Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1864: Ai Có Vận Khí Tốt Như Thế, Lại Mở Ra Được Thẻ Vàng?



Thực ra thì tiệm tạp hóa rất lớn, chủ yếu chia thành hai khu vực, một là nhà kho, hai là khu buôn bán.

Khu buôn bán cũng tiến hành phân chia, một bên là khu bán các loại lương khô như gạo, lúa mì và khoai lang, còn bên kia là khu bán dầu muối.

Người vào cửa hàng, cơ bản đều là những người muốn mua gạo.

- Đừng có đẩy, đừng làm bẩn lúa mì ở xung quanh.

Giọng nói lạnh lẽo của Hồ Tiên.

Hôm nay, gạo Linh mới vừa mang lên thành phố buôn bán, cô phải ở hiện trường nhìn chằm chằm mới được.

Người phụ nữ quý tộc tóc dài hỏi:

- Đại nhân Hồ Tiên, những thứ gạo này thật là thơm, là loại sản phẩm mới sao?

Cô ấy thường xuyên đến Phố Buôn Bán của thành Huyền Vũ, đã đi qua Trân Bảo Lâu mấy lần, giống như mấy loại ma cụ ti vi, lò nướng, cô ấy đều đã mua qua, nghe nhân viên làm việc ở trong tiệm đều gọi cô gái đuôi cáo là đại nhân Hồ Tiên, vì vậy liền gọi theo.

Không chỉ có cô ấy, còn có rất nhiều người cũng thường xuyên đến thành Huỳên Vũ, đều bằng lòng gọi Hồ Tiên một tiếng đại nhân, không phải bởi vì cô xinh đẹp, mà vì cô biết làm ăn, hiểu được đạo lí đối nhân xử thế.

Hồ Tiên nâng một chiếc đuôi cáo lên che khuất nửa khuôn mặt, nếu không như thế thì người ở chỗ này sẽ không nghe theo cô nói, mà chỉ biết mê mẩn trong dung nhan khuynh thành của cô, cô giơ tay lên cầm lấy một hạt gạo Linh, giới thiệu:

- Đây là gạo Linh, cũng không phải là gạo bình thường.

Người phụ nữ quý tộc hỏi:

- Gạo Linh, có gì đặc biệt sao?

Cô ấy chính là 'người ái mộ trung thành' của Phố Buôn Bán thành Huyền Vũ.

Từ khi đến nơi này, những đồ trong nhà, bao gồm đồ ăn uống đồ dùng hàng ngày, đều đến từ nơi đây.

Hồ Tiên mỉm cười nói:

- Nếu như thường xuyên ăn gạo Linh có thể cường thân kiện thể, còn có thể cải thiện chất lượng giấc ngủ, có chỗ tối đối với lục phủ ngũ tạng của cơ thể, mỗi ngày ăn một chén cơm Linh, có thể đảm bảo tinh thần sung mãn mỗi ngày.

- Tốt như vậy sao!?

Đôi mắt xinh đẹp của người phụ nữ quý tộc sáng lên.

- Không chỉ như vậy, gạo Linh còn có hiệu quả chữa bệnh nhất định, bình thường khi bị các loại bệnh nhẹ như đau bụng, đau dạ dày, tiểu nhỏ, ăn mấy chén gạo Linh, cũng có thể làm cho những bệnh trạng này chuyển biến tốt đẹp hơn.

Hồ Tiên tiếp tục nói.

Những thứ này đều là do Mục Lương nói với cô, cũng không phải là thuận miệng mà bịa chuyện, mà là xác thực có những hiệu quả này.

Mục Lương còn lấy hạt lúa của người ta để chế tạo gối đầu, có hiệu quả cải thiện giấc ngủ, mỗi chiếc là một ngàn đồng Huyền Vũ.

- Nghe thì rất là tốt.

- Không phải là giả chứ?

- Ta cũng chưa từng ăn qua, thật sự tốt như thế sao?

Có không ít người lên tiếng nghi ngờ mà hỏi.

Hồ Tiên nghiêng đầu nói:

- Ta sai người nấu một nồi gạo Linh, mọi người có thể nếm thử.

Nhân viên bán hàng hiểu ý, bưng gạo Linh đã nấu xong lên.

- Gạo Linh đã nấu thì càng thơm hơn.

Đôi mắt xinh đẹp của người phụ nữ quý tộc sáng lên, không nhịn được mà nuốt nước bọt. Nhân viên bán hàng dùng thìa xới một bát gạo Linh, chớp chớp mắt nhìn về phía người phụ nữ quý tộc.

- Ta nếm thử một chút.

Người phụ nữ quý tộc thấy thế liền giơ tay ra, nhân viên công tác đem nắm gạo Linh đặt trong lòng bàn tay của cô ấy.

- Ta cũng muốn nếm thử.

Những người khác đều vươn tay ra.

Nhân viên công tác đưa một nắm gạo Linh lên trên tay của mọi người, nồi gạo Linh đã nhanh chóng chỉ còn thấy đáy nồi.

Người phụ nữ quý tộc không nhịn được mà cảm thán lên tiêng:

- Ngon quá đi, cảm thấy bụng cũng đã ấm lên rồi.

Hồ Tiên mỉm cười nói:

- Đây là đương nhiên rồi, gạo Linh có thể nuôi dạ dày.

- Đúng vậy đó, cảm thấy đều đã no rồi.

Không ít người lên tiếng khen ngợi.

Hồ Tiên tiếp tục ưu nhã nói:

- Trừ cái đó ra, nước vo gạo có thể dùng để ngâm chân, kiên trì ngâm một hai tháng, là có thể khiến cho da để trở nên trắng hơn.

Người phụ nữ quý tộc không chút do dự nói:

- Ta muốn mua, mua trước 5 kí, à không, ta muốn mua 25 kí.

- Gạo Linh không có nhiều, nửa kg giá 200 đồng, tạm thời mỗi người giới hạn mua 25 kí.

Hồ Tiên mỉm cười nói.

Hai trăm đồng cũng chính là nửa kí cần một viên Tinh thạch ma thú cấp ba.

- 25 kí.

Người phụ nữ quý tộc kiên trì nói.

- Giao tiền trước.

Hồ Tiên giơ tay lên, ý chỉ về hướng của quầy hàng.

- Được.

Người phụ nữ quý tộc không nói hai lời mà rời khỏi đoàn người, bước nhanh về phía quầy hàng. Những quý tộc còn lại đã nếm thử gạo Linh, cũng đều đi về phía quầy hàng.

Hồ Tiên liếc nhìn qua đám người ở ngoài tiệm tạp hóa, nghiêng đầu dặn dò:

- Đi nấu thêm một nồi gạo Mễ.

- Vâng.

Nhân viên bán hàng cung kính đáp.

Hồ Tiên ở Tiệm Tạp Hóa đợi bốn tiếng, nói miệng cũng làm xong, mới bị người gọi đến Trân Bảo Lâu, vì lại có người mở gói thẻ ra thẻ vàng.

Trước khi đi cô đã liếc nhìn qua hàng trữ của gạo Linh, đủ để bán hai ngày, đợi hai ngày sau, gạo Linh mới cũng sẽ vận chuyển đến, số lúa nước thêm nên cũng quen thuộc, không lo không có bán, Hồ Tiên quay lại Trân Bảo Lâu, Vệ Ấu Lan đã đến để giúp đỡ, đang giúp chuyển động rút thẻ ma cụ. Cô thuận miệng hỏi một câu:

- Ai có vận khí tốt như thế, lại mở ra được thẻ vàng?

- Là ta.

Đê Nít hưng phấn hô lên.

Hôm nay hắn đã đến Phố Buôn Bán rất sớm, đầu tiên là rút 200 lần thẻ bài rút thưởng, buổi chiều lại mua mười bao gói thẻ, thẳng đến bao cuối cùng mới mở được bao thẻ vàng.

- Chúc mừng.

Hồ Tiên mỉm cười nói.

Hai tròng mắt của Đê Nít phiếm hồng, kích động nói:

- Nhiều ngày như thế cuối cùng cũng mở ra thẻ vàng rồi.

Hồ Tiên thanh thúy nói:

- Thẻ vàng chỉ còn năm tấm, ngươi mới chỉ có một cái.

Đê Nít xệ mặt xuống...

- Ngươi cũng đừng đả kích ta chứ.

Bạn tốt của hắn đã được đến hai tấm thẻ vàng khác nhau, mỗi ngày đều khoe khoang ở trước mặt hắn, sao có thể khiến cho người khác không ước ao được chứ.

- Các hạ phải cố gắng, chờ đến khi thành Huyền Vũ tổ chức thi đấu thẻ bài Kros, ngươi cũng có thể đạt được giải quán quân.

Hồ Tiên mỉm cười nói.

- Hả, thành Huyền Vũ muốn tổ chức thi đấu thẻ bài Kros sao? Giống như là trong phim ảnh sao?

Đê Nít há to miệng.

Hồ Tiên gật đầu nói:

- Đúng vậy, thi đấu nhất định sẽ tổ chức, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

- Vậy đoạt giải quán quân thì sẽ có phần thưởng gì?

Đê Nít kích động hỏi.

Khóe môi của Hồ Tiên cong lên nói:

- Hiện tại ta chỉ biết là sẽ có ma cụ cao cấp, có lẽ còn sẽ có thẻ bài hiếm có, thẻ bài không mua bán ra bên ngoài.

- Ma cụ cao cấp! Thẻ bài hiếm có không mua bán ra bên ngoài!

Hai tròng mắt của Đê Nít nở rộ ánh sáng.

Hồ Tiên nhắc nhở:

- Chỉ có quán quân mới có thể sở hữu những phần thưởng này, các hạ phải cố gắng tăng cao thực lực thẻ bài của mình mới được.

- Ta sẽ góp đủ tất cả thẻ vàng.

Khuôn mặt nghiêm túc của Đê Nít nói.

- Chúc ngươi nhiều may mắn.

Hồ Tiên mỉm cười.

Bạn cần đăng nhập để bình luận