Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2223: Yến Tiệc Tan! Về Nhà Ăn Bánh Sinh Nhật.



- Thú Vương đời trước phạm sai lầm, suýt nữa làm hại các ngươi chôn thân ở kênh Sương Mù.

Giọng điệu Mục Lương trở nên bằng phẳng, đôi mắt nhìn chăm chú vào các khách mời, rồi nhấn mạnh từng chữ:

- Nhưng ta đã cứu các ngươi, như thế có tính là ân cứu mạng không? Hiện tại các ngươi có thể nể mặt ta mà bỏ qua chuyện này không đề cập lại, được chứ?

Các khách mời yên lặng, trong lòng cảm thấy cách nói của Mục Lương không sai.

- Có thể.

Trong đám đông đột nhiên có người lên tiếng.

Nguyệt Thấm Lan quay đầu nhìn lại, người nói chuyện là Tô Lâm Y Tư, cũng là người phụ họa mà cô đã sắp xếp trước đó.

- Ta đồng ý.

Một vị quốc vương của tiểu vương quốc đáp ứng.

- Ừm, lần này ta sẽ bỏ qua vì Mục Lương các hạ.

- Ta cũng không thành vấn đề.

-...

Càng ngày càng có nhiều người lên tiếng, đến cuối cùng thì toàn bộ vương thất quý tộc có mặt trên phi thuyền vận chuyển đến hải đảo đều đáp ứng.

- Cha, như vậy nghĩa là mọi người sẽ không tấn công vương quốc Người Thú nữa phải không?

Lăng Hương chớp mắt.

Tề Nhĩ Nạp nghiêm mặt nói:

- Chuyện này là vì hòa bình nên ta đồng ý với Mục Lương.

- Đúng rồi nha, tất cả mọi người đều nguyện ý nể mặt Mục Lương các hạ.

Lăng Hương cười khanh khách vài tiếng.

- Hòa bình vô cùng tốt.

Linh Vận ngây thơ gật đầu.

- Đúng vậy, hòa bình rất tốt.

Ước Mỗ gật đầu nhận đồng.

Linh Tịch liếc nhìn trượng phu, mỉm cười không nói chuyện.

- Phốc ~~~

Mấy người đột nhiên an tĩnh lại, ngay sau đó cùng nhau đưa tay che miệng, cau mày, mặt lộ vẻ chán ghét.

Ước Mỗ tức giận hỏi:

- Ai đánh rắm?

Tề Nhĩ Nạp xấu hổ nói:

- Là ta.....

- Thối quá đi.

Lăng Hương vội vàng đứng lên lùi về phía sau mấy bước.

Linh Vận sống không còn gì luyến tiếc:

- Thúc thúc à, tại sao ngươi thả bom lại không báo trước chứ?

- Xin lỗi.

Tề Nhĩ Nạp lúng túng nói.

Ước Mỗ nôn khan vài cái, đen mặt hỏi:

- Tại sao lại thối như vậy chứ, ngày hôm qua ngươi ăn cái gì hả?

-...

Tề Nhĩ Nạp im lặng vài giây, quỷ thần xui khiến trả lời một câu:

- Sống trên đời đừng quá tham lam, ngửi một lần là được rồi, bây giờ còn muốn công thức điều chế? Cái này lại không phải là ma dược.

-...

Khóe mắt của Ước Mỗ co giật, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Sớm muộn gì ngươi cũng bị ta giết chết vì cái miệng này.

Tề Nhĩ Nạp cười ha ha xua tay:

- Ha ha ha, ta nói đùa thôi mà, đừng coi là thật.

- Ha ha ha ~~~

Linh Tịch và những người khác đều che miệng bật cười.

Lăng Hương giơ tay lau nước mắt, dở khóc dở cười hỏi:

- Cha, sao ngươi lại nói những lời này chứ?

- Khụ khụ, đột nhiên buột miệng thôi.

Tề Nhĩ Nạp buồn bực nói.

Ước Mỗ đen mặt, lúc này trong đầy đều là câu nói vừa rồi của Tề Nhĩ Nạp.

Động tĩnh của bọn hắn hấp dẫn không ít ánh mắt xung quanh, bầu không khí Đại Hội Trường dần dần náo nhiệt trở lại.

- Leng keng leng keng ~~~

Bên trên đài cao xuất hiện đội nhạc và các vũ công bắt đầu buổi biểu diễn.

Hồ Tiên nhìn cảnh tượng này, quyến rũ nói:

- Xem ra là không có vấn đề rồi.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Ừm, nằm trong dự liệu.

Nguyệt Thấm Lan tò mò hỏi:

- Vậy nếu như bọn hắn không đồng ý đề nghị của ngươi thì sao?

- Không có chuyện đó, ta có tự tin này.

Mục Lương cười một tiếng.

- Ngươi như vậy rất đẹp trai.

Hồ Tiên cười tươi như hoa nói.

Nguyệt Thấm Lan nở nụ cười hớn hở, nhận đồng:

- Ta cũng cảm thấy như vậy.

Mục Lương cười lắc đầu, ngước mắt nhìn về phía sân khấu, các vũ công đang trình diễn những động tác đẹp mắt, đội nhạc thành thạo điều khiển nhạc cụ phát ra những âm thanh tươi vui, tất cả đều là vì chúc mừng sinh nhật của anh.

- Nếu vẫn luôn cuộc sống tại đây có vẻ cũng không tệ lắm.

Anh nhẹ giọng lẩm bẩm, trong lòng đã vơi bớt sự quyến luyến đối với kiếp trước.

Ở chỗ này, anh được quen biết rất nhiều người mới, có cuộc sống mới, cũng đang dần dần thích ứng nơi này, chậm rãi buông bỏ quá khứ.

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc hỏi:

- Mục Lương, ngươi vừa nói cái gì vậy?

- Không có gì.

Mục Lương quay đầu mỉm cười, đôi mắt đen nhánh lóe sáng.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi:

- Vậy ngươi có muốn ăn bánh sinh nhật không?

- Còn chuẩn bị cả bánh sinh nhật à?

Mục Lương nghe vậy không khỏi nhướng mày.

Nguyệt Thấm Lan khẽ hất hàm, nhẹ giọng nói:

- Đương nhiên rồi, trước đây ngươi đã nói rồi mà, sinh nhật là phải có bánh kem mới tính là hoàn mỹ.

Trong lòng Mục Lương ấm áp, dịu dàng hỏi:

- Đừng nói với ta là ngươi đích thân làm đấy?

- Mọi người cùng làm, tất cả đều ra lực.

Nguyệt Thấm Lan bật cười trả lời, hơi nhún vai tỏ vẻ bất đắc dĩ, nói:

- Nhưng bánh sinh nhật ở cung điện, phải trở về thì mới có thể ăn được.

- Được, vậy thì chờ chúng ta trở về lại ăn.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, tâm trạng càng thêm vui vẻ.

Yến hội vẫn đang tiếp tục, các khách mời thưởng thức ca vũ, bình rượu không ngã đầy đất, yến hội lần này bao đủ thức ăn và rượu ngon.

……….

Sắc trời dần tối, lúc này bên ngoài Đại Hội Trường đã đậu đầy xe thú.

- Cộp cộp cộp ~

Các quý tộc lần lượt rời đi, bước lên xe thú gần đó rồi trở về chỗ ở tạm thời của mình.

Yến hội đã tới hồi kết thúc, khách mời tới tham gia lục tục tan cuộc, từng chiếc xe thú lăn bánh rời đi.

Bầu không khí náo nhiệt dần dần biến mất, Chủ Thành an tĩnh trở lại.

- Cộp cộp cộp ~~~

Mục Lương, Hồ Tiên và những người khác lần lượt rời đi Đại Hội Trường, xe hơi đã đậu sẵn ở trước cửa, mấy người lên xe rời đi.

Xe hơi nhanh chóng chạy đến tầng tám khu Trung Ương, thời gian chưa đến mười phút.

- Hoan nghênh bệ hạ trở về.

Tiểu Mật vội vàng tiến lên mở cửa xe.

- Ừm.

Mục Lương bước xuống, xoay người lại thân sĩ vươn tay, cô gái đuôi hồ ly được kéo xuống xe.

Hồ Tiên cười quyến rũ nói:

- Vẫn là cung điện yên tĩnh hơn nhiều.

Tiểu Mật ngoan ngoãn nói:

- Bệ hạ, nước tắm đã chuẩn bị xong rồi.

- Không cần đâu, ta đến phòng làm việc.

Mục Lương xua tay nói.

Nguyệt Thấm Lan thanh thúy nhắc nhở:

- Mục Lương, chờ một chút, cắt bánh ga-tô trước đã.

- Đúng vậy, suýt nữa thì ta quên mất.

Mục Lương nghe vậy chợt dừng lại.

Tám chiếc đuôi hồ ly sau lưng Hồ Tiên lắc lư, dịu dàng nói:

- Sinh nhật còn chưa qua đâu, ngươi có thể nghỉ ngơi một đêm mà.

Mục Lương lắc đầu, trầm giọng nói:

- Chuyện Hư Quỷ tương đối khẩn cấp, ta muốn mau chóng chế tạo ra linh khí có thể kiểm tra đo lường được Hư Quỷ.

Anh không xác định được khi nào thì Hư Quỷ lại nhập cư trái phép vào vương quốc Huyền Vũ lần nữa, biện pháp tốt nhất chính là chế tạo ra được linh khí có thể kiểm tra đo lường ra Hư Quỷ.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ giọng nói:

- Nhưng dù gì thì cũng phải ăn bánh kem trước đã, ăn một chút rồi lại đi làm việc.

- Ừ, ta cảm thấy đề nghị rất tốt.

Khóe môi của Mục Lương cong lên.

Đoàn người đi vào cung điện, Thanh Vụ và Tiểu Tử đã đặt bánh kem ở trên bàn.

Đó là một cái bánh kem tám tầng, tổng cộng có tám màu, lớp kem ngoài còn được trang trí vô số hạt trái cây, thoạt nhìn rất ngon miệng.

Mục Lương khen ngợi một câu:

- Nhìn có vẻ ăn rất ngon.

Bạn cần đăng nhập để bình luận