Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2742: Quá Phóng Túng Nó

Trong cung điện, Tiểu Tử nhìn về phía phòng làm việc, nói:

- Bệ hạ lại bắt đầu bận rộn nữa rồi.

Nhóm tiểu hầu gái khó được có thời gian rảnh rỗi, ngoại trừ mấy người đang học tập và tu luyện ra thì số còn lại đều tụ tập một chỗ và tán gẫu.

- Đúng vậy, sáng sớm ta đã thấy bệ hạ đi vào phòng làm việc, hẳn là ngài ấy lại phải ở bên trong thêm mấy ngày nữa mới ra.

Ba Phù ngây thơ nói.

- Phải đợi giải quyết xong chuyện Hư Tộc thì bệ hạ mới có thể thanh nhàn được.

Tiểu Tử cảm thán một tiếng.

- Chuyện này khó mà nói trước, ta hiếm khi nào thấy bệ hạ có thời gian rảnh rỗi.

Ba Phù lắc đầu.

Cô đã xem qua bản kế hoạch do Mục Lương viết, hiện tại vẫn còn có mấy chục bản kế hoạch chưa thực hiện, toàn bộ chồng lên nhau dày hơn năm mươi centimet.

- Dù sao thì ngài ấy cũng là Quốc Vương.

Thanh Vụ thanh thúy nói.

- Cộp cộp cộp ~~~

- Mọi người đang trò chuyện gì vậy?

Giọng nói quyến rũ vang lên, Hồ Tiên đi vào chính sảnh cung điện, đuôi Hồ Ly sau lưng khẽ đung đưa.

- Hồ Tiên đại nhân.

Đám người Thanh Vụ ngoan ngoãn hành lễ.

Hồ Tiên thuận miệng hỏi:

- Mục Lương đâu rồi?

- Bệ hạ lại vào phòng làm việc rồi ạ.

Tiểu Tử trả lời.

Đôi mắt đỏ rực của Hồ Tiên lóe sáng, u oán nói:

- Hắn lại đang bận.

- Hồ Tiên đại nhân có việc gấp sao, có cần ta đi xin phép bệ hạ không?

Ba Phù ngây thơ hỏi.

Hồ Tiên tùy ý xua tay nói:

- Không cần đâu, cứ để hắn làm việc đi, ta không có chuyện gấp.

Cô vừa mới đàm phán thành công hai đơn đặt hàng lớn, dự định trở về ăn cơm trưa rồi buổi chiều lại đến Thành Buôn Bán Sơn Hải. Trước khi trở về cũng đã dự đoán là Mục Lương đang bận rộn, cho nên trong lòng không quá thất lạc.

- Tốt.

Ba Phù ngoan ngoãn hỏi:

- Hồ Tiên đại nhân muốn ăn cái gì không?

- Không cần đâu, có món gì cứ mang lên là được.

Hồ Tiên thuận miệng nói.

- Mẹ!

Giọng nói kích động vang lên, Nguyệt Phi Nhan vội vã chạy vào cung điện.

Hồ Tiên nhướng mày nhìn về phía sau, cô gái tóc đỏ đang chạy tới đột nhiên thắng gấp, bốn mắt nhìn nhau với cô gái đuôi Hồ Ly.

Nguyệt Phi Nhan buột miệng hỏi:

- Dì Hồ Tiên, mẹ của ta có ở đây không?

- Ngươi vừa gọi ta là gì?

Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên híp lại, đuôi Hồ Ly xù lông dựng đứng.

- Chị Hồ Tiên.

Nguyệt Phi Nhan không chút cốt khí mà sửa lời.

Hồ Tiên hài lòng gật đầu, quyến rũ nói:

- Ngoan, mẹ của ngươi có ở nhà hay không thì ta không biết, hỏi nhóm của Tiểu Tử thử xem.

Tiểu Tử trả lời:

- Thấm Lan đại nhân không có ở trong cung điện.

Ba Phù chớp mắt hỏi:

- Tiểu thư Phi Nhan cần gặp cô ấy có chuyện gì à?

- Cái này...

Nguyệt Phi Nhan muốn nói lại thôi, thoạt nhìn có chút ngượng ngùng.

- Ngượng ngùng cái gì, ngươi vừa làm chuyện gì xấu sao?

Hồ Tiên hơi nhướng mày.

Cô xoay người ngồi xuống ghế sô pha, hai tay dựa vào lưng ghế, trêu chọc:

- Trở về tìm mẹ ngươi với dáng vẻ vội vàng như thế, có phải muốn nhờ cô ấy hỗ trợ giải quyết vấn đề đúng không?

- A, sao chị lại biết?

Khuôn mặt xinh đẹp của Nguyệt Phi Nhan ửng đỏ, hai mắt ngó nghiêng khắp nơi.

- Nói ta nghe xem ngươi lại gây họa gì nào.

Hồ Tiên cảm thấy hứng thú hỏi.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi nói:

- Cái gì chứ, ta không có gây rắc rối nha....

- Vậy thì là làm chuyện gì xấu?

Hồ Tiên cười hỏi.

Nguyệt Phi Nhan cúi đầu, ngập ngừng một chút rồi nhỏ giọng nói:

- Ta không có làm chuyện xấu, chỉ là ta bị binh sĩ duy trì trật tự đưa giấy xử phạt…

Hôm nay, cô vừa đến căn cứ Không Quân thì tình cờ gặp một đội binh sĩ duy trì trật tự, còn chưa kịp kiểm tra trang phục trên người thì đã bị cản lại.

Cô gái tóc đỏ mặc Khôi Giáp Chu Tước, cái này không thành vấn đề, thế nhưng khi bị hỏi về quân kỷ và quân quy thì lại lắp bắp trả lời lung tung rối loạn.

Không cần nghi ngờ, một lúc sau cô đã bị binh sĩ duy trì trật tự đưa một tờ giấy xử phạt.

Nguyệt Phi Nhan cảm thấy ủy khuất, cô không muốn viết kiểm điểm, vì vậy chạy trở lại cung điện tìm Nguyệt Thấm Lan nghĩ biện pháp.

- Chưa được bao lâu mà ngươi đã bị đưa giấy xử phạt rồi!

Tiểu Tử và những người khác trừng lớn hai mắt.

Binh sĩ duy trì trật tự vừa mới công tác chính thức được vài ngày, không ngờ trong cung điện lại có người bị lãnh giấy xử phạt.

Hồ Tiên giơ tay lên nâng trán, khẽ cười nói:

- Tốc độ của ngươi thật là quá nhanh.

Nguyệt Phi Nhan đỏ mặt nói:

- Ta đâu có muốn như vậy chứ, ai biết binh sĩ duy trì trật tự sẽ hỏi ta điều luật trong Quang Vinh và Hổ Thẹn chứ, cái này ta không nhớ cho lắm.

Hồ Tiên tức giận nói:

- Ngươi là đội trưởng Không Quân đấy, nếu để Mục Lương và mẹ của ngươi biết ngươi không thuộc nằm lòng thì nhất định sẽ bị phạt chép lại Quang Vinh và Hổ Thẹn một ngàn lần.

- A, ta không muốn đâu!

Nguyệt Phi Nhan kêu thảm một tiếng.

Hồ Tiên nhíu mày nói:

- Đừng nói với ta là ngoại trừ Quang Vinh và Hổ Thẹn thì ngay cả Quân Kỷ và Quân Quy ngươi cũng không thuộc đấy?

Nguyệt Phi Nhan đỏ mặt, lí nhí nói:

- Lúc trước ta còn thuộc, bây giờ đã quên rồi...

- Vậy sao ngươi không quên ăn cơm luôn đi?

Hồ Tiên dở khóc dở cười.

Nguyệt Phi Nhan nghiêm túc nói:

- Có nha, khi nào huấn luyện bận rộn quá thì ta thỉnh thoảng lại quên ăn cơm.

- ...

Đôi tai Hồ Ly của Hồ Tiên run lên, trong lòng không ngừng nhắc nhở bản thân mình là người lớn, chỉ động khẩu không động thủ.

Nguyệt Phi Nhan đảo mắt một vòng rồi nhìn về phía cô gái đuôi Hồ Ly, nói:

- Chị Hồ Tiên, hay là chị năn nỉ giúp ta đi?

Hồ Tiên trợn trắng mắt với cô gái tóc đỏ, quyến rũ nói:

- Không thể nào, ngươi là đội trưởng Không Quân, cần phải làm gương tốt.

- A, ta thật sự phải viết giấy kiểm điểm sao?

Nguyệt Phi Nhan lập tức ủ rũ cúi đầu xuống.

Giọng nói trong trẻo, lạnh lùng của Nguyệt Thấm Lan vang lên:

- Không những phải viết kiểm điểm, Quang Vinh và Hổ Thẹn và Quân Kỷ Quân Quy đều phải chép một trăm lần cho ta.

- Mẹ!

Nguyệt Phi Nhan quay đầu nhìn ra phía sau.

Nguyệt Thấm Lan uyển chuyển bước vào chính sảnh cung điện.

Vừa rồi cô đứng ở cửa nghe hết toàn bộ câu chuyện, biết con gái lại phạm sai lầm.

- Thật là mất mặt.

Nguyệt Thấm Lan tức giận nói.

Nguyệt Phi Nhan dứt khoát cúi đầu nhận sai:

- Mẹ, ta sai rồi, có thể giảm bớt một chút hình phạt được không...

Cô ủy khuất nhỏ giọng nói.

Nguyệt Thấm Lan nghiêm mặt đáp:

- Không thể, ngươi là đội trưởng Không Quân, những chuyện này đều không nhớ được, không đáng bị phạt à?

- ...Đáng.

Nguyệt Phi Nhan nhỏ giọng trả lời.

Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc nói:

- Nếu ngươi không thích thì hay là từ chức đội trưởng Không Quân để người khác lên thay.

- Không phải, ta thích công việc này!

Nguyệt Phi Nhan lập tức đáp với vẻ mặt nghiêm túc.

Cô vẫn luôn thích cảm giác bay lượn tự do tự tại, vô câu vô thúc, vô cùng yêu thương thân phận hiện tại.

Nguyệt Thấm Lan thở dài một hơi, lộ ra vẻ mặt hận sắt không thành thép, nghiêm túc nói:

- Vậy thì đừng để xảy ra chuyện này thêm lần nào nữa.

- Sẽ không có lần sau đâu.

Nguyệt Phi Nhan đáp với giọng điệu kiên định.
Bạn cần đăng nhập để bình luận