Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2169: Gặp Mặt Huyền Điểu.



Thành Buôn Bán Sơn Hải.

Bên trong căn phòng tầng dưới ở Trung tâm Huyền Vũ.

- A cáp ~~~

Huyền Điểu ngáp một cái, tỉnh lại trên chiếc giường rộng thùng thình và mềm mại, vẫn còn buồn ngủ mà chậc lưỡi.

- Ngủ một giấc thật là thoải mái.

Cô ngồi dậy duỗi người, chậm rãi đi xuống giường, kéo theo đôi cánh màu đỏ sẫm phía sau lưng, đi chân trần vào phòng tắm, rửa mặt đơn giản một chút rồi ghim tóc lên.

- Cộp cộp cộp ~~~

- Ngày hôm nay ăn cái gì đây?

Huyền Điểu vừa nghĩ ngợi vừa đẩy cửa phòng ra, đi tới Thang Vận Chuyển.

Sau khi Thú Vương rời đi thì cô có được một khoảng thời gian tự do, có thể thả lỏng vài ngày ở Thành Buôn Bán Sơn Hải.

Huyền Điểu đi Thang Vận Chuyển tới tầng một, rời đi Trung tâm Huyền Vũ dưới ánh mắt chăm chú của nhân viên phục vụ, vừa bước vào đường cái rộng lớn, hơi thở náo nhiệt lập tức đập vào mặt.

Trên đường cái người đến người đi nhộn nhịp, người thú, quý tộc, thương nhân, Tinh Linh, chủng loại nào cũng có, mọi người mỉm cười chào hỏi lẫn nhau, bàn luận cửa hàng vừa mở dạo gần đây và các món ăn ngon mới.

Thống Lĩnh Huyền Điểu nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Nơi đây thật sự rất tốt...

Cô hòa vào dòng người, đi tới cửa hàng mới mở ở đầu đường, nơi đó bán một loại mỹ thực gọi là canh xí quách.

Lầu một cửa hàng đã đầy người, các nhân viên bán hàng bận rộn chạy qua chạy lại bưng canh xí quách lên bàn, hương vị bay ra ngoài khiến người qua đường đều nghỉ chân.

- Thơm quá.

- Vào xem một chút, mới ngửi mùi mà ta đã thấy đói bụng rồi.

-...

Chỉ chốc lát sau, ghế trống ở lầu hai và lầu ba cửa hàng đều đầy người.

Huyền Điểu ngồi ở lầu ba, gọi ba chén canh xí quách với khẩu vị khác nhau, được uống nước sôi miễn phí.

- Cộp cộp cộp ~~~

Nhân viên phục vụ bận rộn chạy lên xuống, bưng từng khay canh xí quách tới mỗi bàn ăn.

- Oa, nhìn ngon quá.

Có người nuốt nước miếng, nắm một khối xí quách lên, thịt đã được ướp rất vừa ăn.

Thống Lĩnh Huyền Điểu quay đầu nhìn thoáng qua, yết hầu không khỏi trượt lên xuống, ngón tay nhẹ nhàng gõ mặt bàn, chờ phần canh xí quách của mình tới.

Trong cửa hàng rất đông, cô chờ hơn mười phút mới thấy nhân viên bán hàng bưng ba chén canh xí quách to tướng đến.

Ba chén canh xí quách to, theo thứ tự là vị nguyên bản, vị lạt và vị cà chua đặc chế.

- Ực ực ~~~

Thống Lĩnh Huyền Điểu nuốt nước miếng, cầm một khối xí quách lên, bóc lấy phần thịt rồi cho vào miệng.

- Ăn ngon thật.

Đôi mắt đẹp của cô híp lại, bắt đầu ăn ngốn nghiến.

Canh xí quách rất thơm, nguyên liệu là Trâu Tám Chân vừa mới được phát hiện và chăn nuôi gần đây, đó là một loại động vật ăn cỏ, hình thể lớn hơn Lợn Tám Răng gấp mấy lần.

Cũng như cái tên của nó, Trâu Tám Chân có tám cái chân, phần đầu rất giống trâu ở Địa Cầu nhưng chất thịt lại hoàn toàn khác, không hề có chút mùi gay mũi.

Năng lực sinh sản của Trâu Tám Chân rất mạnh, chỉ cần cung cấp đủ thức ăn thì mỗi ba tháng đều có thể sinh một thai, một thai ít nhất tám con, nuôi ba tháng là có thể ăn.

Bởi vì nó có rất nhiều ưu điểm cho nên quy mô chăn nuôi đã vượt qua Lợn Tám Răng Nanh, trở thành một trong nguồn thịt chủ yếu trong vương quốc Huyền Vũ.

Ngoại trừ Trâu Tám Chân thì Thỏ Tai Cụp Lông Nhung, Gà Ba Màu, Vịt Lông Vàng cũng được chăn nuôi số lượng lớn để tạo ra các thực phẩm bán cho quý tộc, nhưng hiện nay đã hơi rơi vào tình trạng cung không đủ cầu.

Từ sau khi Mục Lương tuyên bố thành lập vương quốc Huyền Vũ, các loại đơn đặt hàng tăng lên chóng mặt, trong đó thực phẩm và rượu được đặt nhiều nhất.

Trong các loại thực phẩm, đồ hộp, thịt khô, thịt viên, thịt muối rất được thương nhân và quý tộc hoan nghênh, mỗi đơn đặt hàng đều từ mấy trăm ngàn tới trên một triệu cân.

- Ngao ô ~~~

Thống Lĩnh Huyền Điểu vùi đầu ăn canh xí quách, chẳng mấy chốc đã chén sạch ba chén to, chỉ còn lại từng cây xương sạch sẽ. Nàng mút ngón tay, hài lòng đứng dậy rời đi.

- Bây giờ, mua một ly trà sữa rồi lại đi xem phim điện ảnh mới, buổi tối đi đánh bida, ngày mai đi chơi ở Vệ Thành Số Mười Hai…

Huyền Điểu lập kế hoạch hành trình một ngày.

- Cộp cộp cộp ~~~

Cô đang đi tới thì đột nhiên bị chặn đường.

Huyền Điểu cau mày ngước mắt lên, sau khi nhìn thấy người trước mặt thì trên mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Vệ Ấu Lan thanh thúy nói:

- Tiểu thư Huyền Điểu, đại nhân Thấm Lan muốn gặp ngươi.

- Nguyệt Thấm Lan muốn gặp ta?

Huyền Điểu nghi ngờ hỏi lại.

Vệ Ấu Lan gật đầu nói:

- Đúng vậy, có việc rất quan trọng muốn đàm luận với tiểu thư.

Huyền Điểu nhìn chằm chằm vào đôi mắt của người đối diện, hồ nghi hỏi:

- Ngươi xác định… Không phải là muốn đàm luận với Thú Vương chúng ta chứ?

- Đúng vậy, xin mời tiểu thư đi theo ta.

Vệ Ấu Lan xoay người đi tới Trân Bảo Lâu.

Thống Lĩnh Huyền Điểu do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định mang theo đầy bụng nghi ngờ đi theo.

Hai người băng qua dòng người đông đúc, khi đi vào Trân Bảo Lâu thì lầu một đang có mười mấy người đang chọn hàng hóa.

- Mời đi theo ta.

Vệ Ấu Lan giơ tay ra hiệu, cất bước đi lên lầu hai.

Thống Lĩnh Huyền Điểu đi theo, cả hai tới trước phòng làm việc của Hồ Tiên.

- Cộc cộc cộc ~~~

Vệ Ấu Lan gõ cửa phòng, cung kính lên tiếng:

- Đại nhân Hồ Tiên, đại nhân Thấm Lan, tiểu thư Huyền Điểu tới rồi.

- Vào đi.

Trong phòng làm việc truyền ra giọng nói quyến rũ của Hồ Tiên.

- Cọt kẹt ~~~

Vệ Ấu Lan đẩy cửa phòng, nghiêng người tránh sang một bên.

Thống Lĩnh Huyền Điểu nhìn thoáng qua tiểu hầu gái rồi mới cất bước vào phòng làm việc, nhìn thấy Nguyệt Thấm Lan và cô gái đuôi hồ ly sau bàn làm việc, bên cạnh hai người là Diêu Nhi.

Hồ Tiên nhấc mi mắt lên, đôi mắt màu đỏ rực nhìn Thống Lĩnh Huyền Điểu, mỉm cười nói:

- Mời ngồi tiểu thư Huyền Điểu.

Thống Lĩnh Huyền Điểu nghiêm mặt, lạnh nhạt hỏi:

- Hai vị cố ý gọi ta tới đây là có chuyện gì?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Ngồi xuống trước đi, ta tin tưởng chuyện ta sắp nói sẽ khiến các hạ cảm thấy hứng thú.

- Hy vọng là vậy.

Thống Lĩnh Huyền Điểu bĩu môi, ngồi đối diện Nguyệt Thấm Lan và Hồ Tiên.

Vệ Ấu Lan bưng trà nóng và bánh ngọt tới, sau khi đặt xuống bàn thì lùi lại đứng một bên.

Thống Lĩnh Huyền Điểu nâng chung trà lên, nhìn nước trà như ngọc lục bảo, đang muốn nếm một ngụm giải khát.

Nguyệt Thấm Lan bất ngờ nói:

- Thú Vương của các ngươi đã chết.

- Cái gì cơ?

Tay của Thống Lĩnh Huyền Điểu run lên, nửa chén nước trà bị đổ ra ngoài.

Cô lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan, con ngươi co rút lại, muốn nhìn thấy biểu cảm đùa giỡn trên mặt đối phương.

- Thú Vương của các ngươi đã chết rồi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã lặp lại lần nữa, dừng một chút rồi bổ sung thêm:

- Đã chết được hai ngày.

- Các hạ, chuyện đùa này không vui chút nào đâu!

Thống Lĩnh Huyền Điểu chợt đứng lên, sắc mặt cô lạnh lẽo đến đáng sợ.

- Bình tĩnh nào, hãy nghe ta nói hết đã.

Nguyệt Thấm Lan liếc nhìn Thống Lĩnh Huyền Điểu, cô đứng lên, nhàn nhạt kể lại:

- Trên đường đến Thánh Thành, Thú Vương các ngươi cố ý phóng ra ma dược dụ dỗ ma thú biển, hấp dẫn mười mấy con ma thú biển cao cấp bao vây phi thuyền vận chuyển, thậm chí trong đó còn có một con ma thú biển Chí Tôn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận