Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2088: Đại Điển Kiến Quốc Càng Ngày Càng Gần



- Ta cũng thích quốc ca bây giờ, ngụ ý ca từ rất tốt.

Ly Nguyệt nhận đồng nói.

- Ta cũng vậy.

Hồ Tiên ung dung giơ tay lên.

- Ừm, không cần thay đổi.

Ngải Lỵ Na và những người khác lần lượt bày tỏ thái độ của mình.

- Vậy thì cứ duy trì nguyên dạng đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Anh buông tay ra, nhìn một vòng rồi hỏi:

- Về phương diện pháp luật pháp quy, có ai muốn sửa chữa hay kiến nghị gì không?

- Không có.

Các cô gái lại lắc đầu lần nữa.

Mục Lương nghiêm mặt nói:

- Ừm, vậy thì bắt đầu từ ngày mai, pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ chính thức thay tên, sau này sẽ gọi là hiến pháp vương quốc Huyền Vũ.

- Tốt ~

Các cô gái đồng thanh đáp lại lần thứ hai.

Mục Lương tiếp tục nói:

- Điều lệ đầu tiên bên trong hiến pháp, toàn bộ những thứ có chữ - thành Huyền Vũ- đều sẽ đổi thành - vương quốc Huyền Vũ-, cho dù là sách giáo khoa, báo chí, đường đi, v.v… Đều phải thay đổi toàn bộ.

- Ta sẽ nhanh chóng sắp xếp chuyện này.

Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc gật đầu.

Mục Lương dặn dò:

- Thông báo cho mỗi tòa Vệ Thành, ngày mai đúng giờ kéo quốc kỳ mới và phát quốc ca.

- Vâng.

Nguyệt Thấm Lan ghi chép lại, rồi chậm rãi đứng lên, nhỏ nhẹ bảo:

- Đêm nay mọi người vất vả rồi, cần phải đảm bảo đại điển kiến quốc ngày mai tiến hành thuận lợi và trôi chảy.

- Vâng!

Các cô gái đồng thanh hô lớn.

Mọi người rời đi phòng họp, bắt đầu bận rộn công việc của mình, càng đến gần thời gian diễn ra đại điển lập quốc thì càng không thể lơi lỏng được.

Mục Lương trở lại thư phòng, nhóm tiểu hầu gái bắt đầu chuẩn bị quần áo mà anh sẽ mặc vào ngày mai, tất cả đều chỉnh tề máng ở trên móc áo.

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn hỏi:

- Thành chủ đại nhân, ngày mai ngài muốn đội vương miện không?

- Đội chứ, dù gì thì cũng làm xong rồi

Mục Lương bình tĩnh nói.

Nguyệt Thấm Lan phân phó thợ thủ công chế tạo làm vương miện, nó đồng bộ với quần áo anh sẽ mặc vào ngày mai.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan lên tiếng, lấy vải da thú cẩn thận chà lau vương miện, đến khi không lưu lại một chút vân tay thì mới chịu buông tha.

Mục Lương ngồi trên long ỷ, nhắm mắt lại, trong đầu rà quét lại trình tự tiến hành đại điển kiến quốc, mở mắt hỏi:

- Tiểu Lan, đã bố trí xong hiện trường tại Đại Hội Trường bên kia chưa?

Vệ Ấu Lan thanh thúy đáp:

- Bên đó đã được bố trí xong xuôi rồi, tất cả đầu bếp đều sẽ tới hỗ trợ chuẩn bị thức ăn trong yến hội.

Sau đại điển lập quốc, Mục Lương sẽ mời các vị khách nhập tiệc, chỉ có Đại Hội Trường mới có thể cất chứa nhiều người cùng lúc như vậy.

- Vậy là tốt rồi.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Sau khi yến hội kết thúc thì phải nhanh chóng dọn dẹp Đại Hội Trường suốt đêm, vì ngày tiếp theo sẽ tổ chức hội đấu giá ở đó.

Mục Lương tiếp tục dặn dò:

- Ngươi đi bảo Thấm Lan sắp xếp thêm người, ngày mai nhanh chóng cho xe thú đi đón khách mời vào sân.

- Thành chủ đại nhân, những việc này đã được ngài ấy đã sắp xếp xong xuôi cả rồi.

Vệ Ấu Lan hồi đáp.

Chuyện này là do cô đi làm, cho nên biết rất rõ ràng.

- Vậy là tốt rồi... Ta đang suy nghĩ còn phải chuẩn bị chuyện gì nữa.

Mục Lương nhẹ nhàng gõ ngón tay lên trên mặt bàn.

- Đại nhân, có phải ngươi đang khẩn trương không?

Vệ Ấu Lan nhỏ giọng hỏi.

Anh chợt khựng lại, bình tĩnh hỏi:

- Khẩn trương? Tại sao ngươi lại cảm thấy ta sẽ khẩn trương?

Vệ Ấu Lan nghiêm mặt nói:

- Thành chủ đại nhân, trên thế giới có nhiều người như vậy, nhưng chỉ có mấy trăm người lên làm quốc vương, như vậy nhất định là sẽ khẩn trương rồi.

Mục Lương cười một tiếng, ngước mắt nhìn về phía tiểu hầu gái, ôn hòa nói:

- Ta cũng không phải bọn họ.

Kiếp trước khi anh còn ở Địa Cầu, video phim ngắn rất phát triển, có rất nhiều đoạn phim liên quan tới lịch sử, hiện tại anh dựa thuộc tính bốn chiều siêu cường là có thể nhớ rõ những đoạn phim mà mình từng xem trước đây.

Lịch sử chính là một cuốn sách giáo khoa vô cùng tốt.

- Đại nhân là lợi hại nhất.

Vệ Ấu Lan nhoẻn miệng cười.

Anh mỉm cười, khoát tay nói:

- Từ giờ đến hừng đông còn sớm, ngươi trở về nghỉ ngơi đi.

- Ngài cũng ngủ một lúc đi.

Vệ Ấu Lan dịu dàng bảo.

- Ta không ngủ, vẫn còn chuyện để làm!

Mục Lương rũ mắt xuống, trước khi đại điển kiến quốc kết thúc thì hắn sẽ không nghỉ ngơi.

Đáy mắt của anh hiện lên tia sáng lạnh lẽo, tên Hắc Ma Pháp Sư kia… Nếu thức thời thì đừng quấy rối trong lúc diễn ra đại điển.

Hai ngày này, Linh Nhi vẫn luôn giám sát Phượng Nhi, đối phương an phận thủ thường, không có liên lạc đồng bạn, anh có muốn bắt gọn một lưới cũng không được.

- Vậy ta đi pha một ấm trà Sinh Mệnh.

Vệ Ấu Lan dịu dàng nói.

- Ừm.

Mục Lương lên tiếng.

Vệ Ấu Lan hơi cong hai đầu gối, xoay người rời đi thư phòng.

Tiểu hầu gái đi đến phòng bếp, lấy ra ấm và hộp trà, rót nước vào ấm chuẩn bị nấu nước nóng pha trà.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiểu Tử và đám người Thanh Vụ xông tới, tinh thần của mỗi người đều rất tốt, ngày mai thành Huyền Vũ sẽ biến thành vương quốc Huyền Vũ, tất cả mọi người kích động vô cùng.

- Chị Tiểu lan, thành chủ đại nhân đang làm cái gì vậy?

Thanh Vụ tò mò hỏi.

- Ngài ấy đang chuẩn bị cho đại điển kiến quốc ngày mai nha.

Vệ Ấu Lan thuận miệng đáp.

Cầm Phi Nhi thanh thúy hỏi:

- Có chuyện gì cần chúng ta làm không?

Khoé môi của Vệ Ấu Lan cong lên, nói:

- Nếu có việc phải làm thì đại nhận sẽ phân phó.

Cô bật lửa lên, lấy một ít lá trà Sinh Mệnh cho vào ấm trà, an tĩnh chờ đợi nước sôi.

- Vậy sau này chúng ta phải thay đổi cách xưng hô sao

Tố Tô nhỏ giọng hỏi.

- Đổi cái gì cơ?

Vệ Ấu Lan sửng sốt một chút.

Tố Tô giải thích:

- Ngày mai, thành chủ đại nhân chính là quốc vương, chúng ta phải gọi là bệ hạ mới đúng chứ, ta xem kịch trong TV đều gọi như thế.

- Hình như cũng đúng.....!

Vệ Ấu Lan suy tư một chút.

Thanh Vụ nhận đồng gật đầu:

- Đúng rồi, vậy phải gọi ngài ấy là bệ hạ hay quốc vương bệ hạ đây?

Tố Tô quay đầu phân tích:

- Phải gọi là Mục Lương bệ hạ chứ, gọi quốc vương bệ hạ nghe quá xa cách rồi.

- Ngươi nói đúng.

Đôi mắt của Thanh Vụ sáng lên.

Cầm Phi Nhi nhỏ giọng nói:

- Mục Lương bệ hạ, Mục Lương bệ hạ..... Ta phải luyện tập mới được, bằng không sau này vẫn quen miệng gọi là thành chủ đại nhân.

- Đừng nóng vội, việc này muốn hỏi đại nhân Thấm Lan, ngài ấy sẽ dạy chúng ta xưng hô như thế nào.

Vệ Ấu Lan nghiêm túc nói.

- Vâng.

Các tiểu hầu gái ríu ra ríu rít nhỏ giọng trò chuyện.

Một lúc sau thì Vệ Ấu Lan pha trà xong, xoay người bưng đến thư phòng.

Khi tiếng chuông trong Chủ Thành vang lên, thời gian bắt đầu đại điển lập quốc càng ngày càng gần.

……….

- Đông đông đông ~~~

Tiếng chuông du dương, một tiếng hợp với một tiếng vang lên, một ngày mới bắt đầu rồi. Trong tòa nhà tiếp đãi vương thất quý tộc.

Linh Vận giơ tay lên gõ cửa phòng nghỉ ngơi của Lăng Hương:

- Lăng Hương, ngươi tỉnh chưa?

Bạn cần đăng nhập để bình luận