Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1309: Tiền Trợ Cấp



- Nói thì nói như thế, nhưng sao mà ngủ cho được?

Giọng điệu Nguyệt Phi Nhan ảm đạm, nói rồi cô nhìn sang Hi Bối Kỳ. Cô đã bị thiếu nữ Ma Cà Rồng bỏ một khoảng xa, khiến cô gái tóc đỏ rất phiền muộn.

- Nhìn ta làm gì?

Hi Bối Kỳ chớp chớp đôi mắt vàng, bày vẻ mặt vô tội.

-....Không có gì.

Nguyệt Phi Nhan buồn bực quay đầu đi.

Nguyệt Phi Nhan và Hồ Tiên bước vào, tự nhiên ngồi vào ghế trống ở hai bên ghế chính. Ba Phù bước tới và rót đầy trà nóng cho hai người họ.

Nguyệt Phi Nhan hỏi:

- Mục Lương còn ở trong thư phòng sao?

- Ừm, sắp tới rồi.

Nguyệt Thấm Lan nhìn con gái nói.

Cô chợt nhớ tới chị gái Nguyệt Thấm Di, nếu sau này đến châu lục mới, mới tìm được chị gái mình, cô nên giải thích như thế nào với Nguyệt Phi Nhan?

Mai Sa Khoa và Trịnh An lần lượt đi vào phòng họp, mấy phút sau, Lục Nghiên cũng tới.

- Chào buổi sáng, mọi người.

Lục Nghiên cất giọng trong trẻo chào hỏi, ánh mắt lướt một vòng quanh phòng họp, nhìn thấy Hải Điệp đã đến từ rất sớm.

- Xin chào.

Mấy cô gái kia cũng lần lượt đáp lại.

Đám người Lục Nghiên ngồi xuống, đặt bút chì và sổ ghi chú trước mặt, yên lặng chờ đợi.

Nguyệt Thấm Lan khẽ nhướng đôi mày thanh mảnh, ánh mắt dừng lại trên người Ba Phù:

- Phi Nhi sao còn chưa tới?

Ba Phù ngoan ngoãn nói:

- Đại nhân Thấm Lan, Tiểu Mật đã đi gọi cô ấy rồi.

- Không đến muộn thì tốt.

Nguyệt Thấm Lan nở nụ cười trên môi, nhấp một ngụm trà nóng.

- Chắc là không đâu...

Ba Phù đáp lại, giọng điệu không chắc chắn lắm.

Nguyệt Thấm Lan như nhớ ra điều gì đó, liền nhìn về phía mấy tiểu hầu gái:

- Nói đi cũng phải nói lại, lần trước định tuyển một tiểu hầu gái khác vào cung, đã tìm được người thích hợp chưa?

Ba Phù lắc đầu, giải thích:

- Tạm thời vẫn chưa, dạo này bận lắm, không có thời gian để ý đến.

- Ừm, đúng là còn rất nhiều việc phải làm, đợi rảnh rồi mới kiếm.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu như đã hiểu. Hai mắt Hải Điệp sáng lên, nghĩ đến cô bé mồ côi mà cô gặp trong hầm trú ẩn, trong lòng lại bắt đầu do dự.

Cô do dự một hồi, nhưng vẫn quyết định nhắc đến chuyện này.

Hải Điệp ngồi thẳng người, thản nhiên nói:

- Chị Thấm Lan, ta có một người, không biết có hợp không?

- Nói nghe thử.

Nguyệt Thấm Lan tỏ vẻ thích thú.

Hải Điệp giải thích ngắn gọn:

- Ta gặp được một bé cô nhi trong hầm trú ẩn, là người thành Bắc Hải, trạc tuổi với mấy người Ba Phù...

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu, ưu nhã nói:

- Nghe có vẻ cũng được, lát nữa ngươi bảo cô bé ấy đến Trung Ương tìm ta.

Cô phải phỏng vấn trước, nếu phù hợp mới bắt đầu hướng dẫn công việc.

- Được.

Hải Điệp thở phào trong lòng.

Thật ra trong lòng cô cũng có chút bất an, lo lắng Nguyệt Thấm Lan sẽ hiểu lầm cô đang muốn nhét người vào cung, cũng không dám nói quá nhiều, tuy rằng trong lòng cô không nghĩ như vậy, nhưng ánh mắt của đám người Mai Sa Khoa cứ nhìn cô nãy giờ.

Chỉ là cô gái nhỏ mà Hải Điểu nhắc tới là người thành phố Bắc Hải, bao suy đoán trong lòng mọi người đều tiêu tan. Một lúc sau, Đại An Ti và Cầm Vũ đến, theo sau là Tuyết Cơ, mấy người A Đát Trúc cũng đến.

Cộp cộp cộp.

Tiếng bước chân gấp gáp truyền đến, Vưu Phi Nhi cột tóc đuôi ngựa cao lật đật chạy vào phòng họp, thấy ghế chính vẫn còn trống, cô thở phào nhẹ nhõm.

- Hộc hộc hộc…

- Cũng may không đến muộn.

Vưu Phi Nhi đưa tay vén những sợi tóc rối hai bên thái dương, ngồi đại vào chỗ trống.

- Sao bây giờ mới tới?

Hồ Tiên thích thú hỏi.

- Ngủ quên...

Vưu Phi Nhi ngượng ngùng cười, gương mặt xinh xắn của cô chắc do chạy quá nhanh mà ửng đỏ.

- Quả nhiên.

Hồ Tiên bật cười.

- Nhưng Mục Lương vẫn chưa tới.

Vưu Phi Nhi lè lưỡi tinh nghịch.

- Lại nói ta cái gì đó?

Ngoài cửa vang lên một giọng nói vui nhộn, Mục Lương ung dung bước vào phòng họp. Đôi mi mảnh mai của Vưu Phi Nhi run lên, nhanh chóng nói:

- Không, không có gì.

Mục Lương mỉm cười khen:

- Hôm nay không đến muộn, hiếm thấy nhỉ.

- Ừm.

Vưu Phi Nhi càng thêm xấu hổ, ánh mắt đảo qua, không dám nhìn thẳng Mục Lương, anh ngồi vào ghế chính, nhìn đám người chung quanh, hỏi:

- Đều đến cả rồi chứ?

- Đến đủ rồi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Vậy chúng ta bắt đầu họp.

Mục Lương hài lòng gật đầu.

- Được.

Mọi người đồng thanh đáp lại, mọi người lập tức ngồi thẳng lưng.

Bối Vi Nhân có chút tò mò, rốt cuộc mở cuộc họp này để làm gì?

Cô chưa kịp hiểu thì ánh mắt của Mục Lương đã nhìn sang cô.

Anh đưa tay ra hiệu:

- Trước hết, hoan nghênh Bối Vi Nhân gia nhập với chúng ta.

- Hoan nghênh!

Anh đi đầu vỗ tay tán thưởng, những người khác cũng theo đó mà ra sức vỗ tay.

- Cảm ơn mọi người!

Bối Vi Nhân hơi lúng túng, cô càng ưỡn lưng thẳng hơn.

- Ngươi cứ đi theo học với Thấm Lan trước đã, đợi sau khi hiểu rõ thành Huyền Vũ rồi đến cục quản lý làm phó cục trưởng.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Sau khi cuộc họp kết thúc, Thấm Lan sẽ nói cho ngươi biết.

Bối Vi Nhân là chủ của thành Bắc Hải, nên cô ấy rất có kinh nghiệm trong việc quản lý, theo anh thấy, vị trí này rất phù hợp với cô ấy.

Nguyệt Thấm Lan nhìn Mục Lương, cô hiểu anh muốn giảm bớt áp lực cho cô, cho người đến giúp cô san sẻ công việc.

- Được, cảm ơn.

Bối Vi Nhân ngơ ngác gật đầu.

Khóe mắt Hồ Tiên mang nụ cười, cô dịu dàng nói:

- Làm việc dưới trướng của Mục Lương, đãi ngộ sẽ không tệ.

- Ta biết.

Bối Vi Nhân mím đôi môi hồng hào.

- Tiếp theo bàn chuyện chính.

Giọng điệu của Mục Lương trở nên nghiêm túc.

Mọi người đều tập trung tinh thần, nghiêng đầu nhìn anh.

Mục Lương nhìn Cầm Vũ và Đại An Ti, bình tĩnh nói:

- Báo cáo tình trạng thương vong của Thành Phòng Quân trước đi.

- Vâng.

Cầm Vũ nghe xong trịnh trọng đứng lên, sổ ghi chép trước mặt vẫn đóng chặt.

Sự chú ý của mọi người đổ dồn vào cô, chỉ để ý đôi mắt xanh của cô nổi lên rất nhiều tơ máu, có vẻ như ngủ chưa đủ giấc.

………….

Thuỷ triều hư quỷ đã qua một ngày, thương vong của Thành Phòng Quân đã được thống kê.

Cầm Vũ nhìn Mục Lương, đôi mắt đỏ ngầu nghiêm túc nói:

- Thành chủ đại nhân, thuỷ triều hư quỷ đợt này kéo dài bốn ngày, khiến tổng cộng ba nghìn chín trăm hai mươi tám người thương vong... Trong số ba nghìn chín trăm hai mươi tám người, có bảy trăm lẻ một người thiệt mạng, bốn trăm ba mươi hai người bị thương nặng, những người còn lại chỉ bị thương nhẹ.

- A!

Trong phòng họp vang lên tiếng hít thở bị đè nén.

Ánh mắt của Cầm Vũ càng trở nên đỏ hơn, nói tiếp:

- Trong số những người bị thương nặng, có hai trăm mười hai người bị tàn tật.

- Ừm, đã phát tiền hỗ trợ chưa?

Mục Lương trong lòng thở dài, nâng mắt nhìn Cầm Vũ.

- Vẫn chưa, cần thành chủ đại nhân thông qua.

Cầm Vũ nói rồi mở sổ ghi chép trước mặt cô, lấy ra tờ đơn xin trợ cấp kèm từ trong đó, đưa cho tiểu hầu gái ở phía sau.

Ba Phù cắn chặt môi dưới, tâm trạng cô bé chán nản đưa lá đơn cho Mục Lương.

Anh nhìn nội dung trên danh sách, bên trên viết số liệu thương vong của Thành Phòng Quân, cũng như số tiền trợ cấp. Anh im lặng vài giây, cầm bút ký tên, rồi lấy con dấu từ trong không gian ra đóng xuống.

Mục Lương nhìn Nguyệt Thấm Lan, căn dặn:

- Bộ phận tài chính mau chóng thu xếp phát trợ cấp, đồng thời đề phòng những người khai man hoặc bỏ sót.

- Vâng.

Nguyệt Thấm Lan đáp.

Bạn cần đăng nhập để bình luận