, ánh mắt lộ vẻ mong đợi:

- Chắc là Mục Lương đang ở trong Cung Điện.

Không lâu sau đó, cô nhìn thấy Trà Thụ Sinh Mệnh to lớn, quen cửa quen đường mà giảm độ cao xuống, từ dưới tán cây của Trà Thụ Sinh Mệnh to lớn kia mà xẹt qua.

Cô nhanh chóng trở lại khu Trung Ương, trực tiếp đáp xuống tầng tám, đôi cánh ở phía sau lưng thu về trong cơ thể, con ngươi màu đỏ khôi phục lại thành màu vàng.

- Mục Lương, Mục Lương~~~

Cô hào hứng hô lên, chạy vào trong Cung điện.

Tiểu Tử ngây thơ nói:

- Tiểu thư Hi Bối Kỳ, thành chủ đại nhân đang ở trong thư phòng.

- Được.

Hi Bối Kỳ cười tươi như hoa nói.

Cô gõ cửa phòng sách, lớn tiếng hỏi:

- Mục Lương, ngươi đang bận sao?

- Vào đi.

Âm thanh trong trẻo của Mục Lương truyền ra từ trong phòng sách.

Cô gái Ma Cà Rồng đẩy cửa tiến vào, nhìn thấy anh đang dựa vào Long Ỷ, đôi mắt thâm thúy nhìn vào bản thân.

Khuôn mặt của Hi Bối Kỳ nhất thời đỏ lên, trong lòng sinh ra cảm giác khác thường, phảng phất nhìn vào Mục Lương nhiều thêm một chút thì bản thân sẽ không khống chế được.

Trong lòng cô biết rõ, đây là di chứng sau khi hấp thu máu của Mục Lương, khiến cho cô không khống chế được mà muốn gần gũi với anh.

Mục Lương ngạc nhiên hỏi:

- Làm sao thế, sao khuôn mặt lại đỏ lên rồi?

- Không sao...!

Hi Bối Kỳ rũ tầm mắt xuống, bước chậm đi đến trước mặt anh.

- Có chuyện gì thì cứ nói đi.

Mục Lương cười một tiếng.

Hi Bối Kỳ ngượng ngùng nhỏ tiếng nói:

- Máu mà lần trước ngươi cho ta... Đã hấp thụ xong rồi.

- Vậy nên ngươi muốn máu mới?

Chân mày của Mục Lương hơi nhăn lại.

- Ừm ừm.

Hi Bối Kỳ ngước mắt lên nhìn vào Mục Lương, lại nhanh chóng rũ tầm mắt xuống.

Anh trầm tư một lát, mở miệng nói:

- Ta có thể cho ngươi máu, nhưng ngươi có còn nhớ lần trước suýt nữa thì bản thân sắp chết không?

- Nhớ.

Cơ thể của Hi Bối Kì run lên.

Lần trước hấp thu máu của Mục Lương, cơ thể gần như đã tan vỡ, nếu như không phải có Mục Lương ra tay, thì có lẽ cô đã chết rồi.

- Vậy lần này ngươi còn muốn sao?

Ánh mắt của Mục Lương bình tĩnh hỏi.

Hi Bối Kỳ do dự một chút, ánh mắt từ lưỡng lự đến kiên định, liền dùng sức gật đầu, khuôn mặt nghiêm túc nói:

- Ta muốn trở nên mạnh hơn, mới có thể giúp ngươi quản lý tốt Không Quân.

Mục Lương hài lòng gật đầu, giọng nói ôn hòa:

- Lần này ta sẽ khống chế tốt số lượng, chỉ cho ngươi nửa giọt máu, giảm bớt tính nguy hiểm.

………..

Mục Lương nhìn về phía Hi Bối Kỳ sắc mặt nghiẻm túc, mở miệng nói:

- Chuẩn bị xong chưa?

- Ừm ừm, chuẩn bị xong rồi.

Hi Bối Kỳ thở sâu một hơi, dùng sức gật đầu.

- Ừm.

Mục Lương nghe thấy vậy thì vươn tay ra, giữa ngón tay ngưng tụ ra một giọt máu màu vàng. Anh hơi chuyển động ý niệm, giọt máu chia thành ba phần, một phần trong đó bay về phía cô gái Ma Cà Rồng.

Yếu hầu của Hi Bối Kỳ giật giật, nhanh chóng mở miệng ra, nuốt xuống giọt máu nhỏ màu vàng đang bay đến kia. Máu vào miệng, hóa thành dòng nước nóng bỏng chảy xuống trong cơ thể.

Sắc mặt của Hi Bối Kỳ nhìn bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy là đang đỏ lên, đôi mắt màu vàng xinh đẹp lóe lên, màu máu như ẩn như hiện.

Mục Lương đứng lên, sắc mặt anh nghiêm túc đứng bảo vệ ở một bên, để ý sự thay đổi của cô gái Ma Cà Rồng.

- Ừm hừ~~~

Hi Bối Kỳ đau đớn kêu lên một tiếng, cơ thể run rẩy, cơ thể rạn nứt không khống chế được, máu nhanh chóng nhiễm đỏ cả quần áo.

Mục Lương thấy thế thì liên vươn tay ra, nguyên tố Sinh Mệnh nhanh chóng chui vào trong cơ thể của cô gái Ma Cà Rồng, liên tục chữa trị các vết rách trên cơ thể của cô ấy.

Bạn cần đăng nhập để bình luận