Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2009: Công Chúa Vương Quốc Tề Nhĩ Vô Tìm Đến



Mục Lương khen ngợi:

- Bây giờ, ngươi đã nỗ lực hơn nhiều so với trước kia rồi.

Nguyệt Phi Nhan hất cằm lên, kiêu ngạo nói:

- Người cần phải trưởng thành, thực lực của ta quá yếu, đương nhiên phải cố gắng hơn nữa.

- Ừm, ngươi nói không sai.

Mục Lương giơ tay lên xoa đầu cô gái tóc đỏ.

- Ta muốn mạnh hơn Hi Bối Kỳ.

Nguyệt Phi Nhan nghiêm mặt nói.

Mục Lương mỉm cười không nói gì, chuyện này thì hơi khó, cô gái Ma Cà Rồng có ưu thế về chủng tộc và huyết mạch trời sinh, chỉ bằng vào việc huấn luyện mà muốn mạnh hơn cô ấy là chuyện không dễ dàng chút nào.

Trừ phi dùng các loại bí dược và ma dược, nhưng hắn không khuyến khích làm như vậy, dễ dàng sẽ có tác dụng phụ.

Anh suy nghĩ một chút rồi khẽ lật tay, lấy ra một chiếc hộp lưu ly đưa cho cô gái tóc đỏ.

- Đây là cái gì?

Nguyệt Phi Nhan chớp mắt hỏi.

Mục Lương bình thản trả lời:

- Quả Sinh Mệnh cấp 12.

- A, ngươi tặng ta cái này sao?

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Phi Nhan trừng lớn.

Mục Lương gật đầu nói:

- Đúng vậy, không phải ngươi vừa mới nói muốn đề cao thực lực sao, ăn nó thì thực lực sẽ tăng lên tương đối nhanh.

Quả Sinh Mệnh cấp 12 không đơn giản là cộng thêm năm mươi năm tuổi thọ, nó còn có thể cải thiện thể chất của con người, đồng thời cường hóa linh hồn và Tinh Thần lực.

Đối với Ma Pháp Sư mà nói, Quả Sinh Mệnh cấp 12 sẽ giúp gia tăng cảm nhận đối với nguyên tố ma pháp, tu luyện sẽ đạt được hiệu quả làm ít công to.

Nguyệt Phi Nhan lùi lại một bước, lắc đầu nói:

- Ta không cần đâu, nếu bán ở hội đấu giá sẽ thu được rất rất nhiều tinh thạch ma thú.

Cô từng nghe Mục Lương nói về hiệu dụng của Quả Sinh Mệnh cấp 12, nếu bán ở hội đấu giá thì mỗi quả ít nhất là hai mươi viên tinh thạch ma thú cấp 8.

- Ta cho ngươi thì ngươi cứ việc cầm, có ăn hay không thì ngươi tự quyết định.

Mục Lương nhét hộp lưu ly vào trong lòng cô.

- Ngươi đưa nó cho mẹ đi, mẹ ta cần cái này hơn ta.

Nguyệt Phi Nhan cắn môi dưới nói.

- Cô ấy có rồi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Anh vẫn còn rất nhiều Quả Sinh Mệnh, nếu như ít ỏi thì anh đã không bán đấu giá rồi, chỉ bằng việc gia tăng năm mươi năm tuổi thọ thì lên giá gấp mười lần cũng không quá đáng.

Đôi mắt của Nguyệt Phi Nhan hơi ửng hồng, nhìn anh không nói được lời nào.

- Được rồi, ta còn có chuyện bận.

Mục Lương xoa đầu nàng rồi biến mất tại chỗ.

Nguyệt Phi Nhan nhìn chăm chú vào nơi mà Mục Lương biến mất, bĩu môi lẩm bẩm:

- Thật là, làm gì đối xử tốt với ta như vậy chứ...?

Cô ôm chặt hộp lưu ly trong ngực, trong lòng vui vẻ.

…………

- Rắc... Rắc... ~~~

Dưới bầu trời xanh thẳm, ba chiếc thuyền lớn thuận gió đi về phía trước.

Bên trên vải buồm bị gió thổi có dấu ấn hình tròn giống như một con chim to cuộn tròn, đó là gia hiệu của vương thất.

Ba chiếc thuyền lớn này xuất phát từ bến tàu vương quốc Tề Nhĩ Vô, đích đến là thành Huyền Vũ trong kênh Sương Mù.

Chủ nhân của chúng là công chúa Linh Vận của vương quốc Tề Nhĩ Vô, lần này ra ngoài chủ yếu là để giải sầu và nghỉ phép.

Vương quốc Tề Nhĩ Vô là một vương quốc cường thịnh hơn vương quốc Tây Hoa, hai bên giao hảo khiến cho các vương quốc xung quanh kiêng dè không thôi.

Hơn một tháng trước đó, Lăng Hương, bạn thân của công chúa Linh Vận, tới cửa bái phỏng và tặng cho cô một chiếc TV làm quà sinh nhật.

Từ đó, cô si mê phim truyền hình và phim điện ảnh, khi quyết định đi ra ngoài du lịch, không hề nghĩ ngợi mà chọn thành Huyền Vũ làm đích đến.

Trên thuyền lớn, Linh Vận nghe thuộc hạ hội báo.

Phó Kỵ Sĩ Trưởng mặc khôi giáp màu đen nghiêm túc nói:

- Công chúa điện hạ, buổi chiều thuyền sẽ đến kênh Sương Mù.

Công chúa Linh Vận là con gái mà quốc vương thương yêu nhất, vì an toàn của cô, hắn đã phái Phó Kỵ Sĩ Trưởng có thực lực cấp 9 đi theo hộ tống.

- Cuối cùng, cũng đến rồi, ta sắp chán đến chết.

Linh Vận lộ ra sắc mặt vui mừng.

Lần này, cô không mang theo TV, bởi vì nó đã bị mẫu hậu bá chiếm để xem kịch.

Công chúa mặc một chiếc đầm dài màu trắng, có một mái tóc dài màu vàng sậm, trên trán có ấn ký hình tròn của gia tộc vương thất màu vàng kim khiến cô gia tăng thêm vài phần thần bí.

- Sắp đến rồi, công chúa cố gắng chờ thêm một chút nữa.

Đáy mắt của Phó Kỵ Sĩ Trưởng hiện lên ý cười.

Linh Vận đứng lên, dặn dò:

- Ngươi nhớ phải dặn dò các Kỵ Sĩ khác thật kỹ, khi nào vào thành Huyền Vũ thì không thể động võ, phá hư quy củ của người ta.

- Vâng.

Phó Kỵ Sĩ Trưởng cung kính gật đầu.

Tuy năm nay cô chỉ có mười sáu tuổi, nhưng tài hoa hơn người, phẩm hạnh đoan chính, ngoại trừ tương đối mê chơi thì những phương diện khác đều đứng nhất nhì, các công chúa và hoàng tử còn lại không thể sánh bằng.

Linh Vận nghĩ tới điều gì đó, lại hỏi:

- Đúng rồi, ngươi nhớ mẫu hậu và phụ hoàng muốn ta mua vật gì không?

Từ lúc có TV, khi nào rảnh rỗi không có việc gì làm thì cô và người nhà sẽ cùng nhau xem TV, từ các mẩu quảng cáo đã biết được thành Huyền Vũ có rất nhiều thứ tốt.

Phó Kỵ Sĩ Trưởng gật đầu nói:

- Nhớ kỹ, quốc vương bệ hạ muốn mua rượu, vương hậu điện hạ muốn mua nước hoa, Máy Phát Nhạc, tiểu thuyết, TV...

Linh Vận phát điên nói:

- A, có quá nhiều thứ cần mua, ta nhớ không nổi, ngươi phải nhắc nhở ta đó.

- Vâng.

Phó Kỵ Sĩ Trưởng cung kính gật đầu.

- Được rồi, ngươi đi mau đi, khi nào đến thành Huyền Vũ thì gọi ta.

Linh Vận phất tay nói.

- Vâng.

Phó Kỵ Sĩ Trưởng cung kính hành lễ rồi xoay người rời đi buồng nhỏ trên tàu.

Hắn là cô nhi, từ nhỏ đã được người của vương thất thu dưỡng, bồi dưỡng thành Kỵ Sĩ.

Sau đó hắn được quốc vương coi trọng, leo từng bước một đến vị trí này, trong lòng tuyệt đối trung thành đối với vương thất, đây cũng là một trong những nguyên nhân mà hắn được phái tới bảo vệ công chúa.

- Rắc... Rắc... ~~~

Ba chiếc thuyền lớn thuận gió đi tới trước, Phó Kỵ Sĩ Trưởng đứng ở đầu thuyền và quan sát mặt biển ở xa.

Lần này, có tổng cộng ba trăm tên Kỵ Sĩ hộ tống công chúa.

Trong đó có một gã Kỵ Sĩ thực lực cấp 8, bốn gã Kỵ Sĩ thực lực cấp 7.

Ma Pháp Sư có mười hai tên, ba gã Ma Pháp Sư cấp 7, còn lại đều là Ma Pháp Sư cấp 6 và cấp 5, như vậy có thể thấy được quốc vương quan tâm sự an toàn của công chúa nhiều đến mức nào.

Phó Kỵ Sĩ Trưởng đặt tay lên trên hàng rào, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Thành Huyền Vũ thật sự tốt như trên TV nói sao?

Bên trong khoang thuyền, Linh Vận đang được hầu gái hầu hạ thay quần áo, cô nâng tay áo nhìn một chút, quay đầu hỏi:

- Phượng Nhi, ta mặc bộ này nhìn xinh đẹp không?

- Đẹp, công chúa mặc cái gì cũng dễ nhìn.

Hầu gái được gọi là Phượng Nhi điềm nhiên trả lời.

Thoạt nhìn thì cô ấy chỉ mới mười sáu tuổi, vóc dáng không cao, chỉ khoảng một mét sáu mươi, có một mái tóc ngắn màu đỏ sậm.

- Cái miệng của ngươi thật ngọt.

Linh Vận cười nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận