Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2201: Ý Tưởng Giựt Nợ.



Hắn gật đầu một cái, rũ mắt không nói lời nào nữa.

Quốc vương Hải Đinh trừng con gái một cái, xoay người đi tới một tòa Thiên Điện khác.

Hơn mười phút sau.

Quốc vương Hải Đinh trở về, đưa một chiếc túi da chứa đầy tinh thạch ma thú cho Mộc Phân Thân Mục Lương.

Hắn thu lấy túi da thú, bình tĩnh nói:

- Lần sau ta tới đây, hy vọng ngươi có thể chuẩn bị nhiều tinh thạch ma thú hơn nữa.

Quốc vương Hải Đinh đen mặt nói:

- Các hạ yên tâm, sẽ không có lần sau!

Phân Thân của Mục Lương nhìn lão một cái rồi xoay người đi ra ngoài, chuẩn bị đi thị sát nhà xưởng và Phố Buôn Bán.

Bạch Sương do dự, cuối cùng quyết định ở lại, cần phải nói chuyện với cha một lần.

- Hừ.

Quốc vương Hải Đinh liếc nhìn con gái rồi xoay người trở về Thiên Điện, cửa phòng bị đóng mạnh phát ra một tiếng ầm vang.

- Rầm!

- Ai ~

Bạch Sương thở dài.

Cô bị kẹp ở chính giữa, làm gì cũng không phải, lại còn không có biện pháp nào khác.

Cô ở Khu Vực Trung Ương một thời gian, cho nên hiểu biết về vương quốc Huyền Vũ nhiều hơn cha, đó là loại thực lực mạnh mẽ khiến người ta phải tuyệt vọng.

……..

Sâu bên trong kênh Sương Mù vô tận, phi thuyền vận chuyển phá vỡ sương mù dày đặc đi về phía trước.

Trên boong thuyền của phi thuyền vận chuyển, Mễ Á dựa vào vòng bảo hộ, đôi mắt đỏ hồng nhìn chằm chằm sương mù dày đặc bên ngoài bức tường lưu ly.

- Cộp cộp cộp ~~~

- Đang nhìn cái gì thế?

Giọng nói ôn hòa vang lên, Mục Lương bước ra buồng nhỏ, cất bước đi tới bên cạnh cô gái tai mèo.

Mễ Á quay đầu nhìn về phía anh, nhẹ giọng nói:

- Không nhìn cái gì cả, chỉ là đang nghĩ Mễ Nặc và những người khác đang làm cái gì thôi?!

Mục Lương nghiêng người dựa vào vòng bảo hộ, ôn hòa nói:

- Tối nay là có thể gặp lại các cô ấy rồi.

Mễ Á chớp mắt, hỏi:

- Buổi tối là có thể trở lại vương quốc Huyền Vũ sao?

Anh gật đầu nói:

- Dựa theo tốc độ bây giờ thì có thể trở về trước khi trời tối.

Mễ Á dịu dàng nói:

- Ừm, vừa rời đi vài ngày mà đã nhớ các cô ấy rồi.

- Khi nào về tới nhà thì ngươi nghỉ ngơi hai ngày lấy lại sức đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Khóe môi của Mễ Á cong lên, cười tươi như hoa nói:

- Không cần đâu, lần này giống như đi du lịch, ta không cảm thấy mệt.

Mục Lương cười một tiếng, thiếu nữ nói như vậy cũng không sai, cả hai đều không có cơ hội ra tay.

Ly Nguyệt bước ra khoang thuyền, thanh thúy hỏi:

- Mục Lương, có cần đổi hướng đi của phi thuyền không?

Mục Lương quay đầu lại nói:

- Không cần đâu, ta có thể cảm nhận được vị trí của Tiểu Huyền Vũ, cứ đi tới trước là được.

- Vậy là tốt rồi.

Ly Nguyệt lên tiếng.

Anh chợt lên tiếng hỏi:

- Trên thuyền có ai gây sự không?

- Không có, bọn họ không dám.

Ly Nguyệt đi đứng bên cạnh Mục Lương.

Mễ Á và cô gái tóc trắng liếc nhau, khóe môi cong lên:

- Trừ phi bọn hắn muốn chết.

Mục Lương cười một tiếng, nói cứ như là hắn rất đáng sợ vậy.

Ba người nói chuyện phiếm ở đầu thuyền, các quý tộc và người của Thánh Thành chỉ có thể đi dạo bên trong khoang thuyền, bọn hắn không được lên boong tàu, để tránh xuất hiện tình huống giống như Thú Vương.

…….

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Mục Lương điều chỉnh hướng đi của phi thuyền vận chuyển một chút, mục đích là Sơn Hải Quan.

Trên phi thuyền có rất nhiều người lần đầu tới vương quốc Huyền Vũ, cần bọn họ bổ sung Văn Điệp Thông Quan, kế tiếp đi hay ở lại thì tùy ý.

- Ông ~~~

Mục Lương khống chế phi thuyền vận chuyển xuyên qua từng lớp sương mù, chậm rãi tới gần Sơn Hải Quan.

Hơn mười phút sau, sương mù dày đặc xung quanh trở nên mỏng manh, tầm nhìn lập tức trở nên trống trải.

- Nhìn thấy Hải Quan rồi.

Đôi mắt màu trắng bạc của Ly Nguyệt sáng lên.

Mễ Á cũng lên tinh thần:

- Cuối cùng, chúng ta đã trở về rồi.

- Chuẩn bị hạ cánh.

Mục Lương không còn khống chế phi thuyền vận chuyển, làm cho các thuyền viên lo liệu việc đáp xuống.

- Vâng!

Các thuyền viên bận rộn chạy tới chạy lui, khống chế tốc độ giảm xuống của phi thuyền vận chuyển, từ từ đáp xuống quảng trường Hải Quan.

Không lâu sau đó, phi thuyền vận chuyển an toàn hạ cánh xuống quảng trường.

- Ông ~

Cửa buồng phi thuyền mở ra, các quý tộc và người Thánh Thành lục tục bước xuống.

- Nơi này chính là vương quốc Huyền Vũ sao?

Nhóm người Thánh Thành lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, tò mò quan sát hoàn cảnh xung quanh.

- Thật tốt quá, chúng ta đã an toàn trở về rồi.

Các quý tộc thở phào nhẹ nhõm một hơi, sự lo lắng trong lòng hoàn toàn tan biến.

Mục Lương xuất hiện ở trước mặt mọi người, bình tĩnh nói:

- Ai không có Văn Điệp Thông Quan thì đến bên kia xếp hàng, sau đó các ngươi có thể tự do.

Mọi người liếc nhìn nhau, vừa lúc bọn hắn đang lo lắng không biết phải làm cái gì tiếp theo.

- Tiến vào vương quốc Huyền Vũ đi, ta muốn ăn cá nướng, ăn no rồi tính tiếp.

Có người lên tiếng.

- Đúng vậy, đi ăn cá nướng, ta chết thèm mấy ngày nay rồi.

- Đi thôi, đi thôi, mọi người cùng nhau đi ăn nào!

-...

Chỉ chốc lát sau, hơn trăm người đến xếp hàng trước cửa sổ Hải Quan, dưới sự chỉ huy của nhân viên công vụ, mỗi người điền một phần thông tin cá nhân sau đó nhận được Văn Điệp Thông Quan thuộc về mình.

Mục Lương nhìn Ước Mỗ và Phất Lai Cách Lạc đứng bên cạnh, bình tĩnh nói:

- Chớ quên những gì ngươi nói.

Ước Mỗ rùng mình, nghiêm mặt đáp:

- Không đâu, Mục Lương các hạ hãy yên tâm, khi nào ta chuẩn bị đủ tinh thạch ma thú thì sẽ lập tức đưa đến cung điện.

- Ừm.

Mục Lương nhàn nhạt gật đầu, mang theo Ly Nguyệt và Mễ Á bay lên cao, hướng về phía khu Trung Ương.

- Hừ!

Phất Lai Cách Lạc hừ lạnh một tiếng, sắc mặt không dễ nhìn.

- Lão tổ, có chuyện gì vậy?

Linh Tịch hỏi.

Phất Lai Cách Lạc nở nụ cười lạnh lùng, nói:

- Chờ ta trở lại vương quốc Tề Nhĩ Vô, ta xem hắn có thể làm gì được ta.

Ước Mỗ há miệng, ngạc nhiên nói:

- Lão tổ, chẳng lẽ ngươi muốn chơi xấu, quỵt nợ tinh thạch ma thú sao?

- Thế nào, không thể à?

Phất Lai Cách Lạc cao ngạo hất cằm lên.

Đối phương không có ở đây, hắn lại bình thường rồi.

Ước Mỗ hít sâu một hơi, nghiêm mặt nói:

- Lão tổ, mặt đất dưới chân ngươi là một con ma thú biển Thánh Giai, trong vương quốc Huyền Vũ còn có mấy con ma thú Chí Tôn, Vương Giai, ngài nhất định phải quỵt nợ sao?

- Cái gì? Ngươi chắc chắn chứ?

Khóe mắt Phất Lai Cách Lạc co giật một cái.

- Đúng vậy, ta đã thấy chúng nó ở đại điển lập quốc.

Ước Mỗ nói với giọng điệu cực kỳ nghiêm túc, chỉ hy vọng lão tổ đừng tìm đường chết nữa.

-...

Sắc mặt của Phất Lai Cách Lạc lập tức biến đổi.

- Lão tổ, đừng đối nghịch với Mục Lương, chúng ta đánh không thắng.

Linh Tịch khuyên bảo từ tận đáy lòng.

Ước Mỗ cung kính nói:

- Lão tổ, ta dẫn ngươi đi xem phim phóng sự đại điển lập quốc vương quốc Huyền Vũ, đến lúc đó ngươi sẽ biết vương quốc Huyền Vũ mạnh đến cỡ nào.

-...

Phất Lai Cách Lạc co giật khóe miệng, không có từ chối, cũng không nhắc lại việc giựt nợ.

Ai~

Ước Mỗ và Linh Tịch liếc nhau rồi cùng thở dài, hai người thật sự sợ lão tổ cố chấp, cố ý muốn đối nghịch với vương quốc Huyền Vũ, đến lúc đó tai họa vương quốc Tề Nhĩ Vô, vậy quả thật là hành vi tìm chết.

Bạn cần đăng nhập để bình luận