Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2406: Trò Chơi Ghép Hình.

- Mẹ à, trò xếp hình này quá khó khăn rồi.

Nguyệt Phi Nhan hậm hực oán trách.

Nguyệt Thấm Lan buồn cười nói:

- Xếp hình ba ngàn mảnh đã kêu khó, vậy trò xếp hình ba chục ngàn mảnh Mục Lương mới làm không phải khiến các ngươi khóc chết?

- Còn có trò xếp hình ba chục ngàn mảnh?

Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan lập tức trợn tròn hai mắt, suýt nữa là thét chói tai.

- Đương nhiên, đồ án là Trà Thụ Sinh Mệnh.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu một cái.

Hi Bối Kỳ nhức đầu nói:

- Đồ án Trà Thụ Sinh Mệnh, vậy sẽ có rất rất rất nhiều mảnh màu xanh lục, làm sao mà tìm ghép lại được chứ?

Nguyệt Thấm Lan nói một cách đương nhiên:

- Có như vậy thì các ngươi mới tĩnh tâm được, chứ không phải là nhảy nhót khắp nơi mỗi ngày.

- Nếu muốn thì chúng ta cũng có thể tĩnh tâm nha.

Hi Bối Kỳ đỏ mặt chống chế.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Việc này là do Mục Lương quyết định, ngươi nói với ta cũng vô dụng thôi.

- A ~

Hai cô kêu rên một tiếng, kéo dài giọng như muốn kháng nghị.

Nguyệt Thấm Lan trợn trắng mắt, thanh thúy nói:

- Được rồi, có thời gian rảnh rỗi đấu võ mồm với ta không bằng nhanh chóng hoàn thành trò xếp hình này đi.

- Ta biết rồi.....

Nguyệt Phi Nhan cúi đầu ủ rũ đáp.

- Cộp cộp cộp ~~~

- Cần ta giúp một tay sao?

Giọng nói ôn hòa vang lên, Mục Lương bước ra thư phòng, đi tới chính sảnh đứng bên cạnh các cô gái.

Đôi mắt đỏ của Nguyệt Phi Nhan lập tức sáng ngời giống như nhìn thấy vị cứu tinh, nàng nũng nịu hô một tiếng:

- Mục Lương ~~~

Mục Lương mỉm cười nói:

- Thật ra xếp hình rất đơn giản, nếu tìm được phương pháp thì sẽ nhanh chóng ghép xong.

- Ta có thể không xếp hình sao?

Nguyệt Phi Nhan làm nũng.

- Không thể.

Mục Lương mỉm cười từ chối dứt khoát.

Lời nói của anh khiến cô gái tóc đỏ cúi đầu lần nữa, hữu khí vô lực ‘ừ’ một tiếng.

Mục Lương bình thản nói:

- Thật sự không khó, các ngươi có thể ghép các mảnh ở phần rìa trước sau đó dần dần đi vào trong, những mảnh đó sẽ có một hoặc hai cạnh vuông vức, rất dễ nhận biết.

- Được rồi, ta thử xem.

Nguyệt Phi Nhan khẽ nâng đầu lên.

Hai cô gái lại vùi đầu xếp hình, chẳng mấy chốc đã tìm được hơn mười mảnh ở phần rìa, sau đó phân loại đặt ở bên cạnh.

Nguyệt Thấm Lan và Mục Lương tán gẫu:

- Có thể sản xuất một ít trò xếp hình đặt ở Thành Buôn Bán, như vậy có thể kiếm thêm một ít tinh thạch.

- Ừm, chuyện này không phải là không được, có điều trình tự làm việc sẽ phiền toái một chút.

Mục Lương như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Những chuyện này đều có thể giải quyết, ta sẽ phân phó thuộc hạ đi nghiên cứu.

Trò chơi xếp hình vẫn còn mới lạ đối với thế giới này, đám người quý tộc mỗi ngày rảnh rỗi không có chuyện gì làm kia chắc chắn sẽ cảm thấy hứng thú đối với trò chơi này.

- Ừm, ngươi sắp xếp người đi làm đi.

Mục Lương thuận miệng nói.

Anh nghĩ tới một món đồ chơi khác là rubik, đây cũng là một trò để giết thời gian rất tốt, kiếp trước anh từng chơi khối xếp hình để rèn luyện ngón tay và não bộ.

Rubik có rất nhiều chủng loại, hình tứ phương, hình trụ, hình tam giác, v.v… mỗi loại anh đều chơi qua.

- Ngươi đang nghĩ gì thế?

Nguyệt Thấm Lan giơ tay lên quơ qua lại trước mặt Mục Lương.

Anh lắc đầu ôn hòa nói:

- Không có gì, ta đang nghĩ đến một loại đồ chơi mới.

Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan nghe vậy tay không khỏi run lên, mỗi lần có món đồ chơi mới thì người chịu khổ chính là các nàng, tựa như trò xếp hình này đây.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiếng bước chân vội vã từ xa đến gần, Ba Phù bước ra Phòng Liên Lạc.

Ba Phù ngây thơ nói:

- Bệ hạ, tiểu thư Lạp Nhã và tiểu thư Tạp Giai truyền tin tức trở về, nói là đã bắt được Thiệu Tông.

Nguyệt Thấm Lan nhìn Mục Lương, ưu nhã nói:

- Tiến độ chậm hơn một chút so với dự đoán của ta.

Mục Lương lý giải:

- Có lẽ tin tức nhận được và tình hình thực tế xảy ra chút khác biệt, trễ vài ngày cũng là việc bình thường.

- Mang Trùng Cộng Hưởng liên lạc các nàng tới đây.

Anh nhìn về phía tiểu hầu gái rồi ra lệnh.

- Vâng.

Ba Phù ngoan ngoãn gật đầu, xoay người chạy trở về Phòng Liên Lạc, chẳng mấy chốc ôm lấy một con Trùng Cộng Hưởng đi ra.

………

Mục Lương nhìn Trùng Cộng Hưởng trong ngực Ba Phù, ra lệnh:

- Liên lạc với Lạp Nhã đi.

- Vâng.

Ba Phù ngoan ngoãn gật đầu, vươn tay xoa nhẹ và có tiết tấu dọc theo phần cánh của Trùng Cộng Hưởng.

- Ông ~~~

Nó vỗ cánh phát ra tiếng ông ông, bay lên rời đi vòng tay của tiểu hầu gái.

Nguyệt Thấm Lan và những người khác an tĩnh nhìn chăm chú vào nó, chờ đợi Trùng Cộng Hưởng cái thành lập liên lạc với Trùng Cộng Hưởng đực.

Trong tình huống bình thường, cứ mỗi một đôi Trùng Cộng Hưởng thì con cái sẽ ở lại Phòng Liên Lạc, làm như vậy là để sinh sôi nảy nở hậu đại, cho nên chỉ để Trùng Cộng Hưởng đực ở bên ngoài ‘bôn ba’.

Qua thêm vài phút, tần suất vỗ cánh của Trùng Cộng Hưởng cái trở nên ổn định, ngay sau đó vang lên một giọng nữ trong trẻo lạnh lùng.

- Ta là Lạp Nhã.

Giọng nói của Lạp Nhã truyền ra từ trên người Trùng Cộng Hưởng.

- Tiểu thư Lạp Nhã, bệ hạ đang ở bên cạnh.

Ba Phù ngoan ngoãn nói.

- Bệ hạ!

Giọng nói của Lạp Nhã và Tạp Giai cùng lúc vang lên.

Mục Lương bình thản hỏi:

- Bây giờ các ngươi đang ở đâu?

Tạp Giai hồi đáp:

- Chúng ta đang ở trên phi thuyền vận chuyển, vừa mới rời đi thành Ba Mẫu không lâu.

Sau khi bắt được Thiệu Tông thì các cô lập tức lên đường trong đêm khuya rời đi thành Ba Mẫu, trở lại trên phi thuyền rồi bay về phía thành Y Lê.

- Thiệu Tông thế nào rồi?

Mục Lương hỏi.

Lạp Nhã cung kính hồi đáp:

- Hắn vẫn còn đang hôn mê, bệ hạ muốn đích thân thẩm vấn sao?

- Ta muốn nghe tình huống cụ thể trước.

Mục Lương ngồi ở trên ghế sa lon, nhàn nhạt nói.

- Vâng.

Lạp Nhã cung kính lên tiếng, kể rõ đầu đuôi chuyện đã xảy ra với ngữ tốc vừa phải.

Nguyệt Thấm Lan im lặng lắng nghe, khi biết chuyện Thép Tím bị trộm không liên quan tới Tô Lâm Y Tư, cô không nhịn được ngước mắt nhìn về phía Mục Lương.

- Vậy là không cần phải tìm người nắm quyền mới rồi.

Khóe môi của cô cong lên.

- Ừm, nhưng cũng nên khiển trách một chút việc quản lý không nghiêm.

Mục Lương chậm rãi nói.

Tạp Giai nói với giọng điệu nghiêm túc:

- Bệ hạ, ngài nhất định phải chú ý tới công tước Bá Lệ ở vương quốc Phúc Nhĩ Kỳ.

- Ừm, tay của hắn duỗi quá dài.

Đáy mắt của Mục Lương hiện lên tia sáng lạnh lẽo, trầm giọng dặn dò:

- Tiếp tục tra hỏi, lưu hắn ta một mạng, sau này còn có lúc dùng tới.

- Vâng.

Tạp Giai và Lạp Nhã đồng thanh đáp lại.

Lạp Nhã nhẹ giọng hỏi:

- Bệ hạ, việc này có nên nói một tiếng với Tô Lâm Y Tư không?

- Không cần đâu, trước hết cứ để cho cô ta suy đoán đi.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

- Vâng.

Lạp Nhã cung kính đáp lại lần nữa.

- Đi làm việc đi.

Mục Lương bình thản nói.

- Vâng, bệ hạ.

Giọng nói của Tạp Giai và Lạp Nhã biến mất, Trùng Cộng Hưởng ngừng vỗ cánh rồi trở lại vòng tay của tiểu hầu gái.

Bạn cần đăng nhập để bình luận