Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1466: Ta Nhìn Giống Đồ Ngốc Lắm Sao?



Vũ Đồ đột nhiên hỏi:

- Các hạ là người nơi nào?

- Người của thành Huyền Vũ.

Mục Lương bình tĩnh đáp.

- Thành Huyền Vũ!!

Trên mặt Vũ Đồ lộ ra thần sắc chấn động.

Hắn tự nhiên biết thành Huyền Vũ, tuy rằng chưa tới đó, nhưng hắn đã nghe được rất nhiều tin tức từ bọn thuộc hạ của mình.

Mục Lương bỏ qua vẻ mặt kinh ngạc của đối phương, quay đầu nhìn về phía Đồ Lan có thần sắc buồn bã, nhẹ nhàng hỏi:

- Ngươi rất thích chưng cất rượu?

Đồ Lan ngẩng mặt lên, ngạo nghễ nói:

- Đương nhiên, ta muốn ủ ra loại rượu ngon nhất trên thế giới.

- Điều này rất khó, không ai biết loại rượu ngon nhất trên đời có mùi vị như thế nào?

Mục Lương nói với thần tình nhàn nhạt.

Đồ Lan lắc đầu, thấp giọng nói:

- Rượu trắng rất tốt, tốt hơn cả rượu của ta, ta không thể chưng cất ra loại rượu như vậy, càng khó siêu việt nó.

- Ngươi có hứng thú hợp tác không?

Mục Lương đột nhiên hỏi.

- Ý ngươi là sao?

Đồ Lan nhìn về phía Mục Lương với ánh mắt hoang mang.

- Nếu như ngươi có hứng thú với rượu của ta, tối nay mang cái này đến thành Huyền Vũ tìm ta.

Mục Lương đứng dậy và đưa một khối lệnh bài lưu ly cho Đồ Lan.

Đồ Lan cầm lệnh bài rồi ngẩn người một chút.

- Đi thôi.

Mục Lương nhìn thoáng qua Ly Nguyệt và các cô gái, cất bước chuẩn bị rời đi.

- Các hạ!!

Vũ Đồ vội vàng đứng lên hô to.

- Ngươi còn có việc gì sao?

Mục Lương quay đầu nhìn đối phương, đôi mắt màu đen thâm thúy như bầu trời đêm.

Vũ Đồ hất cằm, nghiêm túc nói:

- Chớ khẩn trương, ta chỉ muốn kết giao bạn bè mà thôi.

- Không có hứng thú.

Mục Lương nhàn nhạt nói, hắn đã không còn hứng thú vui đùa.

- Ngươi!

Đôi mắt của Vũ Đồ trợn to.

Sắc mặt hắn trở nên âm trầm, lạnh lùng nói:

- Ta đường đường là một tử tước, được ta kết bạn thì ngươi nên cảm thấy vinh hạnh mới phải.

- Ta không cảm thấy như vậy.

Ánh mắt của Mục Lương thoáng qua một tia lạnh lẽo.

Anh xoay người tiếp tục đi xuống lầu, Ly Nguyệt, Ngải Lỵ Na và những người khác đuổi theo, chuẩn bị rời đi mà không ngoảnh đầu lại.

- Dừng lại, các ngươi đừng cho thể diện mà không cần!

Vũ Đồ tức giận hô hào, trong tay ngưng kết ma pháp nguyên tố, là một cỗ nguyên tố lửa nóng bỏng.

- Ngươi muốn chết?

Mục Lương quay đầu lạnh lùng nhìn Vũ Đồ.

Vũ Đồ đột nhiên rùng mình một cái, nguyên tố lửa trong tay hắn tiêu tan không còn một mống, cơ thể hắn như rớt vào hầm băng, cảm giác tử vong đột ngột ập tới.

Cộp cộp cộp….

Mục Lương không còn lưu lại, cất bước đi xuống lầu.

Đồ Lan lấy lại tinh thần, sắc mặt của cô vẫn khó coi, có điều lần này vì Vũ Đồ.

Cô giơ tay nắm chặt cổ áo của tử tước, lạnh lùng nói:

- Tử tước Vũ Đồ, lá gan của ngươi rất lớn đấy, mới vừa rồi ngươi muốn ra tay ở địa bàn của ta sao?

- Ta….

Vũ Đồ há to miệng, sắc mặt càng thêm khó coi.

Đồ Lan không phải tử tước, nhưng cha của cô ấy lại là hầu tước.

Mặc dù đối phương là hầu tước bên phe vương thất, nhưng thân phận và địa vị vẫn còn đó, không phải là nhân vật mà hắn có thể trêu chọc.

- Ta, ta không dám.

Vũ Đồ cắn răng nói.

Đồ Lan trừng mắt nói:

- Cút ra ngoài cho ta, đừng bao giờ tới quán rượu Đồ Lan nữa, nếu không ta gặp ngươi lần nào thì sẽ đánh ngươi lần đó.

- Hừ, ta cũng không hiếm lạ nơi này đâu!

Vũ Đồ loạng choạng lùi lại mấy bước, tức giận trừng Đồ Lan, tiếp đó chạy như bay xuống lầu dưới.

Đồ Lan chống nạnh hai tay, cất bước muốn đuổi theo.

Vũ Đồ thấy thế chạy nhanh hơn, chật vật biến mất ở con hẻm cách đó không xa.

- Phế vật, mua được chức tử tước thì có ích lợi gì chứ?

Đồ Lan phun một ngụm nước bọt trên mặt đất.

Cô nắm chặt lệnh bài trong tay, trầm ngâm xoay người trở lại trong quán rượu, dự định buổi chiều đến thành Huyền Vũ nhìn.

Một bên khác, Mục Lương và các cô gái dọc theo đường lớn tiếp tục đi tới trước, hướng về phía thị trường Giao Dịch.

- Mục Lương, ngươi muốn hợp tác với Đồ Lan sao?

Ly Nguyệt quay đầu nhẹ giọng hỏi.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, đáp:

- Cô ấy có sẵn một quán rượu ở đây, có thể giúp chúng ta bán rượu.

- Thì ra là như thế, ta còn tưởng rằng ngươi thật sự muốn đưa phương pháp chưng cất rượu cho cô ấy đấy.

Ngải Lỵ Na giật mình nói.

- Ta nhìn giống đồ ngốc lắm sao?

Mục Lương không khỏi bật cười.

Ngải Lỵ Na lắc đầu, hồn nhiên nói:

- Không giống, đại nhân là người thông minh nhất.

Mục Lương mỉm cười tinh nghịch, giơ tay nhẹ nhàng gõ đầu cô gái tóc hồng.

Ngải Lỵ Na hoạt bát nở nụ cười, đôi môi đỏ dưới tấm mạng che khẽ nhếch lên.

Đoàn người cười cười nói nói đi về phía trước, dọc theo đường đi vẫn luôn thu hút sự chú ý của mọi người.

Ly Nguyệt kéo tay Mục Lương, dịu dàng nói:

- Sắp đến Chợ Giao Dịch rồi.

- Người rất nhiều.

Mục Lương ngước mắt nhìn về phía trước, ở đây đã thấy được lối vào bên trong.

Chợ Giao Dịch tương tự như chợ Nô Lệ, chỉ khác là đông người hơn, hơn nữa ngoại trừ các cửa hàng thì còn có rất nhiều tiểu thương dựng quầy hàng trên đường phố bán đủ thứ, cái gì cũng có.

- Ai đi ngang qua mời ghé vào quán, xương ma thú thượng hạng, là tài liệu tuyệt vời để chế tác ma cụ.

- Cỏ Máu Vàng hiếm thấy bán đại hạ giá đây, một gốc chỉ cần một ngàn kim tệ!

- Ma cụ sơ cấp, ma cụ sơ cấp, mau đến xem đi!

-......

Mục Lương và những người khác còn chưa tiến vào chợ Giao Dịch thì đã nghe thấy tiếng rao hàng huyên náo.

- Ở đây chắc chắn có rất nhiều kẻ trộm.

Ánh mắt của Ngải Lỵ Na lấp lóe.

- Đúng vậy.

Mục Lương gật đầu nhận đồng.

Thường thường nơi nào có nhiều người thì đó chính là thiên đường cho đám đạo chính, có thể đục nước béo cò.

Mục Lương và các cô gái đi vào chợ, ngay lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

- Qua bên kia nhìn.

Mục Lương đi tới trước và ghé vào gian hàng đầu tiên.

Chủ quán là một ông lão có bộ râu hoa râm, trước mặt hắn là tấm da thú dài bốn mét, rộng hai mét, bên trên chất đầy đồ vật, có thảo mộc, cũng có chai lọ.

Rất nhiều người bước tới để dò xét, nhưng cơ bản đều là nhìn vài lần rồi quay đầu rời đi, không ai hỏi thăm, càng không có ai cầm lấy vật phẩm trong gian hàng để xem xét.

Mục Lương cảm thấy tò mò, tiến lên trước liếc nhìn các vật phẩm trên tấm da thú.

Chủ quán nhìn Mục Lương, hòa ái nói:

- Cảm thấy hứng thú có thể xem thử.

- Được.

Mục Lương ngồi xổm xuống, đưa tay nhặt một viên đá màu đỏ.

Viên đá lớn cỡ nắm tay, vừa cầm lên đã cảm thấy ấm áp, sờ vào rất thoải mái.

- Đây là Đá Cầu Vồng Máu, là tài liệu chính của rất nhiều loại ma dược.

Chủ quán bình tĩnh giới thiệu.

- Ví dụ như là cái gì?

Mục Lương thuận miệng hỏi một câu.

Chủ quán lại liếc nhìn Mục Lương một cái, thấp giọng nói:

- Ma Dược Cầm Máu, ma dược bồi dưỡng, ma dược luyện thể... Tất cả đều cần phải dùng đến Đá Cầu Vồng Máu.

Mục Lương nhìn ông lão một cách chăm chú, xác định đối phương không có nói dối.

Anh tung Đá Cầu Vồng Máu trong tay, hỏi:

- Các hạ là Luyện Dược Sư?

- Đã từng là như vậy.

Chủ quán nói với thần sắc không thay đổi, sau đó chậm rãi cúi đầu.

- Luyện Dược Sư cấp mấy?

Mục Lương kinh ngạc hỏi tiếp.

Chủ quán cười khổ lắc đầu:

- Ha ha, chuyện này không quan trọng, ta đã không còn cách nào chế thuốc được nữa.

Bạn cần đăng nhập để bình luận