Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 951: Chắn Chắc Không Có Chuyện Gì Ngoài Ý Muốn

Bên trong Đại Hội Trường, ba mặt đều là khu vực chỗ ngồi có hình dạng tương tự như bậc thang, dành cho khách tham dự, một mặt là khu đài cao, dùng cho diễn thuyết và tổ chức hội đấu giá.

Khu vực trung tâm hiện tại đang để trống, trong tương lai có thể dùng cho đại hội thể dục thể thao, hoặc làm sân bãi cho các nghi lễ trao thưởng.

Nguyệt Thấm Lan ngửa mặt lên nhìn, ngọc lưu ly vô cùng vô tận, chỉ trong chốc lát đã kết cấu thành những kết trúc cơ bản của Đại Hội Trường. Mục Lương ý niệm vừa động, một chiếc ghế dựa bằng ngọc lưu ly hiện ra, có nó, khối lượng công việc trang trí cho sảnh sẽ nhẹ nhàng hơn một chút.

- Thật sự là tiện lợi...

Nguyệt Thấm Lan nhẹ giọng nỉ non.

Không đến một giờ, kết cấu cơ bản của Đại Hội Trường đã hoàn thành, chỉ có thể dùng từ kinh thế hãi tục mới đủ để miêu tả về loại hiệu suất này.

Cũng vì có Mục Lương, thành Huyền Vũ mới có thể đạt được quy mô to lớn như ngày hôm nay.

- Tạm thời cứ như vậy trước đi.

Mục Lương từ trên trời giáng xuống, vỗ tay, tiếp theo anh nhìn về phía nữ nhân tao nhã, nói:

- Bản đồ thiết kế ở trong thư phòng, ngươi cầm nó đưa cho người ở xưởng trang trí xem, ngày mai sẽ bắt đầu công việc.

- Được.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã gật đầu.

Mục Lương ôn hòa dặn dò:

- Nếu có chỗ nào cần sửa chữa, ngươi cứ tìm Sóc Lưu Ly trợ giúp, ta đã nói với nó rồi.

- Yên tâm đi, ta đã biết.

Nguyệt Thấm Lan dịu dàng lên tiếng.

Anh cảm khái:

- Ta đi rồi, sẽ có rất nhiều việc cần ngươi đi làm, một tháng này, ngươi sẽ rất vất vả đấy.

Trước khi Hội nghị Thánh Địa mở họp, những việc cần chuẩn bị chắc chắn sẽ càng ngày càng nhiều.

Thành chủ của vài toà thành lớn ở gần thành Bắc Hải, sẽ tự mình tới đây. Như vậy, thành Huyền Vũ là chủ nhà, nhất định phải đảm bảo công tác tiếp đón và sắp xếp nơi ở cho những vị khách này.

Càng gần tới ngày Hội nghị Thánh Địa mời dự họp, những người tiến vào thành Huyền Vũ sẽ càng nhiều. Dưới tình trạng đông đúc náo nhiệt, trộn lẫn đủ loại thành phần, chắc chắn sẽ phát sinh rất nhiều xung đột cùng hành vi trái pháp luật.

- Có mấy người Ngôn Băng và Cầm Vũ hỗ trợ, chắc chắn không thành vấn đề.

Nguyệt Thấm Lan thoải mái nói.

- Được, ta tin tưởng ngươi.

Mục Lương đưa tay ra nâng cằm nữ nhân tao nhã.

Nguyệt Thấm Lan khẽ rung rung đôi lông mi cong vút, nhẹ giọng hỏi:

- Ngươi đã nói chuyện này cho Mễ Nặc chưa?

Mục Lương lắc đầu, cười khổ nói:

- Vẫn chưa, thời gian này cô ấy vẫn bận rộn ở Phố Buôn Bán, để tối ta sẽ nói cho cô ấy.

Anh đang suy nghĩ, lần này mình đi đảo Người Cá, có nên mang theo cô gái tai thỏ đi cùng hay không?

- Sau khi ta rời đi, nếu có chuyện gì không giải quyết được, hãy dùng Trùng Cộng Hưởng liên hệ với ta ngay nhé.

Mục Lương dặn dò.

- Yên tâm, ta sẽ.

Nguyệt Thấm Lan rất nghiêm túc gật đầu.

- Nơi này giao cho ngươi, ta tới Quân Doanh một chuyến.

Mục Lương lại dặn dò.

Anh cần đến xem tình huống huấn luyện của ba nghìn tân binh với tình hình tuyển quân cho đợt mới.

- Ngươi đi đi.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã vẫy vẫy tay.

Anh bay lên trời, bay về hướng ngoại thành.

…………

Sáng sớm, trời vẫn còn chưa sáng hẳn, nhưng không khí trong thành Huyền Vũ đã trở nên vô cùng náo nhiệt.

Trong cung điện, Mễ Nặc mang theo Vệ Ấu Lan và Tiểu Mật, ba người đang vô cùng bận rộn trong phòng bếp.

- Tiểu thư Mễ Nặc, ngươi có theo thành chủ đại nhân đi đảo Người Cá không?

Vệ Ấu Lan ôn nhu hỏi.

- Không đi, ta còn phải trông coi Phố Buôn Bán nữa.

Mễ Nặc ngây thơ nói.

Cô biết thành Huyền Vũ còn thiếu người quản lý. Nếu cô cũng theo Mục Lương rời đi, Hồ Tiên lại không ở trong thành, vậy thì ai sẽ trông coi Phố Buôn Bán đây?

- Như vậy có làm sao không...?

Vệ Ấu Lan hơi do dự, mấp máy cái miệng nhỏ nhắn, nhưng động tác trên tay vẫn không ngừng lại, cô đang xử lý rất thuần thục những nguyên liệu nấu ăn.

- Có Vân Hân và Diêu Nhi đi với Mục Lương rồi, các cô ấy sẽ chăm sóc cho Mục Lương.

Mễ Nặc dịu dàng nói. Vân Hân có được năng lực giác tỉnh thân thiện với hung thú, Diêu Nhi có thể nhìn thấu những lời nói dối, cho nên Mục Lương đã lựa chọn bọn họ đi theo bên người.

- Ừ, Tiểu Hân và Diêu Nhi sẽ chăm sóc tốt cho đại nhân.

Vệ Ấu Lan cười khanh khách lên tiếng.

- Cho nên ta mới yên tâm.

Mễ Nặc phồng hai má bánh bao, nhìn rất đáng yêu.

Kỳ thật cô rất muốn được đi theo Mục Lương ra ngoài, lúc còn nhỏ, cô lựa chọn lưu lại nơi đây, chính là vì anh.

Đinh đong đinh đong…

Tiếng chuông du dương vang lên, sau khi chuông vang lên đúng sáu lần thì ngừng lại.

- Sáu giờ rồi, phải đẩy nhanh tốc độ thôi, bảy giờ, Mục Lương sẽ xuất phát.

Mễ Nặc nũng nịu thúc giục.

- Được.

Vệ Ấu Lan và Tiểu Mật ngoan ngoãn lên tiếng, vội vàng đẩy nhanh động tác của mình.

Hai mươi phút sau, mấy cô hầu gái đã bưng những món ăn nóng hôi hổi đi vào phòng ăn. Mấy người Mục Lương đã ngồi đông đủ, bọn họ đang nói chuyện phiếm với nhau.

- Thành chủ đại nhân, khi nào thì ngươi trở về?

Ngải Lỵ Na cất giọng thanh thuý hỏi.

- Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, ta sẽ trở về trước khi Hội nghị Thánh Địa được diễn ra.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Nếu có việc gì đó ngoài ý muốn, vậy ta cũng không đảm bảo được.

- Phi… Không được nói vậy, sẽ không có chuyện gì ngoài ý muốn mới đúng.

Mễ Nặc hai tay chống nạnh đi vào phòng ăn, con ngươi màu lam trừng mắt nhìn Mục Lương.

- Ha ha ha, được rồi, chắn chắc không có chuyện gì ngoài ý muốn.

Mục Lương vui vẻ nở nụ cười.

- Ăn bữa sáng trước đi, tất cả mọi người đều đói bụng rồi.

Mễ Nặc ngây thơ nói.

- Hôm nay bữa sáng thật phong phú.

Mục Lương cầm lấy chiếc đũa, gắp một miếng trứng chiên nhét vào miệng.

Bữa sáng hôm nay, ước chừng có mười món ăn khác nhau, trong đó trứng chiên chính là món đơn giản nhất.

Ngoại trừ trứng chiên, còn có các loại bánh bao, cùng rau xanh xào.

- Phải chờ tới một tháng sau, ngươi mới lại được ăn những món ta làm, cho nên hôm nay ta muốn làm nhiều một chút.

Khuôn mặt của Mễ Nặc hơi hơi phiếm hồng.

- Ta sẽ mau chóng trở về.

Mục Lương mỉm cười nói.

Anh nhìn về hai người Na An và A Vũ đang ngồi ở cuối bàn ăn, ra hiệu nói:

- Không cần khách khí, hai người muốn ăn cái gì thì cứ tự mình lấy.

- Được, ta hiểu, cám ơn ngài.

Na An khách khí nói.

Ừng ực ừng ực…

- Cám ơn Mục Lương các hạ.

A Vũ nuốt nước miếng, một bàn mỹ thực trước mặt khiến cho hắn loá cả mắt.

Tối hôm qua, sau khi hai người ăn xong bữa tối, hai người bọn họ ở trong phòng cả đêm không ngủ, trong đầu cứ lởn vởn dư vị của những món ăn này mãi.

- Đại nhân, Bố Vi Nhân đã tới.

Vệ Ấu Lan đi vào phòng ăn, ôn nhu nói:

- Cô ấy đang chờ ở bên ngoài cung điện.

- Để cho cô vào đi.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn gật đầu, sau đó cô xoay người rời khỏi phòng ăn. Không bao lâu sau, tiểu hầu gái dẫn theo Bố Vi Nhân trở về.

Bố Vi Nhân nhìn thấy một bàn đầy thức ăn ngon, chớp chớp con ngươi xanh biếc, cười ranh mãnh và thản nhiên nói:

- Xem ra ta đã đến đúng lúc rồi.

- Ngồi đi, chúng ta cùng ăn nhé?

Mục Lương đưa tay ra hiệu cho cô.

Vệ Ấu Lan lịch sự kéo ghế cho cô ngồi và mang lên bát đũa mới.

- Ta sẽ không khách khí.

Bố Vi Nhân khẽ mấp máy đôi môi đỏ mọng, cô sớm đã bị mùi hương của món ăn hấp dẫn
Bạn cần đăng nhập để bình luận