Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2760: Đêm Nay Ngươi Ngủ Lại Ở Đây Đi

Nỏ Pháo khổng lồ bị đẩy ra ngoài, nhắm chuẩn vào Hư Quỷ rồi phóng ra, tên nỏ to bằng bắp đùi bay vụt ra ngoài, xuyên thủng đầu hàng loạt Hư Quỷ.

- Vút vút vút ~~~

Từng mũi tên khổng lồ bay ra, lại một nhóm Hư Quỷ ngã xuống, chìm vào đáy biển u tối.

Nguyệt Phi Nhan lau vết máu dính trên mặt, nói với vẻ mặt trắng bệch:

- Không được rồi, Hư Quỷ quá nhiều, nếu cứ kéo dài thì người mệt sẽ là chúng ta, phải bảo nhóm của Tiểu Tử ra tay thôi.

- Tốt.

Hi Bối Kỳ lên tiếng, xoay người đi tìm Kỳ Lân.

Mục Lương đứng nhìn ở chỗ cao, xa xa vẫn còn có nhiều Hư Quỷ vọt tới, tiếp tục chiến đấu nữa thì cũng chỉ là lãng phí lửa đạn mà thôi.

Hắn hơi chuyển động suy nghĩ, ra lệnh Kỳ Lân xuất hiện.

- Hống hống hống ~~~

Trên không trung loé lên tia chớp tím, Kỳ Lân bay lướt qua tường thành.

Nó băng qua vùng biển bão táp, sấm sét xung quanh bị dẫn dắt, bao trùm về phía bầy bên ngoài Hư Quỷ vùng biển bão táp.

- Ầm ầm ~~~

Tiếng sấm vang rền trên bầu trời, vô số tia chớp rơi xuống như mưa, bao trùm tất cả Hư Quỷ.

- Rút lui!

Nguyệt Phi Nhan hô to một tiếng.

- Ông ~~~

Nhóm Ong Thợ vỗ cánh lùi ra sau, tránh việc bị sấm sét đánh trúng.

Kỳ Lân rít gào liên tục, sấm sét quanh thân càng ngày càng nhiều, trong không khí tràn ngập mùi thịt khét, bị gió biển thổi vào Thiên Cức Quan.

Kim Ô Thánh Quang xuất hiện lần nữa và phối hợp ăn ý với Kỳ Lân, đánh xuống từng tia Lôi Phạt.

Hi Bối Kỳ thở ra một hơi:

- Mau chóng kết thúc đi, ta còn phải về ăn cơm.

Mục Lương xuất hiện bên cạnh cô gái Ma Cà Rồng, vươn tay nhẹ nhàng gõ đầu cô, cười nói:

- Ăn trễ một chút cũng không chết người đâu.

- Nhưng cơm nước đều nguội hết rồi.

Hi Bối Kỳ nói thầm một câu.

- Yên tâm, trận chiến lần này sắp kết thúc rồi.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, suy nghĩ có nên cho người của đại lục mới biết chuyện này hay không, để cho bọn họ dành thời gian mau chóng phái người tới đại lục cũ.

Hắn dặn dò:

- Lần sau có Hư Quỷ đột kích thì nhớ quay chụp lại toàn bộ quá trình.

- Tốt.

Hi Bối Kỳ đồng ý.

- Ầm ầm ~~~

Tiếng sấm giằng co nửa giờ, tất cả Hư Quỷ đều bị giết chết, ngoài khơi trôi nổi từng bộ thi thể khét lẹt.

Mục Lương hơi nhíu mày, vươn tay mở ra Không Gian Cắn Nuốt, nuốt chửng toàn bộ thi thể của Hư Quỷ.

Hai cái không gian trong cơ thể hắn vô cùng lớn, không gian chứa đựng có thể tồn trữ vô số vật phẩm, Không Gian Cắn Nuốt thì có thể cắn nuốt vật thể và tiêu hóa hết, sau đó cường hóa không gian, loại quá trình cắn nuốt và tiêu hóa là vô hại.

- Ào ào ~~~

Nước biển cuồn cuộn, nguyên tố ánh sáng tiêu tan, hải vực trước biên giới Huyền Vũ khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

Ngoại trừ mùi khét tràn ngập trong không khí ra thì việc Hư Quỷ đánh tới đây như là chuyện chưa bao giờ xảy ra.

- Đi thôi, trở về ăn cơm.

Mục Lương thả tay xuống, nhìn về phía đám người Ngôn Băng và Ly Nguyệt.

- Tốt.

Ny Cát Sa lên tiếng.



Trong thư phòng cung điện.

Sau khi trở về từ Thiên Cức Quan, Mục Lương ăn lót dạ đơn giản rồi trở về thư phòng làm việc, hắn còn có rất nhiều văn kiện cần phải xử lý.

- Cộc cộc cộc ~~~

Cửa thư phòng bị gõ, giọng nói ưu nhã của Nguyệt Thấm Lan vang lên:

- Mục Lương, ta vào được không?

- Vào đi.

Mục Lương đáp mà không ngẩng đầu lên.

- Cọt kẹt ~~~

Cửa thư phòng bị đẩy ra, Nguyệt Thấm Lan uyển chuyển bước vào phòng.

Cô mềm nhẹ nói:

- Những văn kiện này còn chưa xem xong sao?

- Sắp rồi.

Mục Lương thuận miệng trả lời một tiếng.

Nguyệt Thấm Lan nghe vậy an tĩnh lại, hỗ trợ phê duyệt văn kiện trên mặt bàn.

Thư phòng trở nên an tĩnh, chỉ có âm thanh tích tắc của đồng hồ quả lắc trên tường.

Nửa giờ sau Mục Lương mới phê duyệt hết tất cả văn kiện, Nguyệt Thấm Lan cũng đã sửa sang xong văn kiện được phê duyệt, chia thành hai loại thông qua và phủ quyết.

Nguyệt Thấm Lan thu hồi văn kiện, nói:

- Mục Lương, trong một ngày xuất hiện hai lần thủy triều Hư Quỷ, ta cảm thấy chuyện này có gì đó rất không đúng.

- Ừm, đợi ngày mai lại phái người đi điều tra rõ ràng.

Mục Lương trầm giọng nói.

Sắc mặt của Nguyệt Thấm Lan chợt trở nên ngưng trọng, suy đoán:

- Mục Lương, có phải là Hư Quỷ Hoàn đã thức tỉnh sớm hơn dự kiến không?

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, nói:

- Không loại trừ khả năng này, nhưng mà ta cảm thấy khả năng này không lớn, nếu như La Y thức tỉnh sớm thì hẳn đã giết tới đây rồi.

Đôi mắt màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan chớp chớp, suy đoán:

- Có lẽ là hắn bị hạn chế gì đó, ví dụ như ý thức của hắn thức tỉnh, nhưng cơ thể lại không thể di chuyển?

- Nếu vậy thì phải làm thực nghiệm mới biết được.

Mục Lương đột nhiên nói.

Nguyệt Thấm Lan tò mò hỏi:

- Thực nghiệm gì thế?

Trong mắt của Mục Lương hiện lên tia sáng lạnh lẽo, bình tĩnh nói:

- Thả một con Vua Hư Quỷ trở về, nhìn xem La Y có phản ứng gì, biết đâu có thể dẫn rắn ra khỏi hang.

Nguyệt Thấm Lan lo lắng nói:

- Làm như vậy quá nguy hiểm, lỡ như Vua Hư Quỷ chạy thoát thì sao, đến lúc đó sẽ rất khó bắt trở về.

- Yên tâm đi, ta sẽ bảo Mộc Phân Thân đi theo, nó không trốn thoát đâu.

Mục Lương trấn an.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu, nói:

- Vậy là tốt rồi, ngươi có nắm chắc thì cứ đi làm.

- Tất nhiên rồi, ta sẽ không làm chuyện không nắm chắc.

Mục Lương cười một tiếng.

Bây giờ hắn đang làm rất nhiều chuyện đều để gia tăng phần thắng khi đối phó với Hư Quỷ Hoàng, vương quốc Huyền Vũ không thể chịu nổi hậu quả của việc thất bại.

Nguyệt Thấm Lan kéo tay Mục Lương, nghiêm túc dặn dò:

- Ngươi phải nhớ kỹ, làm chuyện gì đều phải để ý tới an nguy của bản thân trước tiên.

- Ừ, ta nhất định sẽ sống sót, như vậy thì vương quốc Huyền Vũ mới có thể an toàn.

Đôi mắt đen nhánh của Mục Lương hiện lên thâm ý.

Nếu như hắn chết thì Trà Thụ Sinh Mệnh và Rùa Đen sẽ như thế nào, điều này hắn không xác định được.

- Ngươi nói cũng đúng.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan hiện ra ý cười, chỉ có Mục Lương ở thì vương quốc Huyền Vũ mới ngày càng lớn mạnh.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Thời gian không còn sớm nữa, ngươi đi nghỉ ngơi đi.

- Tốt, ngươi cũng nghỉ ngơi sớm đi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

Mục Lương mỉm cười, đôi mắt màu đen phản chiếu mặt mũi của cô gái ưu nhã, khuôn mặt tinh xảo kia dần dần phóng đại ở trong mắt hắn.

Hai khuôn mặt càng ngày càng gần, cho đến khi trên môi hắn lưu lại một vòng ướt át, vừa định khiến nụ hôn này sâu hơn thì nữ nhân đã đứng thẳng người, lắc eo nhỏ rời khỏi.

- Chậc.

Khóe môi của Mục Lương khẽ giật, tiếc nuối nhìn cửa thư phòng bị mở ra rồi đóng lại.

Hắn dựa lưng ra sau, thở dài một tiếng:

- Trêu chọc ta rồi lại không chịu trách nhiệm, thật là nữ cặn bã.

- Ngươi nói cái gì đấy?

Cửa thư phòng lại bị đẩy ra, Nguyệt Thấm Lan dựa vào khung cửa liếc nhìn Mục Lương.

- Đêm nay ngươi ngủ lại ở đây đi.

Mục Lương nhìn cô gái ưu nhã với ánh mắt sáng quắc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận