Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2706: Bệ Hạ Đang Phá Nhà Sao?

Trong chính sảnh, cơ thể của đám người Tiểu Tử đều run lên, ai nấy đều dồn dập nhìn về phía phòng làm việc.

- Bệ hạ đang làm gì vậy?

Tay của Tiểu Tử run một cái, bên tai vẫn còn quanh quẩn từng tiếng búa gõ.

Tiểu Mật run rẩy nói:

- Ta còn tưởng rằng là có thứ gì nổ tung chứ.

- Ta đi xem thử.

Tiểu Tử cất bước đi tới phòng làm việc.

Tiểu Mật và những người khác vội vàng theo sau, khi mọi người đi tới bên ngoài phòng làm việc thì tiếng gõ búa đinh tai nhức óc vẫn không ngớt.

Ba Phù run rẩy hỏi:

- Bệ hạ muốn phá nhà sao?

Thanh Vụ thanh thúy nói:

- Chắc là đang rèn sắt, ta nghe âm thanh rất giống.

Tiểu Mật chậm rãi gật đầu:

- Nghe ngươi nói như vậy, thật đúng là giống rèn sắt.

- Nhưng mà âm thanh này cũng quá lớn rồi.

Ba Phù bịt lỗ tai.

- Chúng ta có nên nhắc nhở bệ hạ không?

Tiểu Tử cất cao giọng, bằng không mọi người sẽ không nghe rõ cô nói gì.

Tiểu Mật nghiêm túc nói:

- Không cần đâu, đừng quấy rầy bệ hạ.

- Cũng đúng, bệ hạ bận rộn như vậy, chúng ta không thể quấy rầy ngài ấy.

Thanh Vụ gật đầu nhận đồng.

Các tiểu hầu gái tản ra, tiếp tục lo liệu việc của mình.

Bên trong phòng làm việc, Mục Lương bình tĩnh tiếp tục cầm búa đập lên Thép Tím, toàn bộ quá trình này kéo dài nửa giờ.

Tay hắn không hề run rẩy, không thở dốc, một giọt mồ hôi cũng không chảy ra, giống như là chưa từng vận động mạnh vậy.

- Không được rồi, nếu như muốn chế tạo nhanh chóng thì phải tìm người giúp, như vậy mới có thể tiết kiệm thời gian hơn.

Mục Lương vươn tay sờ cằm nghĩ ngợi.

Thép Tím được chở về Khu Vực Trung Ương đã được tinh luyện một lần, nhưng mà độ cứng và độ tinh khiết đều không đạt được yêu cầu sử dụng của hắn, cho nên cần tinh rèn thêm một lần nữa.

Hắn vung tay lên, làm cho Thép Tím lơ lửng giữa không trung, nhiệt độ trong lòng bàn tay bắt đầu tăng lên, đun nóng Thép Tím, lại bắt đầu tạo hình dựa theo dáng vẻ mong muốn.

Hơn một giờ sau, Mục Lương xử lý xong Thép Tím, chế tạo thành dáng vẻ giống đầu đạn, còn có mấy linh kiện dạng ống tròn có thể ráp lại với nhau.

- Ông ~~~

Mục Lương bắt đầu vẽ ma pháp trận, từng nét vẽ rất nghiêm túc và chăm chú, hắn một hơi vẽ nắm ma pháp trận khác nhau bên trên Thép Tím.

Bước tiếp theo, Mục Lương lấy tinh thạch ma thú ra, bắt đầu vẽ ma pháp trận mới ở mặt trên.

Khi Hắn đang tập trung nghiên cứu trong phòng làm việc thì Hi Bối Kỳ và những người khác cũng bận rộn khắp nơi

Ở Căn cứ Không Quân, Nguyệt Phi Nhan nhìn Hi Bối Kỳ chăm chú huấn luyện, trên đầu treo đầy dấu chấm hỏi.

- Hi Bối Kỳ, hôm nay ngươi uống lộn thuốc phải không?

Cô không nhịn được hỏi một câu.

- Cái gì?

Hi Bối Kỳ buông quả tạ lưu ly nặng một ngàn kí xuống đất.

Nguyệt Phi Nhan trợn mắt hỏi:

- Ta hỏi là ngươi có uống lộn thuốc hay không, ta nhớ không lầm thì sáng nay ngươi được nghỉ mà, sao bây giờ lại tới đây làm gì?

- Ta phải nỗ lực gia tăng thực lực lên mới được, không thể để cho Mục Lương thất vọng.

Hi Bối Kỳ nghiêm mặt nói.

Nguyệt Phi Nhan nghi ngờ hỏi:

- Tại sao ngươi lại đột nhiên nghĩ như vậy?

- Ta vẫn luôn nghĩ như vậy, chỉ là trước đây quá bận rộn thôi.

Hi Bối Kỳ nói dối không chớp mắt.

Nguyệt Phi Nhan liếc xéo cô gái Ma Cà Rồng:

- Ta lại không phải mới quen biết ngươi ngày đầu tiên, đừng có mà nói hươu nói vượn với ta.

Khuôn mặt xinh đẹp của Hi Bối Kỳ ửng đỏ, trợn mắt nói:

- Cái gì chứ, những gì ta nói đều là sự thật.

Nguyệt Phi Nhan gật gù nói:

- Ừ ừ, ngươi cứ diễn đi, đến lúc đó đưa ngươi đi diễn kịch.

Khóe miệng của Hi Bối Kỳ cứng đờ, lẩm bẩm:

- Chờ giải quyết xong Hư Tộc thì ta thật sự có thể đi diễn kịch nha.

- Mục Lương nói thế à?

Nguyệt Phi Nhan nháy mắt hỏi.

- Ngươi thiếu quản chuyện của ta.

Hi Bối Kỳ trợn trắng mắt.

Nguyệt Phi Nhan cạn lời, nói:

- Nhưng mà thực lực của ngươi đã mạnh như vậy rồi, chi bằng đi huấn luyện các binh sĩ đi, gia tăng thực lực tổng hợp của Không Quân.

- Ta biết rồi.

Hi Bối Kỳ phất tay, xoay người đi tới sân huấn luyện Không Quân.

Lúc này, các binh sĩ Không Quân đang tiến hành huấn luyện mang vật nặng hít đất.

Nguyệt Phi Nhan theo cô gái Ma Cà Rồng tới sân huấn luyện, nhìn binh sĩ Không Quân động tác chỉnh tề, trên mặt hiện lên cảm giác tự hào.

Những người này đều là do các cô huấn luyện ra, là lực lượng trung kiên của vương quốc Huyền Vũ.

Hạ Hạ nghiêm túc đếm:

- Một trăm năm mươi chín, một trăm sáu mươi,...

- Còn thiếu bao nhiêu nữa?

Nguyệt Phi Nhan hỏi.

Hạ Hạ trả lời:

- Lần này cần làm một ngàn cái hít đất vách theo vật nặng.

- Ừm, lại thêm năm trăm cái đi.

Hi Bối Kỳ nói.

- Một ngàn năm trăm cái?

Tay của Hạ Hạ run lên.

- Làm không được à?

Hi Bối Kỳ nghiêng đầu hỏi.

Hạ Hạ lắc đầu, nói với vẻ mặt nghiêm túc:

- Không phải, bọn họ làm được, nhưng mà sẽ rất mệt.

Thực lực của binh lính Không Quân đại đa số đều là cấp 2 và cấp 3, số ít là cấp 4, đeo vật nặng hít đất một ngàn năm trăm cái không dễ, nhưng không phải là không làm được.

Hi Bối Kỳ nhàn nhạt nói:

- Như vậy mới có thể đột phá cực hạn.

- Vậy thì một ngàn năm trăm cái.

Hạ Hạ mím môi nói.

Nhóm binh lính Không Quân âm thầm kêu rên, một ngàn năm trăm cái hít đất, đây là gấp hai lần huấn luyện bình thường.

- Cố gắng lên, cơm trưa hôm nay sẽ có thêm đồ ăn.

Hi Bối Kỳ cao giọng nói.

- Vâng!

Nhóm binh lính chỉnh tề đáp lại, lập tức có động lực gia tăng huấn luyện.

Hạ Hạ tiếp tục đếm:

- Một trăm sáu mươi lăm, một trăm sáu mươi sáu...

- Ta cùng làm với các ngươi.

Hi Bối Kỳ nói rồi xoay người nằm xuống, cõng một khối vật nặng trên lưng bắt đầu hít đất.

Nguyệt Phi Nhan chớp mắt, tại sao hôm nay Hi Bối Kỳ lại liều mạng như vậy?

Cô đứng nhìn một hồi, cảm thấy không thú vị, vì vậy cũng nằm xuống hít đất theo.

Sau một ngàn năm trăm cái hít đất, nghỉ ngơi mười phút lại tiếp tục đeo vật nặng nhảy ếch hai ngàn cái.

- Mọi người tới uống nước.

Binh sĩ phụ trách hậu cần mang mấy thùng nước lớn qua đây.

Trong nước có cho thêm vài miếng lá cây Trà Thụ Sinh Mệnh, có thể trợ giúp nhóm binh lính khôi phục thể lực, hóa giải mệt nhọc của cơ thể.

- Nghỉ ngơi nửa giờ.

Hi Bối Kỳ thở ra một hơi nói.

- Vâng!

Nhóm binh lính hoan hô một tiếng, đứng xếp hàng lấy nước uống.

Mỗi người một chén nước xuống bụng, cơ bắp đau nhức đều được hóa giải, lại có sức lực tiếp tục huấn luyện.

Vệ Thành Số Chín.

- Cộp cộp cộp ~~~

Trên con đường chính dẫn ra khỏi thành, nhóm xe thú chạy với tốc độ đều đặn hướng ra bên ngoài.

Ngày thường xe thú ra vào đều thông suốt, hôm nay lại xếp đặt trạm kiểm tra ở cửa thành, xe thú đi ngang qua đều phải tiếp thu kiểm tra, vì vậy mà tốc độ ra thành mới bị chậm lại.

Một xa phu nghi ngờ hỏi thăm người phía trước:

- Người anh em, đằng trước là chuyện như thế nào vậy, tại sao đột nhiên lại không đi được?

- Ta cũng không biết.

Một vị xa phu khác lắc đầu.

- Không lẽ là xảy ra tai nạn giao thông?

- Chắc là không phải đâu, xe thú còn có thể di chuyển mà, chỉ là tốc độ hơi chậm thôi.

- ...
Bạn cần đăng nhập để bình luận