Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1917: Còn Rất Nhiều Việc Phải Làm Trước Khi Lập Quốc



Mục Lương bận rộn ở bên ngoài ba ngày, khi bầu trời tối đen mới về đến cung điện Trung Ương.

Cộp cộp cộp ~~~

Anh từ trên trời giáng xuống, phát hiện Thang Vận Chuyển đã được sửa, có thể sử dụng bình thường.

- Mừng thành chủ đại nhân trở về ~~~

Hầu gái chạy ra cửa cung điện nghênh tiếp anh.

- Ừm, ai sửa Thang Vận Chuyển thế?

Mục Lương tò mò hỏi.

Vệ Ấu Lan giải thích:

- Là đại nhân Già Lạc.

- Cũng đúng, cô ấy có năng lực này.

Mục Lương bừng tỉnh gật đầu.

Anh xoay người lại nhìn những địa phương khác, phát hiện khu Trung Ương đã gần như khôi phục bình thường, việc xanh hóa đã hoàn thành, đường đi cũng được sửa sang lại.

- Xem ra mấy ngày nay mọi người đều rất bận rộn.

Mục Lương ôn hòa nói.

Vệ Ấu Lan thanh thúy nói:

- Vâng, đại nhân Thấm Lan và đại nhân Hồ Tiên đã ba ngày không trở về rồi.

Sau khi lần cải tạo thứ bảy kết thúc thì một đống sự tình nối đuôi mà đến, đơn đặt hàng, Đồng Ruộng, trật tự Nội Thành, khôi phục công việc ở nhà xưởng, mỗi một việc đều không phải là việc nhỏ và không hề dễ dàng.

Trong ba ngày này, tất cả mọi người thường xuyên bận rộn đến mức quên cả ăn cơm.

Mục Lương dừng bước, quay đầu hỏi:

- Khu Trung Ương là do ai khôi phục?

- Là tiểu thư Mễ Nặc dẫn theo chúng ta cùng nhau sửa sang lại.

Tiểu Tử ngây thơ đáp.

Trong ba ngày này, bọn họ dùng Phú Năng Trân Châu để tỉ mỉ tu sửa và củng cố lại những nơi không tốt ở đây.

- Tiểu Nặc đâu rồi?

Mục Lương lại hỏi.

- Ngài ấy vẫn còn đang ở hậu hoa viên.

Tiểu Tử đáp lại.

- Ta đi xem cô ấy.

Dứt lời, Mục Lương xoay người đi tới hậu hoa viên.

Chỉ là anh còn chưa đi được vài bước thì đã bị một giọng nói khác gọi lại.

- Mục Lương, ngươi đã trở về rồi!

Nguyệt Thấm Lan đi vào cung điện, trên mặt hiện lên vẻ mệt mỏi.

Mấy ngày qua, cô quá bận rộn, chạy ngược chạy xuôi Nội Thành, chuyện quan trọng nhất là phân phó các công nhân tiến hành sửa chữa đường ống dưới mặt đất.

- Sắc mặt của ngươi rất kém.

Mục Lương cau mày nói.

Nguyệt Thấm Lan vô ý thức giơ tay lên sờ mặt, hỏi:

- Có sao?

- Ừm, mấy ngày nay ngươi không ngủ phải không?

Mục Lương quan tâm hỏi.

- Còn ổn, ta không quá buồn ngủ.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói, chủ yếu là tiêu hao tinh thần, quá nhiều chuyện cần cô nhìn chằm chằm, rồi thả tay xuống, lẩm bẩm nói:

- Sau khi Nội Thành mở rộng thì tuyến đường sắt bị sai lệch, ngày hôm nay ta cần phải đi đốc thúc bọn họ nhanh chóng sửa xong, việc này sẽ rất phí thời gian...

- Ngươi chợp mắt một lúc đi.

Mục Lương vung tay lên, Phấn Hoa Mê Mang rơi trên mặt Nguyệt Thấm Lan.

Cô thậm chí còn chưa kịp nói xong câu kế tiếp thì hai mắt đã nhắm lại, cơ thể mềm nhũn ngã xuống.

Mục Lương vươn tay đỡ cô, bế ngang Nguyệt Thấm Lan lên rồi đích thân đưa cô trở về Thiên Điện.

Anh đặt cô gái ưu nhã lên giường, kéo chăn đắp kín, trước khi đi còn đút cho cô một quả cầu nguyên tố sinh mệnh nhỏ, trợ giúp khôi phục tinh thần và thể lực.

…………….

- Đông đông đông ~~~

Sáng sớm, chuông Huyền Vũ đúng giờ vang lên, thông báo một ngày mới bắt đầu.

Đã năm ngày trôi qua sau khi Rùa Đen tiến hóa thành công, cuộc sống của người dân trong thành đã khôi phục bình thường, các nhà xưởng lớn và cửa hàng đều khôi phục hoạt động.

Bên trong cung điện khu Trung Ương.

Mục Lương và những người khác đang thưởng thức bữa sáng, thuận tiện báo cáo công việc mấy ngày nay.

Hồ Tiên thở dài nói:

- Mục Lương, bây giờ Lĩnh Vực Sinh Mệnh rất mạnh, chất lượng của linh mễ còn tốt hơn trước rất nhiều.

Mấy ngày qua, vô vẫn luôn vội vàng việc đơn đặt hàng, nơi đi nhiều nhất chính là Đồng Ruộng và nhà xưởng, vừa phải trông coi số lượng lương thực và dầu, vừa phải nhìn chằm chằm sản lượng quần áo, vật dụng tắm rửa, tất cả đều là đồ vật cần vận chuyển đến vương quốc lớn hai ngày nữa.

- Như vậy là tốt rồi.

Mục Lương cười một tiếng.

Hồ Tiên gật đầu nói:

- Ừm, có điều Đồng Ruộng còn chưa đủ lớn, phải tiếp tục khai khẩn Đồng Ruộng mới.

Mục Lương suy nghĩ một chút, nói:

- Phân phó mỗi tòa Vệ Thành khai khẩn Đồng Ruộng mới, như vậy sẽ dễ quản lý hơn.

Nguyệt Thấm Lan nhắc nhở:

- Mục Lương, hiện tại còn có tám tòa Vệ Thành chưa có người quản lý.

- Vẫn chưa tìm được ứng cử viên sao?

Mục Lương kinh ngạc hỏi.

Nguyệt Thấm Lan nghiêm mặt nói:

- Ta suy nghĩ một chút, Vệ Thành rất quan trọng, không thể tùy tiện để nhân viên ngoại lai quản lý, vẫn là phải tuyển chọn cẩn thận.

Dựa theo ý tưởng cũ của cô là để cho những quý tộc và thành chủ từ vương quốc Lan Lư Ba làm người quản lý, nhưng sau khi cân nhắc lại về vấn đề an toàn và bí mật của thành Huyền Vũ thì nàng cảm thấy không thể làm như vậy.

- Vậy ngươi dự định làm như thế nào?

Mục Lương nhíu mày, buông đũa xuống.

Trước đó anh đã nói giao việc chọn người quản lý Vệ Thành cho Nguyệt Thấm Lan phụ trách, cho nên bây giờ không có ý định nhúng tay.

Nguyệt Thấm Lan nghiêm mặt nói:

- Sát hạch, dùng phương thức cạnh tranh công bằng, ai có điểm cao thì sẽ thăng chức đảm đương người quản lý của Vệ Thành. Đầu tiên sẽ bắt đầu từ thân phận tập sự, sau đó thực hành chế độ luân chuyển cương vị, nếu như không được thì đổi người.

- Ừm, ngươi viết một bản kế hoạch rồi đưa cho ta xem.

Mục Lương đồng ý.

Việc này sẽ cho tầng lớp bình dân một con đường để thăng cấp, làm cho người phía dưới có không gian phát triển, đây cũng coi như là một chế độ khoa cử khác.

- Vâng.

Nguyệt Thấm Lan lên tiếng.

Nguyệt Phi Nhan kinh ngạc hỏi:

- Nếu là như vậy, người thường cũng có thể làm người quản lý Vệ Thành sao?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Đương nhiên, người có năng lực thì mới có thể quản lý Vệ Thành tốt, chuyện này không liên quan tới thực lực bản thân mạnh hay yếu.

Cô làm quản lý lâu như vậy nên đúc kết được một điều, thực lực mạnh không có nghĩa sẽ quản lý mạnh, quản lý cũng là một môn học.

- Nói không sai.

Ly Nguyệt nhận đồng gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan nhìn về phía Mục Lương nói:

- Ta sẽ nhanh chóng viết xong bản kế hoạch, tranh thủ trong vòng mười ngày chọn ra người quản lý Vệ Thành.

- Đừng nóng vội, bây giờ Vệ Thành không có người, Vệ Thành mới xây cũng trống không.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Nguyệt Thấm Lan nói với giọng chân thành:

- Điều này không thành vấn đề, chỉ cần chúng ta tuyên bố lập quốc, ta tin tưởng sẽ có rất nhiều người nguyện ý tới vương quốc Huyền Vũ cuộc sống nếu biết được tin tức này.

Mục Lương bình thản nói:

- Việc lập quốc không nên nóng vội, chúng ta cần phải chuẩn bị thật tốt.

Rùa Đen vừa hoàn thành tiến hóa không bao lâu, còn rất nhiều nơi cần cải tạo và xây dựng, kiến quốc không phải là việc chỉ cần hai, ba ngày là có thể hoàn thành.

- Chúng ta còn phải chuẩn bị cái gì nữa?

Ngải Lỵ Na tò mò hỏi.

- Ít nhất phải làm cho mười hai toà Vệ Thành có cư dân, trừ cái đó ra thì phải xây rất nhiều thôn trấn, khu ngắm cảnh, công viên, Phố Buôn Bán và nhiều nơi khác.

Mục Lương giải thích.

Bạn cần đăng nhập để bình luận