Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2606: May Mắn Là Tới Sớm

Vốn tưởng rằng phải đợi thêm vài ngày nữa thì thông báo tìm người mới được đăng lên báo, không ngờ hôm nay đã thấy rồi.

- Tỷ tỷ, bánh bao đây!

A Đạt Tư vừa vặn trở về, đưa túi bánh bao còn bốc hơi nóng cho chị gái.

Tâm trạng của Ni Khả Lâm không tệ, cầm một cái bánh bao lên rồi cắn một miếng.

- Ngao minh ~~~

A Đạt Tư cũng cầm một cái và cắn từng miếng nhỏ, nước sốt bên trong chảy ra, hắn vội vã cúi đầu mút sạch sẽ, không muốn lãng phí dù chỉ một giọt.

Hai người vừa ăn vừa đi về phía Trung Tâm Giới Thiệu Việc Làm, trước lạ sau quen, lần này không cần hỏi đường mà cả hai vẫn có thể thuận lợi tìm đến nơi.

Hôm nay Trung Tâm Giới Thiệu Việc Làm vẫn đông đúc như mọi khi, những người mới tới sinh hoạt tại Chủ Thành đều dậy thật sớm đến đây tìm công tác.

- Cộp cộp cộp ~

Ni Khả Lâm tránh đi nơi đông người, nắm tay em trai đi tới khu vực vắng vẻ hơn một chút, vừa đi vừa nhìn từng bảng tuyển dụng đặt trên bàn, chăm chú sàng chọn công việc thích hợp với mình.

Đi được một hồi thì cô chợt dừng lại, nhìn bảng tuyển dụng trước mặt rồi lẩm nhẩm nội dung bên trên:

- Phường Công nghiệp Quân Sự tuyển công nhân, chế độ quản lý khép kín, không thể tiếp xúc với bên ngoài, lương bổng mỗi tháng 1500 đồng.

A Đạt Tư nhìn chữ trên bảng, hắn không biết chữ nên chỉ cảm thấy đầu choáng váng.

- Mỗi tháng một ngàn năm trăm đồng à, đáng tiếc lại là quản lý khép kín, không thích hợp với ta.

Ni Khả Lâm tiếc nuối lắc đầu.

Cô tới vương quốc Huyền Vũ là để tìm em gái, nếu như tìm một phần công việc khép kín thì làm sao tìm em gái được nữa?

- Đáng tiếc...

Ni Khả Lâm thở dài một tiếng, nắm tay em trai tiếp tục xem các phần công việc khác.

Được một lúc thì cô lại dừng bước lần nữa, nhìn bảng tuyển dụng mới, nội dung là:

- Tuyển công nhân làm việc tại Xưởng Đóng Tàu, mỗi tháng được nghỉ ngơi hai ngày, lương bổng 1500 đồng mỗi tháng, tương đối khổ cực và bận rộn, cần vận chuyển vật nặng.

- Mỗi tháng chỉ được nghỉ ngơi hai ngày à, còn phải vận chuyển vật nặng, cái này quá nguy hiểm.

Ni Khả Lâm lại lắc đầu lần nữa.

Cô không phải độc thân một mình, còn có em trai phải nuôi, không thể làm công việc quá nguy hiểm, lỡ như cô xảy ra chuyện thì em trai làm sao bây giờ?

- Tuyển công nhân làm việc tại Xưởng Dệt Vải, địa điểm làm việc là ở Vệ Thành Số Chín, nội dung công việc là may quần áo, lương bổng mỗi tháng sẽ dựa vào số lượng sản phẩm, làm nhiều được nhiều....

Vệ Thành Số Chín quá xa, hai chị em mới vừa thuê phòng ở Chủ Thành, không thể đổi chỗ ngay lập tức được.

- ...

Ni Khả Lâm không ngừng lắc đầu, A Đạt Tư kiên nhẫn đi theo, hắn không hiểu mấy cái này, chỉ biết là chị gái muốn đi làm việc, hắn sẽ phải ở nhà một mình.

Nghĩ đến đây, A Đạt Tư có chút thất lạc mà cúi đầu xuống, nhưng hắn lại hiểu chuyện không nói gì thêm.

Ni Khả Lâm lại dừng bước lần nữa, nhìn nội dung trên một tấm bảng tuyển dụng, lẩm bẩm:

- Cửa hàng lẩu xào cay sắp khai trương, cần tuyển bốn nhân viên phục vụ, mỗi tháng được nghỉ ngơi bốn ngày, lương bổng mỗi tháng 500 đồng.

- Tuy lương mỗi tháng chỉ có 500, thế nhưng có thể nghỉ ngơi bốn ngày, lại còn được bao ăn.

Cô có chút động lòng, nhưng mà trong lòng vẫn còn rất do dự.

A Đạt Tư nhẹ nhàng kéo ống tay áo của chị gái, ngẩng đầu hỏi:

- A tỷ, phần công việc này rất tốt sao?

- Ừm, thích hợp với ta hơn những việc trước đó.

Ni Khả Lâm nghiêm túc gật đầu.

A Đạt Tư nghiêm mặt nói:

- Vậy a tỷ xin làm việc ở đây đi, ta có thể tự chăm sóc tốt bản thân.

Ni Khả Lâm xúc động vì em trai hiểu chuyện, không khỏi trìu mến xoa đầu hắn.

Cô nghĩ tới điều gì đó, dịu dàng hỏi:

- A Đạt Tư, ngươi có muốn đi học chữ không?

A Đạt Tư nghe vậy lập tức gật đầu thật mạnh, nói:

- Muốn! Không phải tỷ tỷ đã nói rồi sao, người biết chữ sau này sẽ tìm việc làm dễ dàng hơn.

Hai ngày này hắn đi theo chị gái tới Trung Tâm Giới Thiệu Việc Làm, phát hiện người biết chữ sẽ dễ dàng tìm được việc làm hơn, phương diện lương bổng đãi ngộ cũng sẽ tốt hơn.

- Vậy tỷ tỷ đưa ngươi đến Trường Học đọc sách, học chữ, được không?

Ni Khả Lâm mỉm cười hỏi.

- Được!

Hai mắt của A Đạt Tư sáng ngời, đến trường nghĩa là hắn không cần ở nhà một mình, như vậy tốt vô cùng.

- Được rồi, vậy tỷ tỷ đi phỏng vấn trước, sau khi kết thúc sẽ dẫn ngươi đến Trường Học.

Ni Khả Lâm âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

- Tốt, tỷ tỷ mau đi đi, bằng không thì công việc sẽ bị người khác giành mất.

A Đạt Tư vội vã thúc giục.

- Không có đâu.

Ni Khả Lâm cười một tiếng, đi tới gần vị nhân viên phục vụ ngồi ở sau bàn dài.

Cô lễ phép nói:

- Xin chào, ta muốn phỏng vấn làm nhân viên phục vụ cửa hàng lẩu xào cay.

Nhân viên phục vụ liếc nhìn Ni Khả Lâm, thấy hình tượng và khí chất của cô không tệ lắm, vì vậy mời cô ngồi xuống ghế đối diện mình.

- Ngươi hẳn là chưa biết gì về cửa hàng lẩu xào cay, để ta giới thiệu sơ lược một chút.

Nhân viên phục vụ mỉm cười nói.

- Được.

Ni Khả Lâm nghiêm mặt nhìn nhân viên phục vụ.

Nhân viên phục vụ thanh thúy nói:

- Cửa hàng lẩu xào cay là một cửa hàng bán thức ăn mới, nó được mở ở bên cạnh quảng trường Chủ Thành, dự tính sau năm ngày nữa sẽ khai trương.

Nữ nhân lắng nghe chăm chú, thường thường gật đầu phụ họa một câu, có thắc mắc gì sẽ lập tức hỏi lại ngay.

Nhân viên phục vụ mỉm cười nói:

- Nếu ngươi muốn làm việc ở cửa hàng lẩu xào cay thì cần phải tiến hành huấn luyện ba ngày, tới lúc khai trương là có thể chính thức làm việc.

- Tốt, ta đồng ý.

Ni Khả Lâm suy nghĩ một chút rồi gật đầu đáp ứng.

Nhân viên phục vụ hài lòng nói:

- Rất tốt, vậy ngày mai ngươi đến cửa hàng tiến hành huấn luyện, cửa hàng nằm bên cạnh quảng trường Chủ Thành, gần Đường Giáp Thứ Nhất.

- Được, ta nhớ kỹ rồi.

Ni Khả Lâm vui vẻ gật đầu.

Nữ nhân đứng dậy chuẩn bị rời đi, khóe mắt thấy nhân viên phục vụ gỡ bảng tuyển dụng xuống, nghĩa là đã chọn đủ người.

- May mà ta đến sớm, trễ chút nữa là sẽ không có công việc tốt như vậy.

Ni Khả Lâm âm thầm may mắn.

Cô dắt tay em trai chuẩn bị đến Trường Học Chủ Thành hỏi thăm một chút, để em trai vào đó học chữ.

Buổi tối, Khu Vực Trung Ương, vương quốc Huyền Vũ.

Hôm nay Mục Lương và Mễ Á đã đi đến rất nhiều nơi, mãi đến khi trời sập tối mới xong xuôi mọi việc trở lại cung điện.

- Bệ hạ đã trở về rồi!

Thanh Vụ và các tiểu hầu gái khác vội vàng chạy đến nghênh tiếp.

Mục Lương gật đầu một cái, hỏi:

- Ừm, Thấm Lan và những người khác đã trở về chưa?

Tiểu Tử lắc đầu, thanh thúy đáp:

- Hồi bệ hạ, tiểu thư Phi Nhan và tiểu thư Hi Bối Kỳ đã trở về, Thấm Lan đại nhân và những người còn lại chưa trở lại.

- Ừm, đi chuẩn bị nước nóng, ta đi tắm một chút.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

- Vâng.

Tiểu Tử lên tiếng, xoay người đi đến phòng nghỉ chuẩn bị nước tắm.

Thanh Vụ đi về phía cô gái tai mèo, ngoan ngoãn nói:

- Tiểu thư Mễ Á, ta giúp ngươi thay khôi giáp.

- Tốt.

Mễ Á đáp lời, vươn tay gỡ mũ giáp xuống, để tiểu hầu gái hỗ trợ cởi ra khôi giáp trên người.

Thanh Vụ săn sóc nói:

- Tiểu thư Mễ Á vất vả rồi, uống ly trà tinh thần giải khát trước nhé?

- Ừm, làm phiền ngươi.

Mễ Á mỉm cười gật đầu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận