Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2465: Ổn Định Lại Là Có Thể Tổ Chức Hôn Lễ.

Sắc mặt Ngải Lỵ Na nghiêm túc báo cáo:

- Đúng rồi, công kích thành Tùng Sào là bốn con Hư Quỷ là cấp 8 và mười hai con Hư Quỷ cấp 7.

- Thành Tùng Sào có cường giả cấp 8 sao?

Mục Lương trầm giọng hỏi.

Ngải Lỵ Na nghiến răng nghiến lợi nói:

- Không có, tử thương rất thảm trọng, gần như là đồ thành.

- Cuộc chiến đã kết thúc rồi à?

Ly Nguyệt mở to hai mắt.

Ngải Lỵ Na thở dài nói:

- Ừm, xung quanh thành Tùng Sào quá vắng vẻ, không ai có thể kịp thời đi qua cứu viện.

- Xung quanh thành Tùng Sào có những tòa thành nào khác?

Mục Lương đột nhiên hỏi.

Ngải Lỵ Na suy nghĩ một chút rồi hồi đáp:

- Thành Du Nguyên, thành Bãi Bồi và thành Đại Đinh, dân số thường trú đều nằm trong khoảng năm tới mười vạn.

Mục Lương trầm giọng ra lệnh:

- Thông báo ba tòa thành này mau chóng làm tốt công tác tị nạn.

- Tốt, ta lập tức đi an bài.

Ngải Lỵ Na lên tiếng, xoay người bước nhanh rời đi thư phòng.

- Thấm Lan đâu rồi?

Mục Lương lên tiếng hỏi.

Cục Quản Lý, Chủ Thành.

Bên trong phòng làm việc của Nguyệt Thấm Lan.

Vệ Ấu Lan gõ cửa phòng, nhắc nhở:

- Thấm Lan đại nhân, bệ hạ tìm ngươi.

- Đã biết, ta lập tức trở lại.

Nguyệt Thấm Lan ngồi trong phòng làm việc lên tiếng.

Cô buông công tác trên tay xuống, đứng dậy bước nhanh rời đi phòng làm việc, ngồi lên Ong Thợ bay thẳng trở về Khu Vực Trung Ương.

Ong thợ đáp xuống tầng tám Khu Vực Trung Ương, Nguyệt Thấm Lan nhảy xuống rồi đi nhanh vào cung điện, thẳng tới thư phòng.

- Cọt kẹt ~~~

Nguyệt Thấm Lan đẩy cửa bước vào, lập tức thấy Mục Lương với sắc mặt ngưng trọng, thần sắc trên mặt cô cũng lập tức trở nên nghiêm túc.

Cô đi tới bên cạnh Mục Lương, hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì?

Ly Nguyệt trả lời thay:

- Hư Quỷ đã lên bờ phá hủy thành Tùng Sào.

- Sao? Chuyện xảy ra khi nào?

Đồng tử của Nguyệt Thấm Lan lập tức co rút lại.

- Vừa mới sáng hôm nay.

Ly Nguyệt lạnh nhạt nói.

Sắc mặt của Nguyệt Thấm Lan rất khó coi, cô không ngờ động tác của Hư Quỷ lại nhanh như vậy, mới đó mà đã đồ thành Tùng Sào rồi.

Mục Lương hỏi:

- Ta gọi ngươi tới đây là muốn hỏi xem việc liên lạc với những quốc vương kia thế nào rồi?

Nguyệt Thấm Lan lắc đầu, nói với sắc mặt không tốt:

- Phần lớn quốc vương không tin tưởng chuyện Hư Tộc, càng đừng bàn đến chuyện nguyện ý liên thủ hợp tác.

Mục Lương trầm giọng hỏi:

- Chẳng lẽ bọn hắn không biết trước đó vương quốc Hải Đinh từng xảy ra mấy sự kiện đồ thành sao?

Nguyệt Thấm Lan giải thích:

- Bọn hắn cho rằng đó là do người hoặc ma thú có năng lực đặc biệt làm, không cho rằng là Hư Quỷ tạo thành.

- Thật là ngu xuẩn.

Trong mắt của Ly Nguyệt hiện lên tia sáng lạnh lẽo.

Mục Lương hơi rũ mắt, nhàn nhạt nói:

- Vậy thì bọn hắn tự cầu nhiều phúc đi, chờ tới khi nguy hiểm thật sự tiến đến trước mắt thì hối hận cũng đã muộn rồi.

Anh chưa bao giờ tự nhận mình là thánh nhân, làm “người gõ chuông” một lần đã là quá nhân từ rồi, tin hay không là do người khác.

Nguyệt Thấm Lan hỏi với giọng điệu ngưng trọng:

- Vậy phải làm sao bây giờ, chúng ta muốn đi quét sạch bầy Hư Quỷ kia sao?

Mục Lương suy nghĩ một chút, nói:

- Thông báo chuyện này cho quốc vương Hải Đinh, bảo hắn phái người đi quét sạch.

- Ừm, ta sẽ đi liên lạc hắn.

Ly Nguyệt đứng dậy rời đi thư phòng.

Nguyệt Thấm Lan nhìn về phía Mục Lương, thấp giọng nói:

- Vẫn chưa có tin tức của Vua Hư Quỷ à?

Mục Lương lắc đầu, trầm giọng nói:

- Không có, nhưng Hư Quỷ cấp cao đã đến vùng duyên hải, e là Vua Hư Quỷ đã sớm lên bờ rồi, có lẽ là đi đến khu vực nội lục.

Nguyệt Thấm Lan nói với giọng điệu ngưng trọng:

- Rất có khả năng, nhưng tạm thời còn không có tin tức truyền về, chắc Vua Hư Quỷ còn chưa ra tay.

- Vua Hư Quỷ vừa ra tay chính là đồ thành, chỉ sợ không kịp truyền tin tức trở về.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, suy tính Vua Hư Quỷ sẽ đi nơi nào.

Sắc mặt của anh lạnh như băng, nói:

- Phải mau chóng tìm được Vua Hư Quỷ càng sớm càng tốt.

Nguyệt Thấm Lan nhìn chằm chằm vào đôi mắt của anh, đột nhiên hỏi:

- Ngươi muốn đích thân đi đại lục mới sao?

- Ừm, ta phải qua đó một chuyến.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

- Ta biết rồi.

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển.

Mục Lương bình thản nói:

- Nhất định phải mau dọn sạch Vua Hư Quỷ, cắt giảm thực lực của Hư Tộc.

- Ừm, thật ra ta không quá lo lắng an toàn của ngươi, đám Vua Hư Quỷ kia không phải là đối thủ của ngươi.

Nguyệt Thấm Lan thanh thúy nói:

- Ngươi yên tâm đi thôi, vương quốc Huyền Vũ có ta rồi, còn có Tiểu Huyền Vũ ở đây, sẽ không có việc gì đâu.

- Ừm, chính bởi vì như vậy ta mới có thể yên tâm rời đi.

Mục Lương vươn tay ôm Nguyệt Thấm Lan vào lòng.

Nguyệt Thấm Lan hơi quay đầu, nhắm mắt hỏi:

- Ngươi có muốn dẫn ai đi không?

- Ta đi một mình, chuyến đi này quá nguy hiểm.

Mục Lương bình thản nói.

- Ừ ừ, ngươi hành động một mình sẽ không cần phải phân tâm.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Khi nào giải quyết xong chuyện Hư Tộc thì vương quốc Huyền Vũ mới có thể coi là chân chính ổn định lại.

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan lưu chuyển, thấp giọng nói:

- Hy vọng là vậy đi.

- Khi vương quốc Huyền Vũ ổn định lại là có thể tổ chức hôn lễ rồi.

Mục Lương đột nhiên nói.

- Tổ chức hôn lễ!

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan trợn tròn.

- Đúng vậy.

Mục Lương mỉm cười, buông cô gái ưu nhã ra.

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển, không nhịn được hỏi tới:

- Hôn lễ của ai thế?

- Hôn lễ của quốc vương và nhóm vương hậu.

Mục Lương giơ tay bắn trán Nguyệt Thấm Lan, chấm dứt đề tài này, ôn hòa bảo:

- Được rồi, ngươi đi làm việc đi, đừng để lộ tin tức ta không ở vương quốc ra bên ngoài.

- Ta biết rồi.

Nguyệt Thấm Lan đè nén sự rung động trong lòng, một lần nữa biến thành thư ký giỏi giang của vương quốc Huyền Vũ.

- Ta đi đây, thay ta nói một tiếng với Ly Nguyệt và những người khác.

Mục Lương để lại một câu rồi cơ thể biến mất tại chỗ.

Nguyệt Thấm Lan giơ tay lên, ngạc nhiên nói:

- A? Đi ngay bây giờ sao?

Cô còn chưa dứt dưới thì Mục Lương đã biến mất khỏi thư phòng, xung quanh trở nên an tĩnh lại.

Nguyệt Thấm Lan bĩu môi:

- Thật là, một nụ hôn cũng không có....

Cô nhìn long ỷ trống không, thầm than một tiếng rồi xoay người rời đi thư phòng, triệu tập nhóm tiểu hầu gái lại một chỗ, báo cho các cô biết tin Mục Lương đã đi ra ngoài, đồng thời dặn dò các cô giữ bí mật, không nên nhắc chuyện này với người ngoài.

- Mục Lương đi rồi sao?

Ly Nguyệt đúng lúc trở về, nghe được lời nói Nguyệt Thấm Lan, biểu cảm trên mặt có chút thất lạc.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Yên tâm đi, Mục Lương sẽ chiếu cố tốt bản thân thôi.

- Ta biết hắn sẽ đi, chỉ là không ngờ nhanh như vậy.

Ly Nguyệt dở khóc dở cười.

Nguyệt Thấm Lan không nói gì, giơ tay lên vỗ vai cô gái tóc trắng, xoay người lại vội vàng trở về Cục Quản Lý tiếp tục công việc.

Tại Chủ Thành, Mục Lương đột nhiên xuất hiện bên dưới Trà Thụ Sinh Mệnh, lên tiếng kêu:

- Linh Nhi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận