Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 421: Máy Bay Số Hiệu Huyền Vũ Cất Cánh

Những hành khách khác ở sảnh chờ cũng đi lên, được tiếp viên phục vụ dẫn dắt đi tới khoang phổ thông.
- Đội trưởng, ta có chút khẩn trương.
Đạt Tư nắm thật chặt túi da thú, sau khi đi lên máy bay, trên trán bắt đầu đổ mồ hôi.
- Không có tiền đồ.
Ngõa Nhĩ Đa liếc mắt nhìn hắn.
Trong lòng hắn cũng khẩn trương, nhưng không thể biểu hiện ra ngoài, sẽ làm mất hình tượng.
Nữ tiếp viên đi vào khoang phổ thông, giương giọng hô:
- Mời ngồi vào chỗ ngồi phù hợp với số ghi trên vé bay, dò số ngồi xuống.
- Dò số ngồi xuống?
Ngõa Nhĩ Đa lấy vé bay ra, lật qua lật lại nhìn hai lần. Mới thấy bên trên góc trái có ghi số ghế, là số ‘15’.. Hắn nhìn về phía hàng ghế phía trước, tìm được ghế ghi số 15 ở hàng thứ ba bên cạnh.
- Máy bay số hiệu Huyền Vũ chuẩn bị cất cánh, mời tranh thủ thời gian ổn định chỗ ngồi.
Nữ tiếp viên phục vụ lại lên tiếng nhắc nhở.
Trong khoang phổ thông, mọi người nghe vậy thì vội vã tìm chỗ ngồi của mình. Hạ Lạc thu tầm mắt lại, nghiêng đầu ôn nhu nói:
- Anh, dường như khu cao cấp cũng chỉ có hai chúng ta.
- Ừm như vậy cũng tốt.
Hạ Nạp Ân thản nhiên nói.
Trên sân thượng của Sơn Hải Quan, Nguyệt Phi Nhan mặc Khôi giáp Chu Tước, đang nói lời từ biệt với Nguyệt Thấm Lan.
- Trên đường cẩn thận một chút, bảo vệ bản thân cho tốt.
Nguyệt Thấm Lan dặn dò.
- Ai nha!
Nguyệt Phi Nhan nhíu miệng, ngây thơ nói:
- Mẹ, ta biết rồi, cũng không phải đứa trẻ ba tuổi.
- Ngươi và đứa trẻ ba tuổi không có khác biệt gì lớn.
Nguyệt Thấm Lan nhếch miệng lên, giơ tay lên búng vào trán của cô gái tóc đỏ.
- Ui da!
Nguyệt Phi Nhan bất mãn nhíu mũi thon.
- Nhớ kỹ lời nói của ta.
Nguyệt Thấm Lan cười mắng một tiếng.
Con gái sắp đi xa, thân là người làm mẹ làm sao lại không có chút lo lắng nào cho được.
- Ta biết rồi, sẽ bảo vệ bản thân thật tốt.
Nguyệt Phi Nhan che trán, dùng sức gật đầu.
Nguyệt Thấm Lan khôi phục vẻ ưu nhã, đưa tay bó lại mái tóc dài màu xanh nước biển, nhỏ giọng dặn dò:
- Đừng quá tin tưởng người xa lạ, cần đề phòng một chút.
- Ừm, ta hiểu rồi.
Nguyệt Phi Nhan vội vàng gật đầu.
- Đi thôi.
Nguyệt Thấm Lan lui lại một bước.
- Mẹ, ta đi đây.
Nguyệt Phi Nhan phất phất tay, xoay người cẩn thận từng bước đi lên Máy bay Huyền Vũ.
- Ai dà.
Nguyệt Thấm Lan buồn rầu thở dài, trong đôi mắt màu xanh nước biển hiện vẻ lo lắng, rồi tự an ủi mình:
- Có Khôi giáp Chu Tước, còn có Tiểu Vũ, chỉ cần không gặp phải cường giả hay hung thú cấp 8, sẽ không có nguy hiểm!
Trên Máy bay số hiệu Huyền Vũ.
Bảy hộ vệ xếp thành một hàng, biểu cảm trang nghiêm, mắt nhìn phía trước.
Trong đó có sáu gã là loài người, thực lực cấp 1, chỉ có duy nhất một người thú cấp 4.
Người thú này đã từng là thuộc hạ của Hồ Tiên, Ly Nguyệt đã điều tra bối cảnh của hắn.
Sau khi xác nhận người không có vấn đề gì, thú nhân được tuyển nhận vào Không Quân, cùng với Nguyệt Phi Nhan phụ trách an toàn trên Máy bay Huyền Vũ.
Nguyệt Phi Nhan chắp tay sau lưng, lanh lảnh hỏi:
- Các ngươi đã chuẩn bị xong chưa?
- Chuẩn bị xong.
Bảy hộ vệ đồng thanh đáp lại.
- Vậy thì canh giữ tốt vị trí đã được giao, chuẩn bị bay rồi.
Nguyệt Phi Nhan vung tay lên.
- Vâng.
Hộ vệ lại đồng thanh đáp lại.
Bọn họ tản ra, canh giữ ở bên ngoài khoang thuyền và khoang chứa hàng, phụ trách an toàn cho người và hàng hóa.
Trong khoang thuyền.
Tiếp viên phục vụ đều tìm chỗ ngồi xuống, tay giữ chặt tay vịn trên ghế, mở miệng nhắc nhở:
- Máy bay sắp cất cánh, mời các vị ngồi ổn định tại chỗ ngồi.
- Cuối cùng cũng bay rồi.
Lòng bàn tay của Đạt Tư lòng đổ mồ hôi, nắm chặt tay vịn trên ghế.
Ngõa Nhĩ Đa mím môi, trong lòng cũng lo lắng.
Lần đầu tiên, hắn cưỡi hung thú cấp 7 trên bầu trời, loại cảm giác này không giống với cưỡi Phi Điểu.
Bên ngoài khoang thuyền, Nguyệt Phi Nhan lấy một cái chuông được làm từ Lưu Ly ra, tay nắm của nó là dùng lông vũ của Ưng Lửa luyện chế thành.
Đây là linh khí mà Mục Lương cố ý luyện chế, có thể ra lệnh cho Ưng Lửa, chỉ có cất cánh và hạ xuống... Có ít nhất ba đến bốn sự lựa chọn.
- Leng keng leng keng !
Cô gái tóc đỏ lắc chuông, 'Leng keng ' tiếng vang quanh quẩn ở trước Sơn Hải Quan.
- Du du !
Một khắc sau, Ưng Lửa mở mắt ra, cánh to lớn xòe ra, thân thể đang nằm đứng lên, vỗ cánh bay lên trời, tiếng ưng gáy to rõ ràng vang vọng giữa không trung.
Ưng Lửa đập cánh, lên cao như diều gặp gió.
Trong khoang thuyền ở sau lưng nó, Hạ Lạc thăm dò nhìn về phía ngoài khoang thuyền, phong cảnh đang nhanh chóng thay đổi, cuối cùng chỉ còn lại màu xám tro của đám mây.
- Rất ổn định.
Hạ Nạp Ân thấp giọng khen một câu.
- Ừm, so với Phi Điểu của chúng ta thì ổn định hơn nhiều lắm.
Đôi mắt màu cam của Hạ Lạc lóe sáng.
Ở sau Ưng Lửa, không thấy gió to, ngoại trừ cảm giác lay động khi mới bắt đầu thì không thấy gì khác không ổn.
Mười phút sau, hộ vệ canh giữ ở cửa rời khỏi.
Nữ tiếp viên đứng dậy, thanh thúy nói:
- Bây giờ có thể đi lại, nhưng phải chú ý an toàn, không nên rời khỏi chỗ ngồi quá lâu.
- Anh, chúng ta đi ra xem một chút.
Hạ Lạc đứng dậy, tràn đầy phấn khởi đi ra ngoài.
Hạ Nạp Ân cười lắc đầu, rõ ràng là người thường xuyên bay trên trời, còn tràn đầy phấn khởi với trên không trung như vậy.
Hai anh em đi ra bên ngoài, nhìn bên ngoài tấm chắn bằng Lưu Ly, thấy đám mây xám xẹt qua cực nhanh.
- Tốc độ thật nhanh.
Môi hồng của Hạ Lạc khẽ nhếch, thán phục một tiếng.
Tốc độ bay của Ưng Lửa còn nhanh hơn mấy lần so với tốc độ bay toàn lực của cô.
Ngoài khoang thuyền, những người khác cũng lần lượt đi ra, dồn dập kinh thán không thôi.
Người có thực lực thấp thì ngồi thấp người xuống, không thích ứng được với khung cảnh di chuyển nhanh chóng, chật vật xoay người trở về khoang thuyền.
- Ta run chân.
Thương nhân này sợ hãi cúi người xuống, thiếu chút nữa thì muốn nôn mửa.
Độ cao mà Ưng Lửa bay lượn, so với Phi Điểu còn cao hơn vài lần, cảm giác không có trọng lượng càng thêm mãnh liệt.
- Tốc độ này, trước khi trời tối là có thể đến thành Phi Điểu.
Ngõa Nhĩ Đa yên lòng, xoay người trở về khoang thuyền.
Trái cây của hắn vẫn còn ở bên trong, không dám rời đi quá lâu.
Thành Huyền Vũ.
Cung điện trên Khu Vực Trung Ương, Sở Nghiên Cứu trong Thiên Điện.
Vưu Phi Nhi cúi người, đôi mắt màu vàng óng nhìn chằm chằm nước thuốc màu đen trong bình lưu ly.
- Lần này nhất định phải thành công.
Cô cắn môi dưới lẩm bẩm.
Vưu Phi Nhi đang nghiên cứu bí dược cường hóa cấp 4, đây là lần thí nghiệm thứ ba mươi lăm.
Cô gái tóc vàng cầm một loại nước thuốc khác cẩn thận rót vào bình lưu ly.
- Tí tách !
Hai loại nước thuốc hòa trộn thành một hỗn hợp nhưng lại không xảy ra bất kỳ phản ứng nào, ngoại trừ việc nước thuốc trong bình càng đen hơn.
- Lại thất bại nữa sao?
Vưu Phi Nhi ném bình lưu ly ra xa, giơ tay nắm chặt hai đuôi ngựa, vẻ mặt nhăn nhó, vò đầu bứt tai.
- Lộc cộc lộc cộc !
Nước thuốc vốn dĩ yên tĩnh bỗng dưng sôi trào, vô số bọt khí bốc lên, sau đó có khói đen bay ra khỏi miệng bình.
- A, chẳng lẽ…. thành công rồi?
Vưu Phi Nhi khẩn trương cúi đầu xem xét, hàng mi dài hơi rung động, con mắt màu vàng óng nhìn không chớp mắt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận