Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1935: Kỳ Hạn Thử Việc



Nguyệt Thấm Lan nói thay hắn:

- Không ngờ thành chủ đại nhân cũng ở đây đúng không?

Vô Lại Nhãn cười khổ vài tiếng, thoạt nhìn có chút khờ khạo.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Ta không ăn người, không cần sợ ta.

- Vâng, thành chủ đại nhân.

Vô Lại Nhãn cung kính gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan lại lạnh lùng hỏi:

- Tổng điểm thi của ngươi là 180, biết đợt thứ hai làm bài thi được bao nhiêu điểm không?

- Trên tám mươi điểm?

Vô Lại Nhãn ngẩng đầu lên, hắn nhớ mình thi được trên chín mươi điểm ở vòng sát hạch thứ nhất.

Nguyệt Thấm Lan bình thản nói:

- Ừm, đây là số điểm coi như không tệ.

Vô Lại Nhãn mở to hai mắt, hưng phấn nói:

- Vậy là ta đã vượt qua khảo hạch sao?

- Nghĩ gì thế, phỏng vấn còn chưa bắt đầu đâu.

Nguyệt Thấm Lan lạnh nhạt nói.

- À, hóa ra là vậy...!

Vô Lại Nhãn cười ngượng ngùng vài tiếng.

Mục Lương liếc nhìn Diêu Nhi đứng sau lưng, ôn hòa nói:

- Bắt đầu đi.

- Vâng.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu, nàng nhìn Vô Lại Nhãn, nghiêm túc nói:

- Sau đây ta sẽ hỏi ngươi một số vấn đề, nhất định phải thành thật trả lời, chỉ cần nói dối một lần thôi thì buổi phỏng vấn xem như là thất bại.

- Vâng, ừ.

Vô Lại Nhãn lập tức lên tinh thần.

Nguyệt Thấm Lan nghiêm mặt hỏi:

- Vấn đề thứ nhất, sau lưng ngươi có thế lực khác hoặc đã thần phục ai hay không?

- Không có, tuyệt đối không có, ta là người của thành Huyền Vũ.

Vô Lại Nhãn lắc đầu nguầy nguậy.

Tiểu hầu gái không nói gì, nghĩa là hắn không có nói sai.

Nguyệt Thấm Lan tiếp tục hỏi:

- Vấn đề thứ hai, vì sao ngươi lại muốn làm người quản lý Vệ Thành, ta muốn biết lý do.

- Ta muốn kiếm nhiều đồng Huyền Vũ hơn, có được một cuộc sống tốt hơn, trở thành người quản lý Vệ Thành thì sẽ được mọi người tôn kính, tuy rằng ta chỉ là người thường...

Vô Lại Nhãn nghiêm túc đáp:

- Ta cảm thấy mình có năng lực để quản lý tốt một tòa Vệ Thành, ta không hề thua kém những Kỵ Sĩ và Ma Pháp Sư kia, có thể để cho người dân ở Vệ Thành có được cuộc sống tốt hơn nữa.

Diêu Nhi mở to hai mắt, yên lặng không nói lời nào.

Trong mắt Mục Lương lộ vẻ kinh ngạc, không ngờ Vô Lại Nhãn lại có loại hoài bão này.

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan lóe lên, lại hỏi thêm vài vấn đề, hắn đều thành thật trả lời, không hề nói dối một câu.

Cô nghiêng đầu nhìn về phía Mục Lương, ánh mắt của cô mang theo sự dò hỏi.

Anh khẽ gật đầu, không nói gì.

Vòng thứ ba chủ yếu là kiếm tra nhân phẩm, đồng thời còn là xét duyệt thân phận, xem đối phương có trong sạch hay không.

……………

- Trở thành người quản lý Vệ Thành sẽ phải thử việc ba tháng, trong đó được chia làm khảo hạch nhân phẩm, xử lý tình huống xây dựng Vệ Thành và những mặt khác.

Nguyệt Thấm Lan nhìn về phía Vô Lại Nhãn, bình tĩnh nói:

- Sau khi kết thúc kỳ hạn thử việc, người hợp cách mới có thể trở thành người quản lý Vệ Thành chân chính.

- Vâng, ta đã hiểu.

Vô Lại Nhãn gật đầu liên tục.

Nguyệt Thấm Lan lại tiếp tục nói thêm:

- Trong thời gian này, chỉ cần vi phạm pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ thì đều coi là thử việc thất bại, ngươi đã hiểu chưa?

- Ta hiểu rõ.

Vô Lại Nhãn lại gật đầu một lần nữa.

Nguyệt Thấm Lan nhàn nhạt nói:

- Bây giờ, ta sẽ nói về việc đãi ngộ, lương bổng cơ bản trong kỳ hạn thử việc là ba ngàn đồng Huyền Vũ mỗi tháng, sẽ được cung cấp nhà và phương tiện đi lại miễn phí.

Nguyệt Thấm Lan liếc nhìn phản ứng của đối phương.

Đôi mắt của Vô Lại Nhãn sáng lên:

- Ba ngàn đồng? Như vậy không ít.

- Sau khi hoàn thành thời gian khảo hạch kết thúc, lương sẽ tăng lên thành năm ngàn đồng Huyền Vũ.

Nguyệt Thấm Lan nói bổ sung:

- Sau khi chuyển sang chính thức, mỗi tháng sẽ căn cứ vào tình huống thu nhập buôn bán của Vệ Thành, ngươi còn có thể được chia một phần trăm tiền hoa hồng.

- Còn có chuyện tốt như vậy nữa!

Vô Lại Nhãn kinh ngạc thốt lên.

Được chia một phần trăm tiền hoa hồng mỗi tháng, cũng chính là nếu như các cửa hàng ở Vệ Thành kiếm một triệu thì hắn có thể được chia được mười ngàn.

Mục Lương bình tĩnh bổ sung:

- Đừng vui vẻ quá sớm, thu nhập mỗi tháng của các cửa hàng là có tiêu chuẩn, nếu không đạt được thì sẽ không có tiền hoa hồng. Hơn nữa, năm năm sẽ phải đổi nhiệm kì một lần, đến lúc đó việc chia tiền hoa hồng cũng sẽ bị thu lại.

Đây coi như là một loại chính sách dùng tiền nuôi quan sạch.

- Vâng, ta rõ rồi.

Tâm trạng kích động của Vô Lại Nhãn chậm rãi tỉnh táo trở lại.

Nguyệt Thấm Lan hỏi:

- Ngươi còn có vấn đề nào không?

- Không có.

Vô Lại Nhãn vội vàng lắc đầu.

Nguyệt Thấm Lan ngước mắt nghiêm túc nói:

- Tốt lắm, ngày mai tiếp tục tới Cục Quản Lý, bắt đầu từ chín giờ sáng sẽ tiến hành huấn luyện năm ngày, không cho phép đến trễ.

Vô Lại Nhãn sửng sốt một chút, lúc này hắn mới phản ứng lại, kích động hỏi:

- Vậy có nghĩa là ta đã vượt qua kỳ thi phải không?

- Đúng vậy.

Trên mặt Nguyệt Thấm Lan hiện lên chút ý cười.

- Quá tuyệt vời, ha ha ha ha.

Vô Lại Nhãn hưng phấn cười ha ha, khuôn mặt chất phác càng thêm khờ khạo.

Ly Nguyệt lạnh nhạt nói:

- Im lặng.

- Vâng, xin lỗi.

Vô Lại Nhãn lập tức im lặng.

Mục Lương bình thản nói:

- Trở về đi, nhớ kỹ là không được nói với những người bên ngoài.

- Vâng, ta hiểu rõ.

Vô Lại Nhãn gật đầu thật mạnh, dáng vẻ kia như muốn trán đụng vào ngực.

Trên mặt hắn tràn đầy tươi cười, giơ tay nghiêm chào Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan, sau đó xoay người cười ngây ngô rời đi phòng làm việc.

Mễ Á co giật khóe miệng, nhịn cười nói:

- Trông hắn giống như một tên ngốc vậy, để hắn làm quản lý Vệ Thành thật sự tốt không?

Mục Lương ôn hòa nói:

- Không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài mà phán đoán người khác được, hắn có thể làm bài thi đạt được 180 điểm, như vậy cho thấy hắn vẫn có chút năng lực, đợi xem biểu hiện của hắn ở kỳ hạn thử việc đi.

- Ừm, ta cũng nghĩ như vậy.

Nguyệt Thấm Lan cười tươi như hoa.

- A ~~~

- Gọi người tiếp theo vào đi.

Mục Lương ngáp một cái.

Nguyệt Thấm Lan lật tài liệu trước mặt, ưu nhã nói:

- Ngươi tiếp theo tên là Mai Dĩ.

- Mai Dĩ, là cô gái nửa người thú kia à?

Mục Lương hơi nhướng mày.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu nói:

- Đúng vậy, cô ấy cũng là nửa người thú duy nhất trong chín người, hy vọng đối phương không khiến ta thất vọng.

Ly Nguyệt cất cao giọng nói:

- Mai Dĩ, tiến vào.

Bên ngoài phòng làm việc, Mai Dĩ còn chưa kịp hỏi thăm Vô Lại Nhãn thì đã bị kêu tên.

- Mau vào đi thôi.

Vô Lại Nhãn phất tay, không có nói cho cô ấy biết thành chủ đại nhân cũng ở bên trong.

- Ừ, cảm ơn.

Mai Dĩ hít một hơi thật sâu, đẩy ra cửa phòng làm việc rồi bước vào trong.

Khi cô nhìn thấy Mục Lương thì kém chút nữa lập tức quay đầu rời đi, phải cố gắng lắm mới dừng bước lại.

Yết hầu cô co giật, cung cung kính kính khom lưng hành lễ, giọng nói có chút run rẩy mà vấn an:

- Thành chủ đại nhân, thư ký đại nhân.

- Ngẩng đầu lên.

Mục Lương bình thản nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận