Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 362: Sao Nhanh Hết Vậy

- Hồ Tiên, ngươi thật dự định đi dạo?
Phong Thanh Lang thấp giọng hỏi.
- Tới cũng đã tới rồi, nên mang một ít thứ về cho người nhà.
Hồ Tiên quơ cái đuôi, bước chân của cô dừng lại, quay đầu cười khẽ:
- Nếu không muốn đi dạo, các ngươi có thể trở về trước.
- Hừ.
Viêm Tượng nhịn không nổi, táo bạo hỏi:
- Ta chỉ muốn hỏi ngươi, vì sao không nói tiếp?
- Vì sao?
Hồ Tiên xoay người lại, cái cằm nâng cao, trào phúng hỏi:
- Thành chủ thành Huyền Vũ đã nói rõ là không giao dịch, còn thương lượng thế nào?
Cô nở một nụ cười yêu mị, âm thanh trầm thấp hỏi:
- Hay ngươi dự định trực tiếp cướp?
Viêm Tượng xụ mặt, bị Hầu Gia Hồ Tiên nói cho bị nghẹn, không biết nói gì.
Người muốn cướp Kỳ Lân từ trong tay Mục Lương, sợ là đã chán sống.
Giọng của Hồ Tiên nghiêm túc:
- Tiếp tục nói, chỉ có thể chọc giận thành chủ Thành Huyền Vũ, chuyện này quá nguy hiểm, ta cũng không muốn chết.
Hầu gia Viêm Tượng với Hầu gia Phong Thanh Lang lập tức không còn lời nào để nói, biết Hồ Tiên không có nói sai, nhưng trong lòng có chút không cam tâm.
- Hừ!
Hồ Tiên yêu kiều hừ một tiếng, rồi cất bước hướng đi đến Tiệm Đồ Uống Lạnh.
- Xin hỏi cô muốn uống chút gì không?
Nhân viên phục vụ đầu tiên là bị kinh diễm, sau đó cố gắng tập trung tinh thần.
- Thư Ký các ngươi thường uống món gì?
Âm thanh của Hồ Tiên mềm mại đáng yêu hỏi.
Cô nhớ kỹ lúc vừa tới Phố Buôn Bán, Nguyệt Thấm Lan đang ngồi trong Tiệm Đồ Uống Lạnh, trong tay đang cầm một cái ly hút rột rột.
- Món Thư Ký đại nhân uống là trà sữa trân châu.
Nhân viên phục vụ mỉm cười nói.
Việc buôn bán của Tiệm Đồ Uống Lạnh rất chậm, mỗi ngày có ai đến mua đồ uống lạnh, nhân viên đều có thể nhớ được.
Vì giá cả của mấy món này cũng không thấp, không phải ai cũng sẽ nguyện ý dùng tinh thạch hung thú để mua.
Đương nhiên, nếu như cư dân Thành Vạn Yêu tới, có lẽ việc buôn bán sẽ tốt một chút.
- Vậy cho ta một ly trà sữa trân châu.
Hồ Tiên quơ quơ ngón tay nhỏ nhắn.
- Tốt, một ly có giá ba viên tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng.
Nhân viên lễ phép mỉm cười.
- Hả......
Hồ Tiên kinh ngạc, trợn mắt hốc mồm.
Một ly có giá ba viên tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng?
Trên mặt của nhân viên phục cụ vẫn giữ nụ cười nhìn vào cô.
- Đây.
Hồ Tiên chỉ do dự một lát, cuối cùng vẫn thanh toán xong tinh thạch hung thú.
- Xin chờ một chút.
Nhân viên phục vụ thu lấy tinh thạch hung thú, bắt đầu thuần thục pha chế trà sữa trân châu.
Trong lúc đó, có hai thân ảnh đi vào quán, Hồ Tiên quay đầu nhìn lại, Viêm Tượng và Phong Thanh Lang đứng ở sau lưng cô.
Nhân viên này kinh hoảng lui về sau một bước, bị tướng mạo người thú hù dọa.
Âm thanh của cô ấy run run nói:
- Hai vị...... Hai vị muốn uống chút gì không?
- Giống như cô ấy.
Phong Thanh Lang bình tĩnh nói.
- Y vậy.
Viêm Tượng lạnh lùng mở miệng.
Âm thanh của nhân viên này run run nói:
- Tổng cộng sáu viên tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng.
- Đây.
Phong Thanh Lang chỉ lấy ra tinh thạch hung thú phần của mình.
- Hừ!
Viêm Tượng bĩu môi, cũng lấy ra tinh thạch hung thú tùy ý bỏ vào trên quầy.
- Vâng, xin chờ một chút.
Nhân viên phục vụ lặng lẽ thở phào.
Đối phương nguyện ý thanh toán tinh thạch hung thú, vậy cũng không phải là người xấu gì.
Nhân viên này liền vùi đầu pha chế trà sữa trân châu.
Tay của Hồ Tiên đặt lên trên quầy, thuận miệng hỏi:
- Trà sữa trân châu là làm từ cái gì?
- Được làm từ Trà Tinh Thần, rau củ, sữa thú và mật ong.
Nhân viên phục vụ nói khẽ.
- Trà Tinh Thần?
Hồ Tiên nghi hoặc nghiêng đầu.
Mật ong lại là cái gì?
- Trà Tinh Thần uống thường xuyên có thể kéo dài tuổi thọ, còn có thể làm cho cơ thể thêm khỏe mạnh, cường tráng.
Nhân viên này lắc đầu nói.
- Thứ đó có thể mua được ở nơi nào?
Hồ Tiên lập tức hứng thú.
Uống thường xuyên còn có thể kéo dài tuổi thọ? Là thật hay giả?
- Trân Bảo Lâu.
Nhân viên phục cụ không chút suy nghĩ đáp lại.
Dưới Thiên Môn Lâu.
Đạp đạp đạp đạp !
- Trở về.
Hồ Tiên đang hút lấy từng ngụm trà sữa trân châu, cái đuôi lông xù sau lưng, còn đang cuốn lấy hai ly đồ uống lạnh mùi vị khác.
Sau lưng Hầu Gia Hồ Tiên, Phong Thanh Lang cùng Viêm Tượng không nói lời nào, trong tay hai người cũng đang cầm cái ly, trà sữa trân châu bên trong đã bị uống hết hơn phân nửa.
- Sao nhanh hết vậy?
Viêm Tượng bĩu môi, đây là ly trà sữa trân châu thứ ba hắn uống.
Phong Thanh Lang liếc mắt nhìn hắn, trong lòng cũng đồng ý với ý này.
Ly sứ đặt trong tay hắn trông có vẻ rất nhỏ, nên hắn chỉ cần hút hai ba ngụm trà sữa là có thể uống xong.
- ......
Ngải Bố Nạp và Đức Lợi An nghe vậy không ngừng kêu khổ.
Trong ngực hai người họ đang ôm mấy cái hộp gỗ, bên trong chứa thành quả do ba vị Hầu Gia ‘Liều mạng’ mua ở Phố Buôn Bán.
Sau khi, ba vị Hầu Gia mua xong trà sữa trân châu ở Tiệm Đồ Uống Lạnh, sau đó bắt đầu đi dạo Phố Buôn Bán.
Mỗi cửa hàng, bọn họ đều ghé thăm một lần, 3 người liên tiếp tiêu tiền, nên đã không nhớ nỗi số tinh thạch hung thú mình bỏ ra.
Lúc rời đi Phố Buôn Bán, ba vị Hầu Gia lại đến Tiệm Đồ Uống Lạnh, mỗi người đều mua nhiều hơn hai ly thức uống mang về.
Ngải Bố Nạp nuốt một ngụm nước miếng, hắn cũng muốn uống trà sữa.
- Đều mặc áo bào đen vào đi.
Phong Thanh Lang lạnh nhạt nói.
Hắn lấy ra áo bào đen, trùm lại toàn thân.
- Vâng.
Giọng của Ngải Bố Nạp đắng chát đáp lại.
Hắn thả xuống hộp gỗ đang bưng, lấy ra áo bào đen trùm lại toàn thân, lại khom lưng vác hộp gỗ lên, bước nhanh đuổi kịp bước chân các Hầu Gia.
Khuôn mặt của Viêm Tượng lạnh lùng, áo bào đen che lại toàn thân, bước nhanh về hướng Thành Vạn Yêu.
Hơn 10 phút sau.
Nhóm người thú trở lại Thành Vạn Yêu, ba vị Hầu Gia bước nhanh đi về phía nội thành, đi về phía Phủ Thành Chủ đến.
Bước chân của Hồ Tiên đang đi về trước, chợt dừng lại, u oán nói:
- Các ngươi nói, Thú Vương đại nhân sẽ làm sao?
Phong Thanh Lang nhỏ giọng, suy đoán nói:
- Thú Vương rất cần Kỳ Lân, có lẽ sẽ dẫn đến xung đột.
- Hừ, ta cũng không cho rằng Áo Cách Tư Cách đánh thắng được thành chủ thành Huyền Vũ.
Viêm Tượng cười lạnh một tiếng, tự mình nói ra tên Thú Vương.
Hồ Tiên liếc mắt nhìn hắn, không có tỏ thái độ.
- Thực lực của thành chủ thành Huyền Vũ mạnh hơn Thú Vương, ít nhất theo cảm giác ta cảm nhận được là như vậy.
Âm thanh Phong Thanh Lang điều chỉnh ở mức thấp nhất, mới nói.
Viêm Tượng khàn khàn nói:
- Đừng quên, Man Thú Hoang Cổ kia cũng là cấp 8.
Lúc này, hắn rất kiêng kị Thành Huyền Vũ, đã không còn khí thế kiêu ngạo và khinh thường như trước.
- Ta rất tò mò, tại sao Thú Vương lại muốn có Kỳ Lân đến như thế?
Sắc mặt của Phong Thanh Lang lộ ra vẻ nghi ngờ.
Thái độ của Viêm Tượng lạnh nhạt, lạnh lùng nói:
- Hiếu kỳ? Vậy ngươi có thể trực tiếp tới hỏi Áo Cách Tư Cách .
Trong đôi mắt màu đỏ rực của Hồ Tiên lóe lên ánh sáng, dịu dàng nói:
- Sắp đến Điện Thú Vương rồi, không muốn chết thì ngậm miệng lại.
Sắc mặt Viêm Tượng như sương lạnh, xốc lên mũ trùm, bước chân nặng nề đi về phía Điện Thú Vương .
Phong Thanh Lang với Hồ Tiên liếc nhau, cả hai cùng nhún vai, lập tức xốc lên mũ trùm đi vào Điện Thú Vương .
Bạn cần đăng nhập để bình luận